“Tô Nghị, có chuyện gì anh không thể bình tĩnh nói được sao?
Cứ phải động tay động chân thế?”
“Dạo này Sương Sương tâm trạng có vấn đề, chẳng lẽ anh không biết sao?
Chúng ta là những người thân cận nhất của cô ấy, chúng ta đều nên bao dung cô ấy, nhường nhịn cô ấy mới phải.”
Lý Nguyệt Nương nhìn cái má sưng vù của Tần Sương Sương:
“Hôm nay có tôi ở đây, anh đừng hòng động vào một sợi lông tơ của Sương Sương.”
Bọn người Trương Quốc Phấn không nhịn được nữa:
“Chị Lý, cô ta bắt nạt chị như vậy mà chị còn giúp cô ta.”
“Đúng thế, cô ta không phải hạng người biết ơn đâu, lát nữa lại trèo lên đầu chị mà làm càn cho xem.”
Tần Sương Sương nhìn ánh mắt mọi người đang chỉ trích mình, liền đẩy mạnh Lý Nguyệt Nương ra.
“Bà bớt giả vờ làm người tốt ở đây đi, tôi biến thành thế này chẳng phải đều do bà hại sao?”
“Oa oa oa, bà chính là tai họa, chuyên môn tới để hại tôi, ai mãn kinh chứ?
Bà mới mãn kinh ấy, tôi vốn dĩ chẳng sao cả, thời gian qua tôi là do bị bà chọc tức, tôi bị bà chọc tức đến sinh bệnh rồi, oa oa oa~”
“Bây giờ thấy tôi thế này, bà hài lòng chưa?”
Lý Nguyệt Nương như bị tổn thương sâu sắc, hai mắt đẫm lệ, thất thần nhìn Tần Sương Sương:
“Sương Sương, cô thật sự hận tôi đến thế sao?”
“Nhất định phải....”
Bà như nghẹn ngào không nói nên lời, kiên cường dùng tay áo quẹt đi nước mắt.
“Chẳng phải cô muốn đuổi tôi đi sao?
Được, chỉ cần cô vui, tôi đi!”
“Tôi không đồng ý!”
Tô Nghị hét lớn.
Lý Nguyệt Nương giơ tay ngăn lại:
“Tô Nghị, anh đừng nói nữa, chỉ cần anh và Sương Sương hạnh phúc là được, tôi thế nào cũng không sao.”
“Chỉ cần anh hạnh phúc, cái gì cũng không quan trọng bằng.”
Tiếng khóc của Tần Sương Sương khựng lại:
“Bà nói lời phải giữ lấy lời!”
Lý Nguyệt Nương như bị rút hết sức lực:
“Giữ lời!”
Tần Sương Sương đã không còn bận tâm đến cái nhìn của mọi người đối với mình nữa, hiện tại bà chỉ muốn Lý Nguyệt Nương biến đi thật xa.
Bà đã bị tức đến bế kinh, thời gian này trông già đi không dưới mười tuổi.
Nếu còn tiếp tục dây dưa với Lý Nguyệt Nương, bà thật sự không sống nổi nữa.
Lý Nguyệt Nương quay đầu lại, cố gắng nặn ra một nụ cười:
“Mọi người giải tán đi, giải tán đi, không có việc gì nữa rồi.”
Đám người xem kịch phẫn nộ không thôi:
“Chị Lý, tại sao chị phải chuyển đi.”
“Có chuyển thì cũng là cô ta chuyển, chị bây giờ là mẹ chồng của cô ta, cô ta mới là người ngoài, chị và Sư đoàn trưởng Tô mới là người nhà.”
“Đúng vậy.”
“Y tá trưởng Tần, làm người đừng có quá đáng quá, cô cả ngày đi sớm về khuya, chị Lý làm gì mà vướng mắt cô chứ?”
“Cái lời cô nói lần trước ấy, bảo là chị Lý tuổi già, đơn độc một mình, bên cạnh không có con cháu nên kẻ xấu mới tìm đến bà ấy.”
“Chính miệng cô còn nói ra được câu đó, chứng tỏ cô cũng biết tình cảnh hiện tại của chị Lý mà!”
“Làm người không được quá thất đức, nếu không sẽ bị báo ứng đấy!”
Đợi mọi người mắng xong, Lý Nguyệt Nương mới giơ tay lên:
“Thôi được rồi, mọi người đừng nói nữa, tôi đã quyết định rồi!”
“Cảm ơn mọi người đã nói giúp tôi, tấm lòng của mọi người tôi xin nhận.”
“Giống như mọi người nói đấy, tôi già rồi, chỉ mong sao gia đình êm ấm.”
“Bà già này chịu chút uất ức cũng không sao, chỉ cần mọi người hòa thuận là được.”
“Tô Nghị, anh cũng đừng nói nữa, mỗi tháng tôi đều nhận một nửa tiền lương của anh, anh đối với tôi đã quá tốt rồi.”
“Sương Sương cô cũng đừng khóc nữa, đứng dậy đi, sau này sống tốt với Tô Nghị, đừng cãi nhau nữa, đến lúc uống thu-ốc thì phải uống, không được quá đỏng đảnh đâu đấy.”
Sau khi tiễn mọi người đi, Lý Nguyệt Nương thật sự bắt đầu kéo túi thu dọn đồ đạc.
Thấy Lý Nguyệt Nương không có vẻ gì là làm giả, Tần Sương Sương cả người thả lỏng hẳn ra, chỉ cần bà ta tự nguyện rời đi, cái tát này bà cũng có thể nuốt xuống.
Bà chịu đựng ánh mắt giận dữ của Tô Nghị, cứ đứng ở phòng khách đợi Lý Nguyệt Nương dọn đồ đi.
Tô Nghị nhìn vẻ mặt nôn nóng của Tần Sương Sương, trong mắt toàn là sự âm u.
Một hồi lâu sau, Lý Nguyệt Nương cuối cùng cũng thu dọn xong, xách túi bước ra.
“Sương Sương, tôi đã hứa trước mặt mọi người là sẽ đi, tôi sẽ không nuốt lời.”
“Nhưng cô phải trả lại những thứ vừa nãy cô lấy của tôi cho tôi.”
Trong lòng Tần Sương Sương vang lên hồi chuông cảnh báo, bà ta lại định giở trò gì đây?
Bà cảnh giác hỏi:
“Bà có ý gì?”
“Ý gì à?
Chính là lúc cô lục lọi đồ đạc của tôi ấy, hơn ba trăm tệ tôi mang theo đều biến mất rồi.”
Nghe Lý Nguyệt Nương bảo mất hơn ba trăm tệ, mặt Tần Sương Sương tức đến méo xệch.
“Hay lắm Lý Nguyệt Nương, tôi đã bảo sao bà lại ngoan ngoãn đồng ý dọn đi thế, hóa ra bà đang đợi tôi ở chỗ này à?”
“Ai lấy tiền của bà?
Ai lấy tiền của bà hả?”
“Vừa nãy tôi đúng là có lục đồ của bà, nhưng chẳng phải mọi người đều đang nhìn đó sao?”
“Tôi lấy tiền của bà lúc nào?”
Tần Sương Sương vừa nói vừa phẫn nộ lộn hết túi áo khoác và túi quần ra cho Lý Nguyệt Nương xem.
“Bà nhìn đi, mở to mắt ch.ó của bà ra mà nhìn cho kỹ, tôi có lấy tiền của bà không?”
“Tôi nói cho bà biết, bà đừng hòng tống tiền tôi!”
Tần Sương Sương nói đoạn môi run cầm cập, nước mắt trong hốc mắt không thể kìm lại được nữa.
Đến lúc này bà làm sao có thể không hiểu ý của Lý Nguyệt Nương.
Hoặc là bà phải bù số tiền này cho bà ta, hoặc là bà ta sẽ không đi....
Bà rõ ràng không lấy tiền của bà ta, dựa vào cái gì mà phải đưa hơn ba trăm tệ.
Tiền lương một năm không ăn không uống của bà cũng chỉ hơn bốn trăm tệ một chút.
“Tôi nói cho bà biết, muốn tống tiền tôi á, mơ đi!
Tôi không mắc bẫy của bà đâu.”
Lý Nguyệt Nương nhìn Tần Sương Sương với vẻ mặt không thể tin nổi.
“Tần Sương Sương, cô thật là độc ác quá đi~ Cô không những muốn đuổi tôi đi, còn giữ lại tiền bạc của tôi, uổng công vừa nãy tôi còn bảo vệ cô.”
“Cô bảo cô không lấy, vậy ai lấy?
Mọi người vừa nãy đều nhìn thấy đấy, chỉ có mình cô xông vào phòng tôi lục lọi lung tung thôi.”
Nói đoạn Lý Nguyệt Nương vẻ mặt nghiêm túc nói với Tô Nghị:
“Tô Nghị, vừa nãy Tần Sương Sương có rời khỏi đây không?”
Ánh mắt Tô Nghị đảo qua đảo lại giữa Lý Nguyệt Nương và Tần Sương Sương, ông sắp mắc chứng sợ đàn bà đến nơi rồi.
Nhưng ông vẫn thật thà nói:
“Vừa nãy cô ấy có về phòng.”
“Tô Nghị, tôi vào đó là để lấy hộp thu-ốc bôi mặt, anh có ý gì đây, anh cũng nghĩ là tôi trộm tiền của bà ta sao?”
“Ồ ồ~ tôi biết rồi, tôi biết rồi.”
Tần Sương Sương tức giận chỉ vào Lý Nguyệt Nương nói:
“Bà ngoài mặt thì đồng ý dọn đi, nhưng thực tế lại muốn ăn vạ ở đây, bà là cố ý, nên mới dựng chuyện mất tiền này chứ gì.”
“Bà thật là kinh tởm!”
“Bà thật đúng là âm mưu quỷ kế tầng tầng lớp lớp, bà quả nhiên là hạng người từ cái thâm cung nội viện đó ra, bà thâm độc lắm.”
“Tôi nói cho bà biết, tôi không mắc bẫy đâu, bà đừng có đem tôi ra mà dỗ dành như cái đồ ngốc Tô Nghị kia.”
Muốn bà bỏ ra hơn ba trăm tệ á, nằm mơ đi.
Tần Sương Sương thà tự mình đi ở ký túc xá bệnh viện còn hơn là bỏ ra số tiền này.
Lý Nguyệt Nương như chịu cú sốc lớn, suy sụp gào lên với Tần Sương Sương:
“Tần Sương Sương, tôi đã đồng ý dọn đi rồi, tại sao cô còn phải làm khó tôi như vậy?”
“Tôi không thể so với hai người được, tôi già rồi lại không có công việc ổn định, bây giờ bên cạnh cũng không có người thân nào.”
“Tôi chỉ có thể dựa vào chút tiền này để sống thôi.”
“Cô có biết hơn ba trăm tệ đó, tôi đã phải chắt bóp chi tiêu thế nào mới để dành được không?”
“Cô nhất định phải dồn tôi vào đường cùng sao?”
“Tôi nói cho cô biết, cô mà không đưa cho tôi, tôi sẽ tìm Chính ủy đòi lại công bằng cho tôi!
Tất cả mọi người đừng hòng sống yên ổn.”
“Tôi không tin trên đời này không còn chỗ nào để nói lý lẽ nữa.”
Nhìn Lý Nguyệt Nương bặm môi giận dữ nhìn mình, Tần Sương Sương không khỏi sững sờ trong lòng.
Chẳng lẽ mụ già họ Lý này thật sự mất hơn ba trăm tệ sao?
Tô Nghị cũng xen vào hỏi:
“Bà thật sự mất hơn ba trăm tệ à?”
Ông cảm thấy Lý Nguyệt Nương cái gì cũng tốt, chỉ có điều đối với tiền nong....
Bản thân ông đã chịu thiệt thòi trong tay bà không chỉ một hai lần, ông có lý do để nghi ngờ liệu bà thật sự mất tiền hay là muốn tống tiền người khác.
Lý Nguyệt Nương nghe Tô Nghị hỏi vậy, chẳng nói chẳng rằng, trợn trừng mắt cúi người xuống, vác chiếc ghế băng trên mặt đất lên định đập thẳng vào đỉnh đầu ông.
Đồng t.ử Tô Nghị co rụt lại, chật vật lách mình sang trái xoay người:
“Được được được được~”
“Tôi tin bà, tôi tin bà!”
Bà già này cuống lên đến mức sắp lấy mạng mình rồi, chắc chắn là thật sự mất tiền rồi.
Tô Nghị vừa đề phòng Lý Nguyệt Nương đang vác ghế băng, vừa gào lên với Tần Sương Sương.
“Tần Sương Sương, cô mau trả tiền cho người ta đi, cô tham chút lợi nhỏ của chị ấy làm gì chứ?”
“Hơn ba trăm tệ đó đủ để chị ấy đập ch-ết tôi mấy lần rồi đấy!
Cô muốn hại ch-ết tôi phải không?”
Tần Sương Sương sắp oan ch-ết đến nơi rồi, tức đến mức bà đ.ấ.m ng-ực giậm chân:
“Tôi không lấy, tôi thật sự không lấy mà.”
“Tôi thề với trời, tôi mà lấy tiền của bà ta, tôi sẽ ch-ết không t.ử tế!”
Tô Nghị cẩn thận nhìn Lý Nguyệt Nương:
“Bà nghe xem, cô ấy bảo cô ấy không lấy, thề thốt cả rồi kìa.”
Lý Nguyệt Nương vẫn vác ghế, đôi mắt chớp chớp, sắp đỏ hoe đến nơi, bà cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng.
“Cô ta thề một câu là xong à?”
“Vậy tiền của tôi, tôi biết tìm ai mà đòi?”
“Tôi nói cho hai người biết, hôm nay hoặc là hai người giao tiền ra đây, hoặc là tôi sẽ ở lỳ đây bắt hai người phụng dưỡng tuổi già luôn!”
“Những ngày tháng sắp tới, đừng có trách tôi không để yên, mọi người đừng hòng sống tốt.”
Tô Nghị lúng túng nói:
“Bà muốn ở thì cứ ở, không liên quan gì đến chuyện tiền nong, nhưng đây là hai chuyện khác nhau, chúng tôi không lấy thì bà không thể ép chúng tôi nhận được đúng không!”
Tần Sương Sương đã ngây người ra rồi, đầu bà sắp nổ tung đến nơi.
Chuyện cũ còn chưa xong, chuyện mới đã liên tiếp ập đến.
“Vừa.. vừa.. lúc tôi vào lục lọi, cũng có không ít người đi theo vào, liệu có phải là...”
Lý Nguyệt Nương nghi ngờ nhìn Tần Sương Sương:
“Cho nên ý của cô là, tiền này bị ai đó trong đám xem kịch lấy mất rồi?”
“Cô bảo họ trộm tiền của tôi!”
Tần Sương Sương quýnh quáng vội vàng xua tay:
“Ấy ấy ấy, bà nói to thế làm gì?”