“Trong cuộc thi kéo co, Vương Quốc Khánh đã nhảy một điệu nhảy lẳng lơ đầy gợi cảm, khiến đối thủ cười đến mức không còn chút sức lực nào để kéo.”
Đến phần thi đối kháng cá nhân, Phùng Kiến Quân đ.á.n.h không lại đối thủ, liền đè nghiến người ta ra rồi trao một nụ hôn sâu.
Đối thủ sợ tới mức suýt thì “đăng xuất" ngay tại chỗ, vẻ mặt kinh hoàng tháo chạy khỏi võ đài.
Sau đó, chẳng còn ai trong các đội khác dám thách đấu với anh ta nữa.
Ở phần thi xếp hạng cá nhân môn ám sát võ thuật, Bất Công của đội Đào Hoa chỉ biết chạy mà không đ.á.n.h.
Tuy thua trận, nhưng anh ta khiến đối thủ đuổi theo đến mức sùi bọt mép, suýt thì đứt hơi mà ch-ết.
Trong phần thi b-ắn s-úng, Tống Cảnh Chu của đội Đào Hoa cứ như có thần xạ thủ nhập thân, khiến mọi người có mặt tại hiện trường trợn tròn mắt kinh ngạc.
Đến môn vượt rào cản tập thể, đội Đào Hoa trực tiếp tuyên bố đầu hàng.
Sau đó, cả đội hớn hở ngồi xổm một bên, vừa chỉ trỏ vừa xem mười mấy đội còn lại thi đấu.
Nào là xếp hàng rào người leo tường cao hơn ba mét, nào là bò dưới lưới sắt trong hố bùn, rồi thì bước qua cọc gỗ, nhảy bục cao thấp.
“Đội trưởng, nhìn họ t.h.ả.m quá đi?"
“Mẹ ơi, nhảy từ độ cao hơn ba mét xuống, sơ sảy một cái là gãy chân như chơi đấy nhỉ?"
“Nước bùn kia bẩn thật đấy, vừa nãy tôi thấy đồng chí đằng trước lỡ nuốt phải một ngụm, kìa kìa, cứ đứng đó nôn suốt kìa!"
“Ôi dào, sao họ cứng nhắc thế nhỉ?
Cái này dù có xông qua được thì cũng chỉ có ba đội dẫn đầu có điểm thôi, những đội khác chẳng phải làm không công sao?"
“Nhìn kìa nhìn kìa, mấy đội đó đã tụt lại phía sau rồi mà vẫn còn cố xông lên?
Bộ chưa chịu khổ đủ à?"
Mọi người có mặt tại hiện trường nhìn đội Đào Hoa đang ngồi xổm chỉ trỏ vào sân thi đấu, rồi đồng loạt phóng ánh mắt kỳ quái về phía Tiêu Lập An.
“Tiêu trấn trưởng, ông tuyển chọn đội viên kiểu gì thế này?
Đội Đào Hoa của các ông thú vị thật đấy!"
“Câu này tôi cũng muốn hỏi đồng chí Lý đấy, đồng chí Tiêu, tiêu chuẩn tuyển người của ông là gì vậy?"
“Trong cái đội này của ông đúng là ngọa hổ tàng long, cao thủ kiểu gì cũng có nhỉ!"
“Đúng thế, thật sự khiến chúng tôi mở mang tầm mắt."
“Tiêu trấn trưởng quả là khác biệt, không đi theo con đường tầm thường nha~"
Tiêu Lập An bị mỉa mai đến mức khuôn mặt già nua đỏ bừng lên.
Rõ ràng hiện tại đội Đào Hoa đang có số điểm cao nhất, giành được hạng nhất ở không ít hạng mục.
Tổng điểm là 470, bỏ xa đội đứng thứ hai tới 220 điểm.
Nhưng ông vẫn cảm thấy mặt nóng ran, vì thắng không được vẻ vang cho lắm.
Trấn Đào Hoa vì nhỏ bé nên thành tích chính trị về mọi mặt đều không thể so bì với các trấn lớn, năm nào cũng đứng bét bảng.
Bình thường ông lên huyện họp hành đều mờ nhạt như một người vô hình.
Hôm nay được mọi người vây quanh tán tụng như thế này đúng là “lần đầu ngồi kiệu hoa".
Tiêu Lập An tự cổ vũ bản thân, có gì mà mất mặt chứ.
Nhiều đội hiện giờ vẫn còn đang treo “trứng ngỗng" trên đầu kìa.
Người khác còn chẳng thấy nhục, ông sợ cái gì!
Những kẻ mỉa mai ông chắc chắn là vì ghen tị với ông thôi.
“Hì hì, ngay từ đầu tôi đã cân nhắc đến một vấn đề."
“Đó là nơi làm việc của các nhân viên an ninh chúng ta là ở thị trấn, mà người dân tiếp xúc đa phần là các xã viên nông thôn không có nhiều học vấn."
“Công việc và điều giải phần lớn cũng là những vụ tranh chấp vụn vặt."
“Tất nhiên, tôi hoàn toàn không có ý khinh thường xã viên nông thôn nhé, chỉ là cân nhắc đến việc các bà thím ở quê ấy, sức chiến đấu đó không phải người bình thường có thể chống đỡ được đâu."
“Các thím ấy mà không vừa ý là bắt đầu ăn vạ, làm ra những chuyện khiến cánh đàn ông phải đỏ mặt tía tai."
“Thêm nữa, lúc đó cấp trên chẳng phải lại có chỉ thị khác sao."
Chỉ thị khác mà Tiêu Lập An nói, mọi người đều hiểu ý.
Lúc đầu quy định chỉ tuyển đội viên nam, sau đó đã xóa bỏ điều khoản này.
“Cho nên sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi mới đặc biệt tuyển chọn ra những người có thể đảm đương công việc này về mọi mặt."
Tiêu Lập An thao thao bất tuyệt, dù sao thì mặt mũi cũng đã mất rồi.
Ông tuyệt nhiên không tiết lộ chuyện bốn người Tô Thanh Sứ là “nhảy dù" vào đội.
“Cứ nói đi nói lại, làm cái nghề an ninh này, đôi khi sức chiến đấu còn không bằng cái đầu linh hoạt."
“Mọi người đều biết, đội an ninh ngoài việc tuần tra hàng ngày, đảm bảo an ninh trật tự cho thị trấn, phần lớn thời gian là điều giải những chuyện lông gà vỏ tỏi."
“Mà tranh chấp ở nông thôn, mọi người cũng biết đấy, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là vợ chồng cãi nhau khiến hai bên thông gia đòi đ.á.n.h nhau, hay là chồng lăng nhăng khiến vợ đòi uống thu-ốc tự t.ử, rồi thì bà thím hàng xóm nghi ngờ nhà bạn trộm gà."
“Ngày nào cũng vậy, ông đi giảng đạo lý với họ, họ có nghe đâu!"
“Cho nên muốn làm tốt công việc ở cơ sở, chỉ dựa vào vũ lực là không xong, giảng lý cũng không được, chúng ta phải có cái đầu."
“Phải nghĩ cách khiến người dân cơ sở tâm phục khẩu phục, lúc cần thiết còn phải dùng đến những biện pháp đặc thù."
“Lãnh đạo trung ương Đảng chúng ta đã nói rồi, bất kể mèo đen hay mèo trắng, bắt được chuột đều là mèo tốt."
Một người bên cạnh ngắt lời Tiêu Lập An:
“Tiêu trấn trưởng, sao tôi chưa từng nghe qua câu nói này nhỉ?"
“Tôi cũng chưa nghe thấy."
Tiêu Lập An ngẩn ra, ông cũng là nghe từ chỗ Tô Thanh Sứ mà thôi!
“Những cái đó không quan trọng, tóm lại bất kể quá trình làm việc của chúng ta như thế nào, chỉ cần kết quả tốt, mọi người đều hài lòng, vậy là được rồi đúng không?"
“Cũng vậy thôi, nhiều đội cùng tham gia thi đấu hữu nghị, bất kể đội Đào Hoa chúng tôi dùng phương thức gì, ít nhất chúng tôi đã giành được thành tích tốt!"
“Chủ tịch đã nói rồi, quá trình không quan trọng, quan trọng là kết quả!"
Tiêu Lập An nói xong một tràng, bản thân cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.
Các vị trấn trưởng xung quanh đồng loạt nhìn Tiêu Lập An với ánh mắt như nhìn một kẻ “gian xảo".
Chẳng trách xã viên đội Đào Hoa không biết xấu hổ, đến trấn trưởng trấn Đào Hoa còn mặt dày như thế này, thì đội viên bên dưới còn cần mặt mũi làm gì?
Lại còn dám nói không quan trọng quá trình, chỉ cần kết quả.
Trấn trưởng trấn Ngũ Vân lại càng có vẻ mặt khó coi hơn.
Đội trưởng an ninh của ông ta chính là người bị Phùng Kiến Quân cưỡng hôn, sau chuyện đó, vị đội trưởng dẫn đầu này suốt cả những buổi thi đấu tiếp theo đều trong trạng thái thẫn thờ, mất tập trung.
Nếu không phải đội phó bên dưới nỗ lực giành được 50 điểm trong phần thi cá nhân, thì đội của họ giờ này cũng đang “treo trứng".
Ông ta khó chịu liếc xéo Tiêu Lập An một cái sắc lẹm.
“Hừ, chỉ giỏi dùng mấy cái âm mưu quỷ kế!"
Da mặt Tiêu Lập An giờ đã dày như trát xi măng, coi như không nghe thấy gì, vẻ mặt nghiêm túc nhìn xuống sân thi đấu.
Dưới sân, ba vị trí dẫn đầu đã được phân định.
Hạng nhất là đội Hồng Kỳ, hạng nhì là đội Thượng Huyền, hạng ba là đội Túc Lý.
Ba đội lần lượt được điểm 100, 50, 20.
Vẻ mặt căng thẳng của trấn trưởng đội Túc Lý cuối cùng cũng giãn ra.
Giành giải thì họ không dám mơ rồi, có được 20 điểm này, ít nhất cũng không bị trắng tay.
Nếu không, trước mặt bao nhiêu lãnh đạo thế này, thật sự là quá mất mặt.
“Tiếp theo là hạng mục cuối cùng."
“Mỗi đội cử ra một đại diện, tay cầm s-úng tín hiệu tiến vào mê cung tường bao."
“Việc các bạn cần làm là bảo vệ tốt s-úng tín hiệu của mình, đồng thời cướp đoạt và b-ắn s-úng tín hiệu của đối thủ."
“Sau khi đạn tín hiệu trong s-úng được b-ắn ra, người cầm s-úng sẽ bị loại."
“Tất cả đội viên tiến vào, sau khi 10 phát đạn tín hiệu được b-ắn thành công, hạng mục kết thúc."
“Ba đội thăng hạng sẽ được xếp hạng nhất, nhì, ba dựa theo thứ tự đi ra sớm hay muộn."
“Hạng mục này thuộc về thử thách tổng hợp."
“Thử thách sự cảnh giác, khả năng phản trinh sát, năng lực chiến đấu cá nhân và sự kiên nhẫn của mọi người."
“Mời các đội xác định đội viên xuất chiến, lên đài nhận s-úng tín hiệu của đội mình!"
Các đội trưởng lần lượt bước ra, Tô Thanh Sứ nhanh tay giữ Tống Cảnh Chu lại khi anh định bước lên.
“Hạng mục này, để tôi lên!"
Tống Cảnh Chu quay đầu do dự nói:
“Bên trong mê cung tường bao không nhìn thấy được, dự đoán là giao đấu sẽ càng kịch liệt hơn."
“Đội chúng ta vốn đã bị ghét rồi, tôi sợ họ sẽ ra tay nặng với cô."
Tô Thanh Sứ vẫn kiên trì:
“Họ sẽ không có cơ hội đâu!"
Chẳng phải là bảo vệ s-úng tín hiệu của mình và đi rình rập cướp của người khác sao, ưu thế của cô lớn hơn bất kỳ ai.
Tống Cảnh Chu thấy cô kiên quyết như vậy, căn bản không thể từ chối.
“Vậy chúng ta giao kèo trước, thắng thua không quan trọng, nếu không ổn thì chủ động từ bỏ."
“Nếu có ai dám ăn h.i.ế.p cô, cô cứ hét lên một tiếng."
“Nếu không muốn thi nữa thì mau ch.óng đi ra ngoài!"
Tô Thanh Sứ mỉm cười, ngắt lời lầm bầm của anh:
“Yên tâm đi, anh quen biết tôi lâu như vậy, có bao giờ thấy tôi chịu thiệt chưa!"
Khi đội Đào Hoa bước lên nhận s-úng tín hiệu, mọi người tại hiện trường lại một lần nữa ngỡ ngàng.
Trong lòng tất cả mọi người đồng thời nảy sinh một ý nghĩ.
Đội Đào Hoa lại định giở trò quỷ gì đây!
Các đội khác cử ra chiến đấu đều là những nam nhân cường tráng, vậy mà đội Đào Hoa lại cử một cô gái yếu đuối?
Các trấn trưởng ngay lập tức bắt đầu thuyết âm mưu trong lòng.
Đội viên của họ đã trải qua kế “họa thủy đông dẫn", kế “rút củi dưới đáy nồi", kế “nhảy lẳng lơ gây buồn nôn", kế “gây cười tập thể" cùng đủ loại mưu kế loạn thất bát táo của đội Đào Hoa.
Chẳng lẽ bây giờ đến lượt “mỹ nhân kế"?
Tiếng còi vang lên.
Đội viên xuất chiến của các đội lần lượt lao vào lối vào của mê cung tường bao, bóng dáng nhanh ch.óng biến mất.
Một số đội viên quen biết bắt đầu liên minh, vây sát các đội viên khác.
Tô Thanh Sứ giống như một chú chuột nhỏ nhanh nhẹn, khom người linh hoạt lướt đi trong những lối đi hẹp của mê cung, ánh mắt cảnh giác quan sát môi trường xung quanh.
Tại một góc cua, mượn bức tường đất nhô ra che chắn, bóng dáng cô lóe lên rồi trực tiếp tiến vào nông trường của mình.
Biu~ Pành~
Hạng mục bắt đầu mới được ba phút, một phát đạn tín hiệu đã lao v-út lên không trung, nổ tung giữa bầu trời xanh biếc.
Những người bên ngoài lòng chùng xuống, người bị loại đầu tiên đã xuất hiện.
Mà Tô Thanh Sứ căn bản không hề cảm nhận được bầu không khí căng thẳng tại hiện trường, cô đang thong thả làm mứt trái cây trong nông trường.
Bên trong mê cung tường bao, thỉnh thoảng lại có s-úng tín hiệu bị kích hoạt b-ắn vọt lên trời.
Trong nông trường, Tô Thanh Sứ cũng đã thái xong một sọt táo lớn, ngâm chúng vào nước ngọt.
Nhìn thời gian trên cổ tay, ước chừng bên ngoài cuộc c.h.é.m g-iết chắc cũng hòm hòm rồi.