“Đúng vậy, tại sao phụ nữ cứ nhất định phải phụ thuộc vào đàn ông, lúc Trần Hải Anh đi học thành tích luôn dẫn đầu, làm việc cũng không thua kém bất kỳ ai.”
Cô ta mạnh mẽ hơn đại đa số đàn ông trên thế gian này nhiều.
Tại sao cô ta phải làm cái con trâu già sinh con đẻ cái hầu hạ cha mẹ chồng cho La Trí Sơn, cô ta đâu phải không kiếm nổi miếng ăn cho mình đâu.
La Trí Sơn không thích cô ta, nhưng cô ta lại có mấy phần thích La Trí Sơn chứ.
Mấy tháng nay cô ta dây dưa với anh ta, phần lớn vẫn là muốn ganh đua với Trần Tú Hương mà thôi.
Lòng tự tôn kiêu ngạo của Trần Hải Anh tuyệt đối không chịu thừa nhận rằng, vào một khoảnh khắc nào đó, cô ta thực sự đã từng nghĩ đến việc sinh mấy đứa con với La Trí Sơn rồi cứ thế sống tốt qua ngày.
Cái miệng nhỏ của Tô Thanh Sứ cứ liến thoắng không ngừng, đừng nói đến Trần Hải Anh, ngay cả Tiêu Nguyệt Hoa và Tiêu Cúc Hương cũng nghe đến mức mặt mày đầy vẻ sùng bái.
Ngay lúc cô đang mắng đàn ông đến đoạn cao trào nhất thì giọng nói đột ngột im bặt, cái vẻ mặt khinh khỉnh đó lập tức tan biến.
Sau đó cái miệng nhỏ bĩu ra, đôi mắt chớp chớp nhanh ch.óng phủ lên một lớp sương mù, hai bàn tay nhỏ giơ lên cao, sải bước chạy nhỏ về phía trước.
“Hu hu hu hu, Quang Tông Diệu Tổ ơi, sao bây giờ anh mới tới.”
“Tiêu Kiếm đ.á.n.h em!”
“Hức hức, anh nhìn xem, chảy m-áu rồi này, Tiêu Kiếm đ.á.n.h em.”
“Anh ta lén đạp em từ phía sau, đạp em bay ra ngoài luôn, tay em quệt xuống đất rách da rồi, hu hu, đau ch-ết em rồi.”
Tô Thanh Sứ vừa nói vừa thật sự nức nở lên.
Trần Hải Anh!!!
Chị em nhà họ Tiêu??????
Ba người hóa đá tại chỗ nhìn Tô Thanh Sứ vừa nãy còn mang dáng vẻ của một kẻ cực kỳ ghét đàn ông, chớp mắt đã biến thành một chú cừu nhỏ bị bắt nạt chạy về mách người nhà.
Ba người nhìn nhau với vẻ mặt kỳ quặc.
Cái miệng rách của Tô Thanh Sứ đúng là không có một câu nào thật lòng.
Tống Cảnh Chu nhìn cái đứa nhỏ đang khóc sướt mướt kia, ánh mắt sắc lẹm quét qua ba người phía sau.
Cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ người Tống Cảnh Chu, ba người theo bản năng lùi lại một bước lớn.
“Cái, cái đó, Đội trưởng Tống, tôi và Cúc Hương còn có việc, chúng tôi đi trước đây ạ.”
Tiêu Nguyệt Hoa kéo Tiêu Cúc Hương đang đứng ngẩn ngơ tại chỗ định chuồn lẹ, đi được hai bước lại quay lại.
“Đội, Đội trưởng Tống, nếu anh muốn tẩn Tiêu Kiếm ấy thì đi đến con đường nhỏ dẫn tới từ đường mà tìm, lúc này chắc nó vẫn chưa về nhà đâu.”
“Hì hì, tụi tôi đi làm việc trước đây~”
Tiêu Nguyệt Hoa nói xong liền kéo Tiêu Cúc Hương chạy biến.
Trần Hải Anh ngẩn ra một chút, cô ta vẫn còn lời muốn nói với Tô Thanh Sứ.
Nhưng giờ cô ta không dám……
Tống Cảnh Chu mím môi, dùng tay nhẹ nhàng xoa đầu Tô Thanh Sứ hai cái để trấn an cô.
Đợi Tô Thanh Sứ im lặng lại rồi, anh mới thấp giọng nói:
“Đi thôi, về nhà anh trước đã, vết thương cần được rửa sạch rồi bôi thu-ốc.”
Tô Thanh Sứ đáng thương gật đầu, vô cùng ngoan ngoãn.
Trần Hải Anh nhìn bóng lưng hai người mà ngẩn ngơ, chỉ vì lòng bàn tay Tô Thanh Sứ bị rách một chút da mà Tống Cảnh Chu đã lộ ra vẻ mặt đầy sát khí.
Lưu Quần Phúc hôm nay dù đã đến nước đó rồi mà trước mặt mọi người vẫn bảo vệ Trần Tú Hương.
Ngay cả Phùng Kiến Quân từng không coi ai ra gì, giờ đây cũng biết quan tâm xót xa vợ.
Quả nhiên, chỉ có con mắt của chính mình là không ra gì thôi.....
Cô ta không giống những người phụ nữ khác, khi có kẻ chen chân vào cuộc hôn nhân của mình thì chỉ biết trút hận thù lên đầu người phụ nữ đó.
So với Trần Tú Hương, cô ta dường như càng ghét La Trí Sơn hơn.
Trần Hải Anh quay người kiên định đi về phía nhà họ La.
Cô ta cũng nên đi thu dọn đồ đạc thôi.
Tô Thanh Sứ nhìn Tống Cảnh Chu đang cúi đầu cẩn thận bôi một lớp dầu trà lên tay mình.
“Quang Tông Diệu Tổ, anh giận à?”
“Không có.”
“Vậy sao anh không nói gì?”
“Đây là cái gì thế?”
“Dầu trà.”
“Có tác dụng kháng viêm, giảm sưng và giảm đau.”
“À, chính là cái thứ mà anh bảo đã đổ nửa bát vào trong đống ớt băm đó đúng không?”
“Đúng thế, hôm nay đừng có đụng vào nước, ngày mai chắc là sẽ khỏi thôi.”
Tống Cảnh Chu dịu dàng xoa xoa cái đầu nhỏ của cô:
“Em cứ ngồi nghỉ ngơi ở nhà một chút đi, anh ra ngoài một chuyến~”
Tô Thanh Sứ nhìn bóng lưng Tống Cảnh Chu đi ra ngoài, lén lút đi theo sau.
Tiếng la thét t.h.ả.m thiết của Tiêu Kiếm nghe thật êm tai.
Tư thế vung nắm đ.ấ.m của Tống Cảnh Chu thật là đẹp trai.
Trần Hải Anh đứng ở góc tường, vô cảm nhìn Tô Thanh Sứ đang cười với vẻ mặt gian xảo.
Trong mắt cô ta xẹt qua một vẻ kiên định, lấy hết can đảm đi về phía cô.
Trần Hải Anh đi về phía Tô Thanh Sứ, khoanh tay trước ng-ực:
“Cô mà cũng cần người khác ra mặt cho à?”
“Ái chà.”
Tô Thanh Sứ vỗ ng-ực:
“Cô qua đây từ lúc nào thế?
Ban ngày ban mặt làm người ta sợ muốn ch-ết.”
Trần Hải Anh há miệng, lấy hết can đảm.
“Tôi muốn thực hiện một cuộc giao dịch với cô.”
“Làm gì?”
“Tôi nghe nói sáng nay cô cãi nhau với Trần Tú Hương.”
“Cô ta đòi cô căn phòng mà cô đang ở điểm thanh niên tri thức à?”
Tô Thanh Sứ nhướn mày, thiếu kiên nhẫn nói:
“Có gì thì nói mau, vòng vo tam quốc làm gì chứ?”
“Tôi cũng muốn căn phòng đó của cô.”
Tô Thanh Sứ xua tay nhỏ:
“Đừng nằm mơ nữa, đi chỗ khác chơi đi.”
“Tôi không định lấy không, tôi trả tiền mà.”
“Này, quay lại đây!”
“Hai mươi đồng!”
Trần Hải Anh.....
“Sáng nay cô mới đòi Trần Tú Hương mười đồng thôi mà.”
“Muốn thì lấy, không muốn thì thôi.”
“Mười hai đồng!”
“Thành giao!”
Trần Hải Anh nghẹn một cục tức trong lòng thật khó chịu, đối phương đồng ý dứt khoát quá.
Hồi nãy nếu cô ta trả mười đồng, nói không chừng Tô Thanh Sứ cũng đồng ý luôn rồi!
Giờ đã nói ra miệng rồi thì không tiện rút lại nữa, chủ yếu là vì tính khí đối phương kỳ quái, ngộ nhỡ một khi không vui lại không bán nữa thì hỏng.
Cô ta bây giờ đang rất cần một căn phòng cho riêng mình, cô ta không muốn ở chung phòng với La Trí Sơn thêm một ngày nào nữa.
La Vĩ Bình cũng sẽ không dễ dàng đồng ý cho La Trí Sơn ly hôn với mình.
Với cái tính tình chẳng có chút chính kiến nào của La Trí Sơn, chỉ cần La Vĩ Bình không gật đầu thì anh ta chắc chắn không có đủ dũng khí để lén lút đi ly hôn với cô ta đâu.
Cho nên cô ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc kháng chiến trường kỳ.
Sau khi ngày mai Trần Tú Hương công khai kiểm điểm xin lỗi, lời ra tiếng vào trong đội chắc chắn sẽ không ít, tính tình cô ta không được lòng mọi người nên cũng không định tụ tập với ai cả.
Thêm nữa là sau đầu năm sau, trong đội còn có thanh niên tri thức mới tới, đến lúc đó người đông chuyện càng nhiều.
Có thể có một căn phòng độc lập cho riêng mình là vô cùng quan trọng.
Trần Hải Anh trong tay không phải là không có tiền, những năm này cô ta tiết kiệm ăn tiêu, ngay cả khoản trợ cấp thanh niên tri thức lúc mới xuống nông thôn cô ta cũng chưa dùng đến bao nhiêu.
Bí thư La cũng là người trọng thể diện, lúc trước nói cho cô ta một trăm đồng tiền sính lễ là cho đúng một trăm đồng thật.
Số tiền này cũng được cô ta nắm giữ trong tay, dù sau đó Trương Quế Anh có bóng gió thế nào cô ta cũng c.ắ.n răng không bỏ ra một xu nào.
Trần Hải Anh nén đau lòng, tiếp tục bàn bạc:
“Giờ tôi có thể đưa tiền cho cô luôn, nhưng tôi muốn hôm nay lấy được chìa khóa.”
“Tình hình của tôi không cần tôi nói nhiều thì cô cũng hiểu rồi đấy, tôi rất cần căn phòng này.”
Tô Thanh Sứ cũng là người dễ nói chuyện, đưa ngón tay cái và ngón trỏ xoa xoa vào nhau trước mặt cô ta.
“Tiền trao cháo múc.”
“Giờ cô đưa tiền cho tôi, tôi lập tức dọn phòng cho cô.”
Căn phòng ở điểm thanh niên tri thức hiện tại đối với Tô Thanh Sứ mà nói chính là gân gà, giờ cô chủ yếu sống ở trên trấn nên không quay về mấy.
Vốn định đưa cho Thẩm Xuân Đào, nhưng nghe ý của chị ấy thì sau năm mới chị ấy đi làm ở trên trấn là có ký túc xá rồi.
Hơn nữa dù cô thực sự có việc quay về thì ở trong thôn chẳng phải còn có nhà của Tống Cảnh Chu sao.
Lúc Trần Hải Anh đi tìm Tô Thanh Sứ đã mang theo tiền trên người rồi.
Thấy cô đồng ý dứt khoát, liền rút ra một tờ đại đoàn kết (10 đồng) rồi rút thêm một tờ 1 đồng và hai tờ năm hào đưa cho cô.
Tô Thanh Sứ không hề nương tay nhận lấy tiền:
“Đi thôi, bây giờ chúng ta qua điểm thanh niên tri thức luôn.”
Tốc độ lan truyền tin đồn ở nông thôn thậm chí có thể sánh ngang với thời đại internet sau này.
Mới chỉ một lúc thôi mà ánh mắt của mọi người ở điểm thanh niên tri thức nhìn Trần Hải Anh toàn là sự dò xét.
Có điều Trần Hải Anh lạnh mặt, mang theo khí chất người lạ chớ gần nên mọi người không dám bàn tán lớn tiếng.
Chỉ tò mò đ.á.n.h giá cũng như xì xào bàn tán nhỏ, dù sao thì ở thời đại này mà dám đòi ly hôn thì đúng là hạng dữ dằn rồi.
Tô Thanh Sứ mở phòng ra cho cô ta xem.
“Này, chỉ rộng thế này thôi, nể tình cô đưa tiền dứt khoát nên giường và tủ, cả cái rương gỗ kia nữa tôi đều để lại cho cô.”
Trần Hải Anh đang định nói lời cảm ơn thì Tô Thanh Sứ nói tiếp.
“Cô đưa thêm ba đồng nữa là được!”
“Cái tủ và cái rương đó tôi đều đặt chú Đại Lương đóng theo kích thước đấy, vả lại cái khung giường và ván giường cũng là tôi tự làm, chứ không phải tài sản tập thể của đội đâu, toàn dùng gỗ tốt đấy.”
“Hời cho cô rồi.”
Trần Hải Anh nhìn nhìn, lại ngồi lên ván giường nhún nhún mấy cái, cũng không nói nhiều, trực tiếp rút thêm ba đồng nữa đưa ra.
Sau khi đưa tiền cho Tô Thanh Sứ xong, cô ta chỉ vào cái chiếu manh dựng sau cửa hỏi:
“Cái đó cũng để lại cho tôi được không?”
Tô Thanh Sứ thấy cô ta đưa tiền dứt khoát nên cũng chẳng so đo chút này:
“Được rồi, cho cô đấy, cho cô hết.”
Sau khi giao chìa khóa cho Trần Hải Anh, Tô Thanh Sứ xách cái túi nhỏ đã dọn dẹp xong từ sáng đi ra ngoài.
Vừa mới ra khỏi cửa đi tới sân thì Thẩm Xuân Đào đã vây tới.
“Thanh Sứ, sao em lại đi cùng cô ta thế?”
“Chị Xuân Đào, em nhượng lại căn phòng đó cho cô ta rồi!”
“Nhượng cho cô ta?”
Thẩm Xuân Đào nghĩ đến chuyện hóng hớt mà Chu Tuệ Quyên vừa kể cho mình nghe, lo lắng nói:
“Sao lại nhượng cho cô ta?
Cô ta không bắt nạt em đấy chứ?”
“Không có đâu ạ.”
Tô Thanh Sứ hạ thấp giọng:
“Em thu tiền rồi, cộng cả đồ đạc bên trong nữa, tính ra là đúng mười lăm đồng đấy ạ.”
Thẩm Xuân Đào thở phào nhẹ nhõm, cái giá này thì không chịu thiệt mà còn hời to nữa.
Một công nhân chính thức trên trấn lương cũng chỉ có hơn hai mươi đồng một tháng thôi, vả lại căn phòng vốn dĩ là tài sản tập thể của đội mà.
“Thu tiền là tốt rồi, dù sao giờ em cũng không dùng đến, không đưa cho cô ta thì nói không chừng sau năm mới có thanh niên tri thức mới tới cũng sẽ bị người khác chiếm mất thôi.”