Tuy nhiên, dù đống chiêu thức hoa hòe hoa sói kia uy lực rất mạnh, nhưng thứ thích hợp nhất để sử dụng vẫn là hỏa hệ thuật pháp.
Dù sao Lục Linh Du cũng là một kiếm tu.
Sau khi thử nghiệm thuật pháp, nàng lại thử rót linh lực vào trường kiếm. Đáng tiếc, thanh trung phẩm bảo kiếm nàng dùng để thí nghiệm căn bản không chịu nổi sức mạnh Thanh Diễm sau khi dung hợp. Linh lực vừa rót vào, trường kiếm đã trực tiếp hóa thành một nắm tro bụi.
Lục Linh Du không tin tà. Nàng thử tiếp thượng phẩm bảo kiếm, rồi cực phẩm bảo kiếm. Linh kiếm... à, nàng không có.
Lục Linh Du nghẹn họng vài cái. Cuối cùng, nàng lấy ra Cá Dương Kiếm.
Cá Dương Kiếm do Minh Giới sản xuất, không nằm trong bảng xếp hạng bảo kiếm của Tu Chân Giới. Nàng không biết cực hạn của nó đến đâu. Hơn một năm nay nàng vẫn luôn dùng nó, ngoài cảm giác độ cứng và độ sắc bén không thua kém linh kiếm đỉnh cấp, cộng thêm hiệu quả thiêu đốt linh hồn, thì cũng không có gì đặc biệt.
Nhưng trong tình trạng không có linh kiếm thiên phẩm hay thần kiếm, Cá Dương Kiếm tuyệt đối là một thanh kiếm tốt hiếm có.
Nàng hơi tiếc. Nhưng "không nỡ bỏ con săn sắt sao bắt được cá rô". Kiếm của một kiếm tu mà không chịu nổi sức mạnh của chủ nhân thì không xứng làm bảo kiếm của nàng.
Lục Linh Du nghiến răng, thử rót linh lực vào Cá Dương Kiếm. Thanh kiếm bắt đầu run rẩy, nàng lập tức rút linh lực lại.
Tiểu cô nương buồn bực ngồi bệt xuống đất, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Cá Dương Kiếm. Nó cũng không chịu nổi sức mạnh dung hợp của nàng và Tiểu Thanh Đoàn Tử. Nó không nát ngay là vì nàng rốt cuộc vẫn xót kiếm nên chỉ dùng một tia Thanh Diễm.
Sức mạnh ở mức cực hạn của nàng thì càng khỏi phải nghĩ.
"Cuốn vương" chỉ đành bất đắc dĩ chấp nhận sự thật rằng tạm thời nàng chỉ có thể làm một kiếm tu không có bảo kiếm vừa tay.
Hai ngày sau.
Lục Linh Du liên tục thử nghiệm hiệu quả của tất cả các thuật pháp nàng biết dưới sự gia trì của Thanh Diễm. Hơn nữa, tận dụng sức chiến đấu đỉnh phong Hợp Thể Cảnh ngắn ngủi, nàng thử kết hợp một số thuật pháp lại với nhau.
Cho đến khi xác định mọi thuật pháp đều đã thuần thục, nàng mới trở lại Vãng Sinh Trì đúng thời gian đã hẹn.
Giao lại viên Bổ Hồn Thạch đã trở nên trắng nõn oánh nhuận cho Tư Mệnh, nàng bất chợt hỏi một câu: "Bổ Hồn Thạch làm từ chất liệu gì vậy?"
Hiện tại nàng chỉ biết mỗi Bổ Hồn Thạch là chịu được sức mạnh của Tiểu Thanh. Nếu tìm được vật liệu tương tự, có lẽ nàng mới luyện chế được bảo kiếm phù hợp.
Tư Mệnh nhướng mày, lập tức phản ứng lại: "Ngươi muốn dùng nó để luyện chế pháp khí?"
Tiểu cô nương gật đầu: "Ân nột!"
"Vậy e là không dễ tìm đâu. Tiền thân của Bổ Hồn Thạch là Hỗn Độn Thạch. Ta đã đặt nó trong thần hồn để uẩn dưỡng ngàn năm, dùng thủ pháp đặc biệt mới khiến nó có được thần thông hấp thu và phun nạp linh hồn chi lực."
"Hỗn Độn Thạch?"
"Đúng vậy, một loại đá quý sinh ra trong Hỗn Độn Chi Vực."
"Nhưng hiện tại, Tu Chân Giới gần như không thể có Hỗn Độn Chi Vực, càng không thể sinh ra Hỗn Độn Thạch."
"Mấy chục vạn năm trước, Hỗn Độn Chi Vực cuối cùng đã bị ô nhiễm. Nếu ngươi nhất quyết muốn tìm, chỉ có thể xem xem có mảnh vỡ nào từ mười vạn năm trước còn sót lại không."
Nhưng cũng cực kỳ khó tìm.
Tư Mệnh nhàn nhạt nói: "Tiểu Thạch Đầu cũng là do ta đạt được sự công nhận của Minh Giới, lấy ra từ truyền thừa bí cảnh chuyên biệt dành cho ta."
Lục Linh Du: "..."
Haiz, muốn có một món v.ũ k.h.í tốt sao mà khó thế. Nàng cũng muốn vào truyền thừa bí cảnh một lần nữa, nhưng đám Thạch Đốm Thú kia gần như tuyệt chủng rồi. Lần trước gặp được ở Luyện Nguyệt Bí Cảnh đúng là vận cứt ch.ó trong vận cứt ch.ó, hơn nữa con đó đã mở truyền thừa một lần rồi, đợi nó thăng cấp để mở lại chắc phải ngàn năm sau.
Lục Linh Du chỉ ủ rũ một lát. Có được dị hỏa thiên sinh địa dưỡng như Tiểu Thanh Đoàn T.ử đã là nàng dẫm phải vận cứt ch.ó tám đời rồi. Muốn có thêm một món bảo bối cùng cấp độ nữa, dễ dàng mới là lạ.
Lục Linh Du thu lại tâm tình: "Đúng rồi, Tư Mệnh đại nhân có biết Đào Viên Bí Cảnh không?"
Linh Kiều Tây từng nói với nàng, bổ hồn có hai cách, một là tìm Minh Giới, hai là tìm hồn tinh hoa trong truyền thuyết ở Đào Viên Bí Cảnh. Lần này nàng đắc tội cả hai nhà Diệp, Hàn, mà hai nhà đó có không ít lão tổ Độ Kiếp trấn giữ.
Loại đại năng này, nàng không chắc cái đường hầm không gian "gà mờ" của mình có thoát được sự truy đuổi "súc địa thành thốn" của họ không. Cho dù trốn được, nhưng cứ hở tí lại chạy xuống Minh Giới bổ hồn thì cũng phiền phức. Ví dụ như hiện tại, nàng hoàn toàn không biết tình hình ở Tu Tiên Giới thế nào.
Tư Mệnh mỉm cười nhạt: "Có lẽ ngươi có thể thử 'Vạn Vật Đồ'." Lúc trước nàng chọn Vạn Vật Đồ, hắn và Tư Không còn lo lắng tinh thần lực của nàng không chịu nổi sự phản phệ. Nhưng hiện tại... dựa vào động tĩnh truyền đến từ Hư Vô Chi Cảnh kia, có lẽ có thể thử một phen.
"Hả?" Vạn Vật Đồ chẳng phải để tu luyện tinh thần lực sao? Trước đây luôn bị sư phụ ngăn cản không cho vào, thực ra nàng đã sớm muốn thử rồi. Vốn định sau khi đột phá Nguyên Anh sẽ báo cáo với sư phụ.
"Biết tại sao gọi là Vạn Vật Đồ không?"
"Muôn vàn thế giới, bao hàm toàn diện."
Nơi nào tìm khắp thế gian không thấy, Vạn Vật Đồ có lẽ có thể ban cho một phần cơ duyên.