Khương Thanh Án, người vốn đang tự cách ly với thế giới bên ngoài, đắm chìm trong thế giới của riêng mình, không hề có phản ứng gì với Thư Uẩn.
Hắn ôm t.h.i t.h.ể đang tản ra mùi hủ bại, ánh mắt dại ra vô thần.
Thư Uẩn ngửi thấy mùi t.ử khí quanh quẩn nơi ch.óp mũi, một mùi hương gây khó chịu về mặt sinh lý.
Nàng duỗi tay định gỡ tay Khương Thanh Án ra, thấp giọng khuyên nhủ: “Buông tay đi, anh không thấy ghê sao.”
Khương Thanh Án như đang ôm một báu vật vừa mất mà tìm lại được, sống c.h.ế.t không buông, ánh mắt hung ác trừng trừng nhìn Thư Uẩn.
Hắn vừa ngẩng đầu lên, liền đ.â.m sầm vào con ngươi màu m.á.u tràn đầy đau thương.
Khương Thanh Án trong phút chốc cứng đờ tại chỗ, bên tai là tiếng ong ong.
Hắn nhất thời không phân rõ được hiện thực và ảo giác, chỉ cảm thấy thân thể và linh hồn đã hoàn toàn tách rời.
Linh hồn hắn lơ lửng trên không, mắt lạnh cười nhạo: Đừng có nằm mộng, Thư Uẩn c.h.ế.t rồi, là mày hại c.h.ế.t cô ấy!
Thân thể Khương Thanh Án thì không thể khống chế, trừng lớn hai mắt không rời mà nhìn chằm chằm bóng người hư ảo trước mắt.
“Rắc ——”
Khương Thanh Án cảm xúc quá mức kích động, không cẩn thận bóp gãy xương cốt trên t.h.i t.h.ể.
Trong bầu không khí yên tĩnh, tiếng xương gãy vang lên rõ ràng đến ch.ói tai.
Gương mặt anh tuấn của Khương Thanh Án lộ ra biểu tình kinh hoảng thất thố, cúi đầu xem xét t.h.i t.h.ể trong lòng.
Giọng nói khàn khàn của hắn run rẩy, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Thư Uẩn, em có đau không?”
Nước mắt nóng bỏng, từng giọt rơi xuống t.h.i t.h.ể.
Hắn không ngại những vết sẹo xấu xí trên t.h.i t.h.ể, đưa tay lau đi những giọt nước mắt vừa rơi xuống.
Con ngươi màu m.á.u của Thư Uẩn không chút gợn sóng nhìn Khương Thanh Án, đem nhất cử nhất động của hắn thu hết vào mắt.
Nàng không phải người đế đô, đến từ một thị trấn nhỏ ở phương nam, nhưng vì người mình thích suốt 12 năm mà lựa chọn ở lại nơi này.
Nhiều năm như vậy, Thư Uẩn đã tận mắt chứng kiến sự thay đổi và trưởng thành của Khương Thanh Án.
Hắn đã trút bỏ vẻ ôn nhuận như ngọc thời niên thiếu, trở thành một người đàn ông thành thục, oai phong trên thương trường.
Điều duy nhất không thay đổi ở người này chính là phong độ quân t.ử ôn nhu, lịch lãm, xuất thân và giáo dưỡng tốt đẹp, cùng mị lực của bản thân, nhìn thế nào cũng thấy hoàn mỹ.
Giờ này khắc này, Thư Uẩn từ trên người Khương Thanh Án thấy được những thứ khác.
Hắn phơi bày trái tim mình, để lộ tình cảm sâu thẳm, cùng với sự trốn tránh, áy náy, và cả thống khổ.
Khi Thư Uẩn ở sau tấm gương nghe được Khương Thanh Án nói thích nàng, cũng không chấn động bằng việc hô hấp giao hòa, dùng cả trái tim để cảm nhận như lúc này.
Nhưng nàng không hiểu, trừ đêm 5 năm trước, bọn họ không có bất kỳ giao điểm nào khác, tình cảm của Khương Thanh Án từ đâu mà ra.
Người này thật sự thích nàng sao?
Hay là, thích một "nàng" trong tưởng tượng.
Thư Uẩn phất phất tay, sương đen nồng đậm bao phủ lên t.h.i t.h.ể trong lòng Khương Thanh Án.
Thi thể bị t.r.a t.ấ.n tàn hại không ra hình người, nháy mắt hóa thành bột mịn tiêu tán.
Khương Thanh Án cứng đờ như một pho tượng, hai tay vẫn duy trì động tác ôm t.h.i t.h.ể.
Thư Uẩn nghiêng đầu nhìn hắn, nghi hoặc hỏi: “Khương Thanh Án, anh thích điểm gì ở tôi?”
Hai người yêu thầm nhau 12 năm, con cũng sinh ra một cách không rõ ràng.
Hiện giờ sinh t.ử cách biệt, nàng muốn cho đoạn tình cảm này một kết thúc, cởi bỏ nghi hoặc trong lòng.
Khương Thanh Án cúi đầu nhìn chằm chằm đôi tay trống rỗng, nghe tiếng dò hỏi quen thuộc bên tai, tư thế quỳ vẫn không nhúc nhích.
Thư Uẩn tính tình có lẽ không tốt lắm, thu lại móng tay dài màu đen, nhéo cằm hắn nâng lên.
Đôi mắt m.á.u khiếp người của nàng cực kỳ bình tĩnh, đôi môi tái nhợt cong lên một độ cong không có nhiệt độ.
“Khương Thanh Án, tôi vì anh mà bị cầm tù 5 năm, anh ít nhất cũng phải cho tôi một lời giải thích.”
Khương Thanh Án đón nhận đôi mắt màu đỏ khác hẳn người thường của nàng, khóe môi lạnh lẽo hơi run rẩy, nhẹ giọng hỏi: “Em có hận anh không?”
Thư Uẩn biểu tình hơi ngẩn ra, lắc đầu: “Không hận, kẻ lòng mang ý xấu mới là đáng hận nhất.”
“Vậy sao.”
Đôi mắt bi thống như đầm sâu của Khương Thanh Án, dâng lên những gợn sóng tĩnh mịch, tham lam nhìn chằm chằm Thư Uẩn.
Dung nhan làm hắn nhớ mãi không quên, mỗi khi đêm khuya xuất hiện trong mộng, giờ phút này lại làm hắn đau lòng vô cùng.
“Em nên hận anh, em phải hận anh, cũng nhất thiết phải hận anh.”
Trước khi Thư Uẩn kịp mở miệng, Khương Thanh Án đã duỗi tay che miệng nàng lại.
Hắn vuốt ve mặt Thư Uẩn, đầu ngón tay run rẩy vuốt ve khóe mắt nàng.
Khương Thanh Án mặt đẫm nước mắt, ánh mắt trống rỗng mà bi thương, lại cười nói: “Anh đem mạng này bồi cho em, được không?”
“Chúng ta cùng nhau xuống hoàng tuyền, cùng nhau qua cầu Nại Hà, cầu Mạnh Bà đừng cho uống canh, kiếp sau chúng ta sẽ không bỏ lỡ nhau 12 năm nữa, được không?”
Đôi mắt đỏ của Thư Uẩn tràn ngập kinh ngạc cùng khiếp sợ, vấn đề vừa rồi dường như đã có đáp án.
Nàng nước mắt lập tức rơi xuống, hồng quang khiếp người nơi đáy mắt dần biến mất, trên mặt lộ ra nụ cười thoải mái.
Thư Uẩn kéo tay hắn xuống, thanh âm bình tĩnh: “Không tốt, Nho Nhã không thể không có ba. Khương Thanh Án, anh phải sống.”
Mỹ nhân rơi lệ, thật đáng thương.
Khương Thanh Án lau nước mắt trên mặt nàng, lộ ra nụ cười chua xót gượng gạo.
“Nho Nhã cũng không thể không có mẹ.”
Không đợi Thư Uẩn mở miệng, hắn lảo đảo đứng dậy, xông về phía Tô Vãn Đường ở cửa.
Phịch!
Hai đầu gối nện xuống đất, phát ra tiếng vang đau điếng.
Trán Khương Thanh Án đập xuống đất, vô cùng thành kính nói: “Đại sư, trước đó là tôi có mắt không tròng, vô tình va chạm mạo phạm ngài, xin ngài đại nhân không chấp tiểu nhân.”
Tô Vãn Đường ung dung thản nhiên nhận cái quỳ lạy này của hắn, híp đôi mắt đẹp cười.
Nàng thanh lãnh tiếng nói mang ý tứ nghiền ngẫm: “Ngươi muốn cái gì?”
Khương Thanh Án nói cực nhanh: “Trên đời này đã có quỷ quái tồn tại, khẳng định cũng có thuật hồi sinh.
Xin đại sư giúp Thư Uẩn, cô ấy là vô tội, chỉ cần có thể làm cô ấy sống lại, tôi nguyện ý trả giá tất cả!”
Tô Vãn Đường ý cười trên mặt thu lại, mặt vô biểu tình nhìn xuống người đàn ông đang quỳ trên đất.
Nàng không ngờ Khương Thanh Án tham lam như vậy, cũng thật sự dám nghĩ dám nói.
Tô Vãn Đường cười lạnh một tiếng: “Thuật hồi sinh căn bản không tồn tại, người c.h.ế.t như đèn tắt cũng không phải chỉ là lời nói suông.
Thư Uẩn đã c.h.ế.t, trở thành vong hồn cũng đều có nơi chốn của nàng, ta không có năng lực đó để chống lại lực lượng vô hình.”
Lực lượng vô hình, chính là pháp tắc của thiên địa này, vạn linh đều có mệnh số của riêng mình.
“Phịch!”
Khương Thanh Án cố chấp dập đầu, khóc lóc đau khổ cầu xin.
“Cầu đại sư giúp tôi, Thư Uẩn là vô tội, cầu xin ngài.”
Khương gia là hào môn thật sự, Khương Thanh Án là đại thiếu gia sống trong nhung lụa, là người thừa kế của gia tộc.
Hiện giờ hắn buông bỏ tôn nghiêm, hèn mọn quỳ gối dưới chân Tô Vãn Đường, dập đầu hết cái này đến cái khác, mỗi một cái đều vô cùng dùng sức, khẩn khoản cầu xin.
“Cầu xin đại sư giúp tôi, cầu ngài cứu Thư Uẩn…”
Thư Uẩn nhào qua, kéo cánh tay hắn: “Khương Thanh Án anh tỉnh táo lại đi, tôi c.h.ế.t rồi, thân thể đều bị hủy, không thể sống lại được!”
Khương Thanh Án quỳ rạp trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, hai tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, lẩm bẩm: “Người đáng c.h.ế.t là tôi mới phải.”
Năm đó hắn không nên nhờ Tiết Đan Ni đưa thư tình, không nên 5 năm trước chạm vào Thư Uẩn, lại càng không nên mua căn biệt thự này rước sói vào nhà.
Thư Uẩn ôm cánh tay hắn, dùng ngữ khí nhẹ nhàng bình thản:
“Khương Thanh Án, 5 năm trước không phải anh mượn rượu làm càn, là tôi nhìn thấy anh trước, sau đó dụ dỗ anh, đêm đó là tôi cam tâm tình nguyện.
Anh là người trưởng thành, cuộc sống không chỉ có tình yêu, anh còn có người nhà và trách nhiệm, nên nhìn về phía trước. Tôi không thích anh, anh thật sự không cần phải như vậy.”
Câu "không thích anh" kia, kích thích đến Khương Thanh Án.
Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen thanh triệt đã biến trở lại của Thư Uẩn.
“Từ năm đó anh ở sân trường nhìn thấy em, đến nay đã qua 12 năm, một vòng con giáp.
Mỗi phút mỗi giây anh đều ghi tạc trong lòng, đời người có được bao nhiêu cái 12 năm, em bảo anh làm sao đi về phía trước?”
Thời niên thiếu vì lo trước lo sau, không tự mình nói ra lời yêu, là sự tiếc nuối bỏ lỡ của bọn họ.
Theo tuổi tác tăng lên, bọn họ đều đã mất đi sự bồng bột, tình cảm chôn giấu dưới đáy lòng cũng không còn dũng khí phấn đấu quên mình.
Bọn họ không nên có tiếc nuối như vậy, không nên đi đến kết cục sinh ly t.ử biệt thế này.
Khương Thanh Án không cam lòng cứ thế từ bỏ, cũng không đành lòng để Thư Uẩn vì hắn mà c.h.ế.t, phải cô độc xuống hoàng tuyền.
Tô Vãn Đường nhìn một người một quỷ ôm nhau, không hiểu cái kiểu dính nhau muốn sống muốn c.h.ế.t này.
Nghĩ đến Phó Tư Yến cung cấp cho nàng đủ loại tiện lợi, nếu muốn báo đáp vị Thái t.ử gia này, sẽ phải tốn không ít tiền.
Tô Vãn Đường trong giây lát trầm mắt định ý, môi đỏ khẽ mở: “Cũng không phải không có cách nào.”