“Cho nên Quang Tông Diệu Tổ, em, em nhất định phải về thủ đô một chuyến.”

“Thậm chí, rất có thể em sẽ tìm cách để ở lại thủ đô luôn.”

“Ồ ~”

“Ồ?”

“Anh không có gì muốn nói sao?”

“Nói gì chứ?

Dù sao em ở đâu thì anh ở đó.”

Tô Thanh Sứ giật mình:

“Anh?”

Tống Cảnh Chu nhếch môi cười:

“Anh đi thủ đô cùng em, em chẳng phải muốn ở gần nhà một chút để tiện chăm sóc bà nội sao?

Vậy thì chúng ta cùng nhau ở lại thủ đô.”

“Em biết đấy, ở bên này ngoài cô cả ra anh cơ bản chẳng còn người thân nào khác.”

“Trước đây cũng vì lý do này mà anh đã đi biền biệt ba năm, sau này vì một số chuyện khác mới quay lại.”

“Thực ra ngay cả khi không phải vì em, anh cũng định đi thủ đô rồi.”

“Trước đây cũng là vì lo lắng cho em, không yên tâm để em một mình ở lại đây nên mới cứ lần lữa mãi, giờ em cũng muốn về, vậy chẳng phải chúng ta tâm đầu ý hợp sao?”

Tô Thanh Sứ có chút ngạc nhiên:

“Vốn dĩ anh cũng định đi thủ đô à?”

Tống Cảnh Chu ngẩng đầu nhìn về phương Bắc:

“Đúng vậy, cuối năm ngoái họ đã giục anh sang đó rồi.”

“Anh cũng chẳng giấu gì em, là vì vấn đề thân thế của anh.”

“Anh tìm thấy bố mẹ ruột rồi à?”

Tống Cảnh Chu lấp lửng:

“Có chút manh mối.”

Tô Thanh Sứ tò mò hỏi:

“Manh mối ở thủ đô?”

“Ừm ~”

“Nếu em đã quyết định rồi thì bên này chúng ta thu xếp một chút, vấn đề hộ khẩu em cũng không cần lo lắng, cứ theo anh về bộ đội mà nhập hộ khẩu thôi.”

Tô Thanh Sứ vội vàng rút tay mình ra:

“Em không thèm đâu, anh biết đấy, mệt mỏi là em không làm đâu.”

“Em chẳng thiếu ăn thiếu mặc, tốt nhất là chẳng phải làm gì cả, em cứ ở nhà bầu bạn với bà nội em thôi.”

Tống Cảnh Chu làm vẻ nũng nịu ôm chầm lấy cánh tay Tô Thanh Sứ, dựa đầu vào vai cô.

“Thế còn anh?

Em nỡ bỏ anh sao?

Đến lúc anh vào đó rồi, ngộ nhỡ lại gặp đợt đi làm nhiệm vụ gì đó, có khi hai đứa mình nửa năm cũng chẳng gặp được nhau lấy một lần.”

Tô Thanh Sứ không hiểu:

“Sao anh đã xuất ngũ rồi mà vẫn quay lại được?”

“Muốn quay lại thì thiếu gì cách chứ, cơ bản nhất là có thể nhập ngũ lần hai, cũng có thể được triệu hồi đặc biệt với tư cách là nhân tài đặc thù.”

“Thế anh là?”

“Anh là loại thứ hai.”

“Anh mà cũng là nhân tài á?”

“Anh có chút nghiên cứu và tâm đắc về mảng cơ khí.”

Tô Thanh Sứ vẻ mặt đầy kinh ngạc:

“Cơ khí??

Xe cộ?

Xe tăng đại bác à?”

“Đừng đoán mò nữa, là s-úng ống!”

“Có thể em không biết, nước ta hiện nay đang bị các nước phương Tây phong tỏa và cấm vận về kinh tế cũng như rất nhiều phương diện khác.”

“Mấy năm gần đây tuy có chút dấu hiệu nới lỏng, nhưng các vật tư chiến lược cũng như các loại sản phẩm công nghệ cao, chip điện t.ử đều bị hạn chế.”

“Dưới sự phong tỏa áp lực cao như vậy, đất nước chỉ có thể cố gắng bồi dưỡng nhân tài ở mọi phương diện, giảm bớt sự phụ thuộc vào thị trường tư bản chủ nghĩa.”

“Hồi năm ngoái anh có nộp lên trên mấy bản vẽ nâng cấp linh kiện s-úng ống, sau Tết phía trên đã phản hồi cho anh, qua nghiên cứu của các bộ phận liên quan, tài liệu anh nộp đã được áp dụng vào mấy loại v.ũ k.h.í nhẹ quan trọng.”

“Không chỉ nâng cao khả năng gây sát thương của s-úng ống mà còn nâng cao toàn diện các thuộc tính khác của chúng.”

“Thực ra ấy à, hơn một tháng trước anh đã nhận được thông báo triệu hồi rồi.”

“Còn về lý do tại sao vẫn chưa quay lại.”

“Thứ nhất ấy mà, anh muốn làm cao một chút, tốt nhất là để họ chủ động cử người đến mời anh, rồi anh mới nhân cơ hội đó mà đưa ra một số yêu cầu.”

“Thứ hai, cũng chính là vì em đấy.”

Tống Cảnh Chu thấy Tô Thanh Sứ nghe đến ngẩn người liền đưa tay b-úng mũi cô một cái:

“Cho nên, đi cùng anh nhé, được không?”

“Anh biết tính em, lần này anh về, nếu không có gì bất ngờ chắc chắn sẽ được trọng dụng, đến lúc đó anh sẽ kiếm cho em một vị trí công tác nhẹ nhàng.”

Tô Thanh Sứ lập tức từ chối:

“Thôi anh dẹp đi, làm quân nhân còn mệt hơn đi cày, lính phổ thông thì đủ loại huấn luyện thể lực đã đành, ngay cả lính văn công cũng phải tập luyện năng khiếu suốt ngày, không phải đang xoạc chân thì cũng là đang tập nhảy.”

“Chẳng lẽ anh định bắt em đi thổi cơm nuôi lợn à?”

“Ngay cả việc rửa rau ở bếp ăn tập thể thì cái cường độ lao động đó chắc cũng làm tay em bợt hết cả da mất.

Nuôi lợn?

Nuôi lợn cũng chẳng phải việc nhẹ nhàng gì, nghe bảo còn phải giúp chúng phối giống, rồi phải đỡ đẻ, chăm sóc chúng ở cữ các kiểu nữa.”

“Anh đừng có lừa em, em không đi đâu!”

“Em cứ bỏ chút tiền ra mua đại một vị trí công việc gì đó bên ngoài, sáng đi tối về ngày ngày ở nhà với bà nội.”

Tống Cảnh Chu nghiêm túc nói:

“Sao em vẫn không tin anh nhỉ, anh lại để em đi xoạc chân, đi nhảy nhót, đi thổi cơm rửa rau nuôi lợn chắc?”

“Ai bảo em trong bộ đội toàn việc vất vả?”

“Những vị trí nhẹ nhàng thì nhiều lắm nhé, ví dụ như nhân viên y tế, lúc nào cũng chỉ có mấy loại thu-ốc:

cao dán, nước hoắc hương chính khí với thu-ốc tiêu viêm, em thấy đơn giản không?”

“Còn có phòng cấp phát quân nhu, nhân viên nhận và gửi đồ, ban công vụ, đội liên cần, phòng in ấn, rồi cả trực tổng đài nữa, một ngày chỉ phải trực có 4 tiếng thôi, thời gian còn lại muốn làm gì thì làm, còn có lính thông tin nữa, suốt ngày rảnh rỗi đến phát hâm lên được, còn nhiều nhiều vị trí khác nữa...”

“Cái khối lượng công việc đó thậm chí còn nhẹ nhàng tự do hơn cả cái chức Đội trưởng an ninh này của em đấy.”

Tô Thanh Sứ vẻ mặt đầy nghi ngờ:

“Thật không?

Anh có bản lĩnh lớn đến thế cơ á?”

“Nếu, nếu đúng như anh nói thì cũng không phải là không thể xem xét.”

“Đến lúc đó tốt nhất là cũng đưa cả Tô Kim Đông qua chỗ em luôn, để anh ta ở ngay dưới mí mắt em, đỡ bị Tô Trường An hại ch-ết, làm bố em tuyệt tự.”

“Được, nói rồi là không được nuốt lời đâu nhé, nếu bà nội bên kia đang gấp rút muốn về thì bên này chúng ta cũng nhanh ch.óng thu xếp đi thôi.”

“Em đi tìm Tiêu Lập An, còn anh đi tìm cách xoay vé!”

Hai người đều là tính tình dứt khoát nhanh nhẹn, sau khi đạt được sự thống nhất về mục tiêu, liền hăng hái bắt tay vào xử lý các công việc bên này.

Đầu tiên là công việc, Tiêu Lập An sau khi biết tình hình của hai người, vung tay một cái là thâu tóm cả hai suất đó vào tay.

Ông ta nói thẳng sẽ không để hai người chịu thiệt, giá cả cũng coi như công bằng, ông ta bỏ ra một nghìn đồng cho hai vị trí đó.

Theo lý thì Tống Cảnh Chu nên hỏi qua Tống Mãn Hoa trước, vì bên đó vẫn còn hai người anh họ.

Nhưng một là, anh với hai ông anh họ đó chẳng có tình nghĩa gì, hồi trước lúc được Tống Mãn Hoa tiếp tế còn bị họ bắt nạt không ít, Tống Cảnh Chu chẳng muốn để họ được hưởng cái lợi này.

Hai là, thời gian cũng không mấy dư dả, chuyện giữa họ hàng với nhau, nói không chừng còn phải đối mặt với việc kỳ kèo, trả giá, rồi khó khăn trong việc gom tiền cùng đủ thứ chuyện rắc rối khác.

Mình đi gấp, chẳng có thời gian mà chờ họ xoay xở được.

Vì vậy cả hai đều không chút do dự, giao thẳng công việc cho Tiêu Lập An, còn ông ta định làm gì thì đó là việc của ông ta.

Lúc này tàu hỏa là phương tiện giao thông duy nhất, vé xe không hề dễ mua, Tống Cảnh Chu không nỡ để Tô Thanh Sứ vất vả trên đường, nên đã mất một ngày trời, bỏ ra một số tiền lớn để xoay được hai vé giường nằm mềm từ Tinh Thành đi thủ đô.

Quãng đường này quay về, trên tàu hỏa không chỉ là một hai ngày, anh thì sao cũng được, nhưng cô gái nhỏ yểu điệu kia sao mà chịu nổi.

Nhà thuê năm nay vừa mới đóng tiền thuê cả năm, còn lại gần tám tháng, liền tặng miễn phí cho Lưu Tứ Thanh và Phùng Kiến Quân.

Tiền đặt cọc hai người họ ứng trước cho Tô Thanh Sứ, giấy tờ để lại cho họ, sau này họ sẽ tự tìm chủ nhà để lấy lại tiền cọc sau.

Chiếc xe đạp của Tống Cảnh Chu được vợ chồng Tiêu Nguyệt Hoa gom tiền mua lại, còn chiếc xe đạp của Tô Thanh Sứ, cô dắt đi một vòng, lúc về bảo là đã xử lý xong rồi, thực ra là đã thu vào trong nông trang.

Lúc này mà muốn mua một chiếc xe đạp thì phiền phức ch-ết đi được, không chỉ thường xuyên cháy hàng mà còn cần phiếu, cô sợ sau này mình cần dùng mà lại không có.

Tranh thủ lúc Tống Cảnh Chu đi xoay vé, Tô Thanh Sứ nắm bắt cơ hội thu dọn những đồ đạc không quá lộ liễu, có thể thu được trong nhà thuê vào hết nông trang, ngoài ra còn thu dọn một cái túi giả vờ mang ra bưu điện gửi về thủ đô.

Tống Cảnh Chu sau khi quay về thấy đồ đạc vơi đi không ít, hỏi một câu, Tô Thanh Sứ chỉ bảo vừa mới thu dọn xong và đã gửi từ bưu điện đi rồi, anh cũng không hỏi thêm gì nữa.

Hai người làm việc thoăn thoắt, đến chiều ngày thứ ba, cơ bản mọi chuyện đã được xử lý xong xuôi.

Tô Thanh Sứ cẩn thận hồi tưởng lại một lượt, thấy không còn sai sót gì nữa, ngay cả cái nồi trong điểm thanh niên, cuối năm ngoái ba người Lý Lệ cũng đã gom tiền đưa cho cô rồi.

Vé tàu hỏa là chuyến mười giờ tối ở huyện, và không đi thẳng đến thủ đô.

Lộ trình cụ thể là trước tiên phải từ thị trấn Đào Hoa ra huyện để lên tàu đi đến thủ phủ Tinh Thành, sau đó từ Tinh Thành mới chuyển sang tàu hỏa đường dài đi thủ đô.

Sáng hôm đó, Tô Thanh Sứ và Tống Cảnh Chu mua một ít thức ăn, định buổi trưa mời mọi người một bữa cơm chia tay.

Tiêu Nguyệt Hoa bế Đại Đầu đến từ sớm, vẻ mặt đầy vẻ không vui.

“Thanh Sứ, em thực sự không quay lại nữa à?”

“Hay là em cứ xin nghỉ dài hạn đi, ngộ nhỡ sau này em lại muốn quay lại thì sao?”

“Đi thật à, thế là chị chẳng được gặp em nữa rồi?”

“Em còn bảo sẽ làm mẹ đỡ đầu cho Đại Đầu nhà chị cơ mà, thế mà giờ đã đi rồi?”

“Rõ ràng đang ở yên ổn thế này, sao cứ phải quay về làm gì, cái thành phố lớn đó có gì hay đâu chứ?

Nghe bảo cái gì cũng cung cấp có hạn định, chẳng bằng ở nông thôn mình cho tiện!”

Tô Thanh Sứ hiếm khi không đấu khẩu với cô ấy:

“Ai bảo sau này không gặp lại được chứ?”

“Biết đâu vài năm nữa các anh chị đều có thể lên thủ đô rồi, vả lại chúng ta vẫn có thể viết thư cho nhau mà.”

“Lát nữa em để lại địa chỉ cho chị, lúc nào nhớ em thì viết thư cho em nhé.”

Bữa cơm buổi trưa, Tống Cảnh Chu và Tô Thanh Sứ đều không hề bủn xỉn, chuẩn bị bốn món mặn một món canh, lượng thức ăn đầy ắp, và tất nhiên tất cả đều qua bàn tay tài hoa của Tiêu Nguyệt Hoa.

Ngoài mấy người ở đội an ninh, Tống Cảnh Chu còn mời cả Tiêu Lập An.

Theo lý thì cũng nên mời cả Thẩm Xuân Đào, nhưng hiện giờ trong lòng Tô Thanh Sứ có chút ác cảm với cô ta.

Tuy cô ta đối xử với mình thực sự tốt, nhưng cái tốt đó lại có phần quá mức.

Đặc biệt là sau khi cô ta lên thị trấn làm việc từ năm nay, càng thường xuyên lượn lờ bên cạnh Tô Thanh Sứ, thỉnh thoảng lại tìm cơ hội để ly gián quan hệ giữa cô và Tống Cảnh Chu.

Cách đây một thời gian, cô ta còn đeo bám cô, muốn chuyển vào ở chung nhà thuê với cô, sau đó vì chuyện này mà xảy ra mâu thuẫn rất lớn.

Tô Thanh Sứ dù sao cũng là người từ thời hiện đại tới, ít nhiều cũng đoán được phần nào tâm tư của cô ta qua lời nói và hành động.