“Anh Ngu, để ở đâu?”
Ngu Sinh Xuân đang dìu Mạnh Bạch quay đầu lại:
“Bên này, bên này!”
Tiếng cửa mở kẽo kẹt, sau đó Tô Thanh Sứ cảm thấy mình được quăng lên một chiếc giường lớn mềm mại.
A Bố thở hổn hển:
“Được rồi, không có việc gì tôi về trước đây.”
Ngu Sinh Xuân gật đầu:
“Được, vất vả cho anh em rồi.”
“Mạnh gia, tới nhà rồi, lại đây, tôi đỡ ngài vào trong.”
“Ừm~ tới nhà rồi à?
Không, không cần, tôi biết, có thể, tự đi được~”
“Tối ngày hôm nay... tôi muốn làm tân lang, cho dù có, chuyện lớn bằng trời, cũng, đừng, đừng có tới làm phiền tôi...”
Ngu Sinh Xuân nhìn Mạnh Bạch đi vào trong, lúc này mới cẩn thận khép cửa lại.
Trong phòng, Mạnh Bạch mượn ánh trăng, nhìn bóng hồng trên giường, vừa đi vừa cởi quần áo của mình.
Hắn ta nấc cụng một cái vì hơi rượu, bò về phía giường.
“Cô bé mướt rượt...
ực... nhà ai thế này~”
Tô Thanh Sứ căng thẳng nhắm mắt lại, đợi đến khi có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, tay phải biến thành móng vuốt quờ một cái, trong tay đã có thêm một viên gạch.
Vung tay lên, một tiếng “bộp” vang lên, đập thẳng vào gáy đối phương.
Mạnh Bạch ngay cả tiếng hừ cũng không kịp phát ra đã mềm nhũn nằm vật ra giường.
Tô Thanh Sứ lật người một cái đã xuống giường, trước tiên đi tới cửa, khóa trái cửa phòng lại, lúc này mới đi tới bên giường kiểm tra gáy của Mạnh Bạch.
Không ngoài dự kiến, tiếp theo đây nàng phải ở bên cạnh Mạnh Bạch một thời gian, không được để hắn mang thương tích, nếu không ngày mai sẽ rất khó giải thích.
Cũng may hai năm qua, kỹ năng đập gạch lén của nàng đã đạt tới mức thượng thừa, cộng thêm việc kiểm soát lực đạo, gáy Mạnh Bạch không những không chảy m-áu mà ngay cả vết đỏ tấy cũng không rõ rệt.
“Hù~”
Tô Thanh Sứ thở phào nhẹ nhõm, ghé tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài một chút, lúc này mới bắt đầu quan sát căn phòng.
Trong phòng ngoài một chiếc giường lớn, một chiếc tủ quần áo thì còn có một cái giá treo mũ áo, trên tủ đầu giường đặt bật lửa chạy dầu, thu-ốc lá cùng cốc nước và những thứ linh tinh khác.
Tô Thanh Sứ đại khái xem qua một chút, đây chắc không phải là phòng sách, bên trong không có thông tin gì quan trọng.
Tầm mắt quét qua một vòng dưới đất, nhìn bộ vest trên sàn, Tô Thanh Sứ đi tới, cúi người nhặt lên, sờ soạng một hồi, sau đó từ trong túi áo lót sờ ra một mẩu giấy, bên trên là một dãy số rất dài.
Tô Thanh Sứ nhìn đi nhìn lại, cũng chẳng hiểu đó là cái quái gì.
Bàn tay nhỏ quờ một cái, một chiếc điện thoại di động xuất hiện, nhắm vào dãy số đó tách tách chụp hai kiểu ảnh, rồi nhét lại nguyên trạng cho hắn.
Lại sờ soạng thêm một hồi mà không thu hoạch được gì, Tô Thanh Sứ leo lên giường, một cước đạp văng Mạnh Bạch xuống dưới, sau đó đi vào không gian nông trường.
Nửa tiếng sau, Tô Thanh Sứ bưng một cái cốc một lần nữa xuất hiện trong phòng.
Trong cốc là hỗn hợp đậm đặc đã hòa tan của Cimetidine, Ranitidine và một lượng lớn thu-ốc Ethinylestradiol cùng một lượng lớn thu-ốc Finasteride.
Finasteride là thu-ốc mọc tóc trị rụng tóc, đồng thời cũng có thể làm cho nam giới bị bất lực.
Ethinylestradiol thường dùng cho nam giới sau phẫu thuật bao quy đầu, có công dụng ức chế mức độ Testosterone ngăn ngừa cương cứng.
Cimetidine và Ranitidine thì càng không cần phải nói, đều là những loại thu-ốc nội tiết khiến nam giới bị liệt dương.
Tô Thanh Sứ đã một hơi hòa tan mấy hộp lớn, làm cho kho dự trữ của phòng y tế nông trường gần như cạn kiệt, đảm bảo sau khi uống hết cốc lớn này, nói không chừng có thể khiến Mạnh Bạch bất lực suốt đời, ít nhất thì mấy năm tới đừng mong ngóc đầu lên được.
Tô Thanh Sứ đi tới bên cạnh Mạnh Bạch, bóp miệng hắn rồi thô bạo đổ hết vào trong.
Cũng không biết là do đối phương uống rượu nên khát nước, hay là do tư thế bóp của Tô Thanh Sứ chuẩn xác mà rất dễ dàng đã đổ hết một cốc lớn vào.
Tô Thanh Sứ hài lòng gật đầu, vô cùng kiên nhẫn lau sạch khóe miệng cho hắn, sau đó một lần nữa biến mất trong phòng.
Một lát sau, nàng lại xuất hiện trong phòng một lần nữa.
Lần này trong tay cầm một cục bông thấm đầy m-áu gà, nhảy lên giường, quệt quệt vào giữa tấm ga trải giường, sau đó xé rách váy của mình, đưa tay lên cổ và xương quai xanh của mình hung hăng nhéo mấy cái, lập tức trên làn da trắng ngần đã phủ đầy những vết bầm tím đầy ám muội.
Tiếp đó Tô Thanh Sứ đá văng đôi giày, ngã đầu xuống ngủ, trằn trọc suốt cả đêm, thật sự mệt ch-ết nàng rồi.
Mạnh Bạch tỉnh lại vào lúc nửa đêm.
Nằm khỏa thân trên sàn nhà lạnh lẽo, ngoài chỗ kia không cứng ra, những chỗ khác đều sắp đông cứng lại rồi.
Ngay cả mắt cũng không thèm mở ra, mơ mơ màng màng sờ soạng bò lên giường, tiếp tục lăn ra ngủ.
Sáng sớm hôm sau.
“Á~”
Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang dội khắp biệt thự sân vườn.
Mạnh Bạch ôm lấy mặt, ngồi trên sàn nhà nhìn mỹ nhân đang ôm chăn khóc thút thít vẻ mặt lê hoa đái vũ ở trên giường.
Đang cơn giận dữ, hắn quét mắt thấy một vệt đỏ thẫm trên giường, lại nhìn những dấu vết trên cổ và xương quai xanh của đối phương, ngọn lửa giận trong lòng lập tức tiêu tan sạch sẽ.
“Ngọc Yến muội muội, em đừng khóc nữa~”
“Em yên tâm, anh sẽ chịu trách nhiệm với em, đều là lỗi của anh cả.”
Đối với mỹ nhân, Mạnh Bạch luôn đi theo phong cách dịu dàng.
“Cộc cộc cộc~”, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Mạnh gia, không có chuyện gì chứ?”
Là giọng của Ngu Sinh Xuân, vì lý do công việc nên anh ta sống ở phòng khách tầng một.
Mạnh Bạch tùy tay vơ lấy quần áo bên cạnh, giọng khàn khàn đáp lại một câu:
“Không sao~”
Ánh mắt liếc thấy chiếc váy rách rưới của Tô Thanh Sứ, một lần nữa hướng ra ngoài cửa lên tiếng:
“Mang một bộ quần áo tới cho Giang tiểu thư.”
“Rõ!”
Tô Thanh Sứ vẻ mặt như không còn thiết sống nữa mà thay quần áo, sau đó tinh thần hoảng hốt bước ra khỏi cửa.
Mạnh Bạch nhìn bộ dạng tan nát đó của Tô Thanh Sứ, trong mắt đầy vẻ thâm tình.
“Em yên tâm, anh không phải loại người không chịu trách nhiệm, thời gian này em cứ tạm thời chịu thiệt thòi ở lại đây đi.”
“Phía anh trai em, anh sẽ có lời giải thích với anh ta, có chuyện gì thì cứ dặn dò bà Hảo~”
“Hắt xì~, hắt... hắt xì~”
Mạnh Bạch còn chưa nói được hai câu, hắt xì hết cái này tới cái khác, nước mắt nước mũi cùng nhau chảy xuống.
Tô Thanh Sứ nghe tiếng hắt xì của Mạnh Bạch, bước chân khựng lại, lộ vẻ mặt vừa lo lắng vừa khó xử rõ rệt.
“Anh, chắc anh bị cảm rồi.”
Mạnh Bạch quệt mặt một cái, vẻ mặt tươi cười nhìn bộ dạng khó xử đó của Tô Thanh Sứ.
Đàn ông phụ nữ quả nhiên đều giống nhau, chỉ cần dâng hiến thân xác cho đàn ông rồi...
Hắn nắm lấy tay Tô Thanh Sứ, vẻ mặt thâm tình nói.
“Ngọc Yến, nói ra chắc em không tin, thực ra ngay từ lần đầu tiên gặp em ở bữa tiệc, anh đã yêu em rồi.”
Tô Thanh Sứ vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi ngẩng đầu lên, khuôn mặt trái xoan trắng ngần, lại thêm đôi mắt hơi đỏ ướt át, nhìn làm Mạnh Bạch trào dâng một nỗi hưng phấn, làm người ta hận không thể ôm vào lòng mà yêu thương một trận.
Nhưng rất nhanh hắn đã phát hiện ra điều bất thường, sao cơ thể hắn lại khác hẳn với mọi khi thế này?
Tô Thanh Sứ cứ thế ở lại nhà họ Mạnh, những ngày tiếp theo, cuộc sống của nàng vô cùng thong dong, ngoài việc không thể tùy tiện đi ra ngoài ra, biệt thự mấy tầng cùng sân trước sân sau vẫn có thể tùy ý đi lại.
Trận cảm lạnh của Mạnh Bạch vô cùng nghiêm trọng, đến ngày thứ hai thậm chí còn phát sốt cao, làm Tô Thanh Sứ lo lắng khôn nguôi, hết đòi hầm canh cho hắn lại đòi tận tình chăm sóc.
Người giúp việc trong nhà là bà Hảo, hình như sợ nàng tranh mất công việc của mình nên vô cùng đề phòng nàng, căn bản không để nàng nhúng tay vào.
Thế là Tô Thanh Sứ đang rảnh rỗi không có việc gì làm liền bám lấy Ngu Sinh Xuân.
Ngu Sinh Xuân vốn là người lạnh lùng, đối với người phụ nữ líu lo này thì phiền phức không thôi.
Nhưng bất kể anh ta có tỏ thái độ lạnh nhạt thế nào, Tô Thanh Sứ cũng không chùn bước.
“Anh Ngu, anh đi theo Mạnh gia bao lâu rồi?
Gia đình anh còn ai không?”
“Anh Ngu, em có nghe Ngọc Trân nói qua về chuyện của anh, thực ra hoàn cảnh của em cũng chẳng khác gì anh là bao, em là người hiểu cảm giác của anh nhất đấy.”
“Nếu không phải ở Tương Nam không sống nổi nữa, em cũng chẳng đến mức lặn lội đường xá xa xôi tới đây nương nhờ biểu ca.”
“Thực ra biểu ca cũng không phải là biểu ca ruột của em, là anh họ xa thôi, mẹ em hồi đó nói với em rằng, nếu sống không nổi nữa thì hãy tới tìm biểu ca, biểu ca nhất định sẽ đối xử tốt với em!”
“Anh Ngu, anh nói xem những người như chúng ta, có phải là không nên sống trên đời này không?
Nhưng em cũng đâu có làm sai chuyện gì, xuất thân của em đâu phải do em quyết định được...”
Cái miệng nhỏ của Tô Thanh Sứ líu lo không ngừng, sắc mặt Ngu Sinh Xuân cũng từ lạnh lùng ban đầu dần dần trở nên dịu lại.
“Không phải lỗi của cô, là lỗi của cái thế đạo này!”
Mắt Tô Thanh Sứ sáng lên, cái tên hũ nút này cuối cùng cũng chịu bắt chuyện rồi.
“Cũng may biểu ca đối xử với em rất tốt, bất kể ăn mặc dùng đồ gì đều không khác gì em họ Ngọc Trân cả!”
“Đáng tiếc~”, Tô Thanh Sứ nói tới đây, cả người đều trầm xuống.
Ngu Sinh Xuân ngẩng đầu nhìn Tô Thanh Sứ một cái, thấy nàng đang ngồi xổm trước cửa cúi đầu im lặng, há miệng muốn nói gì đó nhưng rốt cuộc vẫn không nói ra lời.
Mỗi người đều có số mệnh riêng, bản thân anh ta sau này kết cục thế nào còn chưa biết, lấy đâu ra tâm trí dư thừa mà quan tâm tới người khác.
Hai ngày tiếp theo, Tô Thanh Sứ vẫn ăn uống bình thường, rảnh rỗi không có việc gì còn sà vào lòng Mạnh Bạch, giống như đã chấp nhận số phận, giao phó cả đời cho người đàn ông này vậy.
Sắc mặt Mạnh Bạch thì lại càng ngày càng khó coi, liên tiếp hai ba ngày đều đi bệnh viện kiểm tra, sau đó thậm chí còn có ý né tránh Tô Thanh Sứ.
Tô Thanh Sứ đối mặt với sự lạnh nhạt của Mạnh Bạch, tỏ vẻ vô cùng lo âu về cuộc sống và hoàn cảnh tương lai của mình.
“Anh Ngu, Mạnh gia...
Mạnh gia có phải là không còn thích em nữa không?”
“Anh Ngu, nể tình em và anh cùng chung số phận, anh hãy chỉ điểm cho em một câu đi, anh trai em bảo em qua đây chăm sóc Mạnh gia, em cũng không biết là có ý gì, anh đã đi theo Mạnh gia bao nhiêu năm nay rồi, trước đây những cô gái giống như em, về sau kết cục đều như thế nào vậy?”
“Em sẽ bị đuổi đi sao?”
Ngu Sinh Xuân lạnh lùng đáp:
“Không đâu!”
Trước đây những người không bị đuổi ra ngoài thì đều là được khiêng ra ngoài cả!
“Why” (Tại sao?)
Ngu Sinh Xuân ngẩn ra, Tô Thanh Sứ giống như chợt phản ứng lại, vội vàng bịt miệng mình, đôi mắt trợn tròn xoe, đầy vẻ kinh hãi.
Ánh mắt Ngu Sinh Xuân lạnh lùng:
“Cô biết tiếng Anh?”
Tô Thanh Sứ hoảng sợ nhìn quanh quất bốn phía, xua tay với Ngu Sinh Xuân:
“Anh, anh đừng nói với người khác nhé.”