Khương Thanh Án đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tô Vãn Đường.
Nàng thần sắc bình tĩnh đạm nhiên, dường như hết thảy đều nằm trong lòng bàn tay.
Người phụ nữ ở tủ giày trước đổi giày đi trong nhà, mặc một bộ váy màu hồng phấn, cả người tản ra khí chất trí thức ưu nhã.
Đây là một người phụ nữ mà bất luận là dáng người, diện mạo, hay khí độ, đều vô cùng thu hút sự chú ý.
Khương Thanh Án đè nén nghi ngờ trong lòng, thần sắc như thường chào hỏi:
“Đan Ni, sao em lại đến đây?”
Tiết Đan Ni trên tay xách theo túi giấy đựng bánh kem, đi về phía ba người đang ngồi trên sô pha, trên mặt tràn đầy nụ cười xinh đẹp.
Theo nàng đến gần, một cỗ âm khí lạnh băng ập đến, nhiệt độ trong nhà đột ngột giảm xuống.
Nhạc phu nhân xoa xoa cánh tay nổi da gà, than thở: “Đột nhiên lạnh quá.”
Tô Vãn Đường mắt đen ngưng tụ nhìn người phụ nữ đang đến gần, đáy mắt ý cười phát lạnh.
Tiết Đan Ni trong lòng trong mắt đều là Khương Thanh Án, phi thường tự nhiên ngồi xuống bên cạnh hắn.
“Nghe dì nói Nho Nhã xuất viện, em đến xem thằng bé, còn mang theo bánh kem nó thích.”
Nàng giương mắt nhìn đến Tô Vãn Đường, đáy mắt hiện lên một tia cảnh giác nồng đậm, sắc mặt có thoáng chốc cứng đờ.
Biểu tình mất tự nhiên lướt qua, rất nhanh liền biến mất trên mặt Tiết Đan Ni.
Nàng ôm cánh tay Khương Thanh Án, ra vẻ thân mật ngẩng đầu, lộ ra nụ cười điềm mỹ.
“Thanh Án ca, đây là con nhà ai vậy?”
Hành vi tuyên thệ chủ quyền ấu trĩ như vậy, rơi vào trong đáy mắt lạnh băng tràn ngập khinh miệt của Tô Vãn Đường.
Tầm mắt nàng lướt qua Tiết Đan Ni, nhìn thấy nữ quỷ đang bám trên lưng đối phương, hai mắt chảy huyết lệ.
Nữ quỷ toàn thân đều chi chít các loại vết thương dữ tợn k.h.ủ.n.g b.ố, đôi mắt m.á.u tràn ngập hận ý oán độc điên cuồng.
Nhận thấy tầm mắt của Tô Vãn Đường, nữ quỷ động tác cứng đờ quay đầu lại.
Một gương mặt xấu xí bị các loại đao thương và bỏng tàn phá.
Một người một quỷ cách không nhìn nhau.
Nữ quỷ hé miệng phát ra tiếng kêu ch.ói tai.
Khoang miệng nàng ta tối om, bởi vì không có lưỡi, thoạt nhìn rất đáng sợ.
Khương Thanh Án kéo cánh tay Tiết Đan Ni ra, có chút không vui nhìn nàng một cái, đáy mắt ẩn chứa cảnh cáo.
Hắn thanh âm nhàn nhạt: “Là thiên sư mẹ anh tìm tới.”
Tiết Đan Ni cánh tay bị kéo ra, trên mặt lộ ra vẻ mất mát rõ ràng.
Nghe được thân phận Tô Vãn Đường là thiên sư, nàng lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm đối phương.
“Thiên sư?”
Ngữ khí Tiết Đan Ni mất tự nhiên, còn có một tia cứng đờ.
Tô Vãn Đường thu hồi ánh mắt đang đối diện với lệ quỷ, trên mặt đột nhiên nở rộ nụ cười xán lạn.
Nàng làm lơ âm khí nồng hậu trên người Tiết Đan Ni, cố tình đè thấp giọng nói, thanh âm mềm mại hỏi:
“Cô là bạn gái của Khương tiên sinh sao?”
Một câu khẳng định, làm Tiết Đan Ni cảnh giác với nàng tan biến không còn tăm hơi.
Nàng vén tóc mái bên tai, trộm liếc mắt nhìn Khương Thanh Án đang biểu tình lãnh đạm, có chút thẹn thùng gật đầu.
“Tôi là bạn gái của Thanh Án ca, chúng tôi đã quen nhau bốn năm rồi.”
Tình ý trong mắt Tiết Đan Ni không giống làm bộ, tình yêu say đắm nồng đậm, gần như muốn tràn ra khỏi hốc mắt.
Khương Thanh Án ngồi bên cạnh nghe được lời này, trên mặt lộ ra vẻ bực bội, nhưng không lên tiếng phản bác.
Tô Vãn Đường mặt đầy ngây thơ vô tri, tò mò hỏi: “Nho Nhã là con của cô sao?”
Tiết Đan Ni biểu tình hơi cứng, bàn tay đặt trên đùi, cũng theo bản năng nắm c.h.ặ.t.
Nàng mất tự nhiên cười cười, phủ nhận: “Không phải, mẹ của Nho Nhã là đối tượng tình một đêm của Thanh Án ca.”
“Thì ra là thế.” Tô Vãn Đường cười tủm tỉm gật đầu, lại hỏi: “Mẹ của Nho Nhã biết nó bị bệnh không?”
Tiết Đan Ni xem bộ dáng hóng hớt, đơn thuần vô hại của nàng, tuyến phòng thủ trong lòng liền hạ xuống.
Nàng ánh mắt quái dị nhìn chằm chằm Tô Vãn Đường, tò mò hỏi: “Cô thật sự là thiên sư?”
Tô Vãn Đường xuyên thấu qua đôi mắt Tiết Đan Ni, nhìn thấy sự ghen ghét và ác ý ẩn sâu nơi đáy mắt nàng ta.
Một thuật chuyển chủ đề phi thường không cao minh, nhưng lại rất thành công.
Tô Vãn Đường đáy lòng tiếc nuối, trên mặt vẫn bất động thanh sắc.
“Tôi tạm thời chỉ là một quần chúng ăn dưa (hóng chuyện) thôi.”
Đôi mắt đẹp của nàng nhẹ nhàng chớp, vừa lười biếng lại vừa câu nhân.
Sự nghịch ngợm cùng linh động của thiếu nữ, rất dễ làm người ta sinh ra hảo cảm.
Nhưng Tiết Đan Ni lại không thích gương mặt của nàng, ngũ quan sắc sảo có nét đẹp góc cạnh, làm nàng ta tâm sinh ghen ghét.
Bất quá, vẻ mặt đơn thuần ngây thơ của Tô Vãn Đường, ngược lại làm nàng ta hoàn toàn buông xuống phòng bị.
Khương Thanh Án thích kiểu phụ nữ trí thức ưu nhã, hiểu biết đại thể, Tô Vãn Đường không phải gu của hắn.
Tô Vãn Đường thật sâu nhìn Tiết Đan Ni một cái, khóe môi gợi lên độ cong tràn ngập tà khí.
Nàng cười hỏi Khương Thanh Án: “Căn biệt thự này của Khương tiên sinh nhìn không tồi, mua khi nào vậy?”
Khương Thanh Án lạnh lùng liếc nàng một cái, không nóng không lạnh nói: “Mua 5 năm trước.”
Hắn không biết thiếu nữ trước mắt rốt cuộc muốn làm cái gì.
Ở trước mặt Tiết Đan Ni, nàng ta vì sao lại giả bộ vô hại.
Khi Tô Vãn Đường phủ nhận thân phận thiên sư, nói mình là quần chúng ăn dưa, sự kiên nhẫn của Khương Thanh Án đã cạn kiệt.
Tô Vãn Đường không nhanh không chậm nói: “Mua từ tay ai vậy? Tôi cũng muốn mua một căn.”
Giáo dưỡng tốt đẹp làm Khương Thanh Án không thể nói lời ác độc, kiềm nén lửa giận, không kiên nhẫn trả lời:
“Là Đan Ni 5 năm trước cần tiền gấp, nên đã bán lại cho tôi.”
Tô Vãn Đường ý vị thâm trường "Ồ" một tiếng, liếc về phía Tiết Đan Ni đang thần sắc khẩn trương.
Nàng lại lần nữa mở miệng, hoàn toàn chọc giận Khương Thanh Án.
“Khương tiên sinh, tôi muốn biết chuyện về mẹ của đứa bé.”
“Cô rốt cuộc muốn làm cái gì?!”
Khương Thanh Án đè nén lửa giận, rốt cuộc nhịn không được.
Gương mặt anh tuấn của hắn thần sắc trầm như nước, hai mắt phiếm hồng, như một con hung thú bị chọc giận.
Tô Vãn Đường thay đổi dáng ngồi, dựa vào lưng ghế sô pha, vô hình trung phóng ra cảm giác áp bách.
“Khương tiên sinh, thê tinh (sao vợ) của anh ốm yếu, thê duyên nông cạn, mệnh trung có một con trai bị c.h.ế.t yểu, nói là Thiên Sát Cô Tinh cũng không quá.
Muốn giữ được mạng của con trai anh, tôi hỏi cái gì anh đáp cái đó, dù sao cũng là Khương gia có việc cầu tôi, không phải tôi có việc cầu các người.”
Khương Thanh Án bị nàng nói cho sững sờ, ngay sau đó giận tím mặt: “Hồ ngôn loạn ngữ!”
Toàn là lời nói vô căn cứ quái lực loạn thần!
Hắn đã hoàn toàn coi Tô Vãn Đường là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Ánh mắt thanh liệt của Tô Vãn Đường dời đi, nữ quỷ đang bám trên người Tiết Đan Ni, huyết lệ trong hốc mắt đã ngừng chảy.
Nàng đón nhận đôi mắt m.á.u đầy cầu xin không cam lòng của nữ quỷ, ở dưới đáy lòng than nhẹ một tiếng, con quỷ này vừa đáng thương lại vừa đáng buồn.
“Khương Thanh Án, ngươi không muốn con trai ngươi khôi phục bình thường, giải quyết con lệ quỷ đang dây dưa nó sao?”
Hai chữ "lệ quỷ", bị Tô Vãn Đường nhấn mạnh ngữ khí.
Khương Thanh Án nhếch môi cười lạnh một tiếng, thần sắc thờ ơ, mặt đầy hoang đường.
Ngược lại Tiết Đan Ni có chút chột dạ, gắt gao nắm lấy ngọc bội trên cổ.
Nhạc phu nhân ở một bên mở miệng khuyên nhủ: “Thanh Án, Hạo Hạo nhà ta dạo trước bị quỷ ám, chính là Tô tiểu thư ra tay giải quyết.
Nể tình ta và mẹ con là bạn học, ta mới mời Tô tiểu thư đến hỗ trợ, có một số việc thà tin là có còn hơn không.”
Khương Thanh Án đối đãi trưởng bối vẫn rất tôn trọng, thu liễm biểu tình, hơi hơi gật đầu.
Hắn nhìn thẳng vào đồng t.ử màu đen của Tô Vãn Đường, trầm giọng hỏi: “Cô thật sự có thể giải quyết vấn đề của con trai tôi?”
Tô Vãn Đường biểu tình đạm mạc nhìn hắn, “Chỉ cần tiền nong sòng phẳng, hết thảy đều không là vấn đề.”
“Được, cô hỏi đi.”
Khương Thanh Án bất chấp tất cả, ngữ khí nghiêm nghị, mang theo sự kiên quyết được ăn cả ngã về không.
Nghĩ đến khổ sở mà con trai đã chịu trong khoảng thời gian này, hắn cũng là ôm tâm thái "còn nước còn tát".
Mặc kệ có phải là tà ma đang quấy phá hay không, hắn đều sẽ kiên quyết bóp c.h.ế.t mọi khả năng.
Tô Vãn Đường nhẹ nâng cằm: “Nói cho tôi biết về mẹ của đứa bé.”