“Tình hình đó, đừng nói là cô với con tàu cô độc này, ngay cả nhóm người ngài Michael ở đó, cũng chưa chắc có thể bình an vô sự trên mặt biển này.”
May mà cô có nông trường trong tay, nếu không, mấy ngày ra ngoài này đã chẳng biết ch-ết bao nhiêu lần rồi.
“Hầy~”
“Bao giờ mới có thể cập bờ đây?”
Tính ra, cô ra khơi cũng được mười mấy ngày rồi.
Cũng không biết bên phía Vương Trung Nhẫm tình hình thế nào, biết đâu đã từ bỏ mình rồi cũng nên.
“Phỉ phỉ phỉ~”
“Mình nhất định có thể trở về!”
Tô Thanh Sứ lại vào phòng điều khiển nghiên cứu cách lái tàu.
Trên bảng điều khiển khổng lồ không chỉ có đủ loại đèn mà còn có mấy cái cần gạt nhỏ, có cái giống như cần số xe số sàn đời cũ ở hậu thế, lại có cái nhỏ xíu như điếu thu-ốc lá.
Cạnh ghế ngồi còn có một cái vô lăng phía trên.
“Đây là con tàu du lịch cổ lỗ sĩ gì vậy trời?”
“Du thuyền hậu thế chẳng phải chỉ có số tiến và số lùi thôi sao?”
“Cái nút bấm đỏ đỏ xanh xanh này lại là gì?”
“Đèn đỏ dừng đèn xanh đi?
Mà cũng chẳng có đèn vàng nữa.”
Tô Thanh Sứ mày mò một hồi, ấn mấy nút bấm mà vẫn không tìm ra quy luật ở đâu.
Nghiên cứu thêm một lúc, cô phát hiện giống như thùng máy tính đời cũ, phía trên tủ đồ bên dưới còn có mấy nút bấm.
“Không lẽ cái này mới là nút khởi động chứ?”
Tô Thanh Sứ do dự một lúc, ấn vào nút bấm đó.
“Uỳnh uỳnh uỳnh, cọc cạch cọc cạch~”
Giống hệt tiếng khởi động xe công nông bằng tay quay trong tivi.
Cả con tàu du lịch hơi rung lên.
Mắt Tô Thanh Sứ sáng lên, vậy là ấn đúng nút rồi.
Cô thử đẩy cần gạt trên bảng điều khiển về phía trước.
Động cơ vừa hoàn thành việc chuẩn bị khởi động kéo theo chân vịt đường kính hơn 1 mét dưới tàu quay tít.
Con tàu du lịch trên mặt biển bắt đầu chậm rãi di chuyển về phía trước.
Vẻ mặt Tô Thanh Sứ tràn đầy vui mừng, trời ạ, cô đúng là thiên tài, cô biết lái tàu du lịch rồi, còn là tự học thành tài nữa chứ.
Khoan đã, hướng này là hướng nào?
Tô Thanh Sứ vẫy tay lấy điện thoại ra, mở la bàn.
Ngay lúc cô ngẩng đầu lên, một thứ gì đó nhô lên ở phía trước không xa thu hút sự chú ý của cô.
Tàu du lịch chậm rãi tiến lại gần, Tô Thanh Sứ có chút căng thẳng, không phải là đá ngầm chứ?
Đâm vào là hỏng bét đấy.
Hình như tàu Titanic cũng vì đ.â.m vào đá ngầm mà chìm thì phải?
“Đừng đừng đừng~”
“Không thể lại gần hơn nữa~”
Tô Thanh Sứ thử bẻ cần gạt.
Kéo về phía sau, mẹ kiếp, nó bắt đầu lùi lại nhanh ch.óng.
Trực tiếp ấn nút động cơ bên dưới luôn.
Nhặt ống nhòm trên bảng điều khiển lên, nhìn về phía trước.
Cái gì vậy?
Mờ mờ ảo ảo không rõ lắm.
Tô Thanh Sứ ra khỏi phòng điều khiển, chạy ra boong tàu, giơ ống nhòm lên quan sát kỹ phía trước.
“Cái này nhìn sao giống một con cá voi ch-ết trên mặt biển thế nhỉ?”
Tô Thanh Sứ buông ống nhòm, đứng đó một lúc vẫn quyết định đi xem sao.
Thả xuồng nhỏ ra, dừng tàu du lịch tại chỗ, chèo xuồng về phía trước.
Nghĩ lại thấy không an toàn, cô lại quay lại, thu tàu du lịch vào nông trường.
Lỡ đâu lát nữa gặp chuyện ngoài ý muốn, hoặc gió lại nổi lên, tàu du lịch bị thổi đi mất thì sao.
Tô Thanh Sứ chèo xuồng nhỏ chậm rãi tiến lại gần vật thể khổng lồ nhô lên trên mặt biển kia.
Đến cách khoảng bốn năm mươi mét, cuối cùng cô cũng nhìn rõ.
Một mũi tàu khổng lồ nhô lên mặt nước.
Thân tàu và đuôi tàu tám mươi phần trăm đã chìm dưới biển, chỉ còn khoảng hai mươi phần trăm boong mũi tàu nhô trên mặt biển chưa chìm hẳn.
Tô Thanh Sứ khẽ động tâm.
Nhìn vẻ rỉ sét loang lổ thế này, không lẽ là tàu vận tải viễn dương thời cổ đại chứ?
Ở hậu thế cô thường thấy tin tức trục vớt tàu thuyền trên mạng, nào là ra bao nhiêu gốm sứ cổ, nào là ra bao nhiêu báu vật.
Cô kìm nén sự phấn khích trong lòng, vung tay chèo xuồng chậm rãi tiến lại gần.
Khoảng cách ngày càng gần, vẻ phấn khích trên mặt cô cũng ngày càng nhạt đi, cô nhìn thấy thứ giống như ăng-ten rồi, còn nhìn thấy bảng điều khiển trong phòng điều khiển qua một ô cửa kính nhô trên mặt nước.
Đây là một con tàu công nghiệp hiện đại.
Có điều sao lại chìm ở đây?
Nhân viên trên tàu đâu?
Trên tàu chở cái gì?
Tô Thanh Sứ đầy rẫy những câu hỏi, sau khi lại gần, chẳng buồn suy nghĩ cô trực tiếp vung tay nhỏ thu con tàu lớn vào nông trường, sau đó thân hình chợt lóe, đưa cả xuồng nhỏ biến mất trên mặt biển.
Con tàu đ.á.n.h cá khổng lồ nằm yên tĩnh trên t.h.ả.m cỏ rộng lớn.
Nước biển trong khoang tàu vẫn ào ào chảy ra ngoài, sau đó rơi xuống t.h.ả.m cỏ rồi biến mất.
Tô Thanh Sứ tay cầm đinh ba, ý niệm vừa động đã xuất hiện trên boong tàu.
“Ơ, ch-ết... người ch-ết.....”
Vừa lên boong tàu, Tô Thanh Sứ đã biến sắc, một xác ch-ết nằm sấp bên lan can boong tàu.
Tô Thanh Sứ chậm rãi bước tới, quan sát đại khái thấy vẫn là gương mặt phương Đông, nghĩ đến cơn cuồng phong mưa bão đêm qua, chắc hẳn là tàu công nghiệp gặp nạn không tránh được thiên tai.
Trong lòng thấy rờn rợn, chẳng biết là chồng nhà ai, con nhà ai mà lại ch-ết t.h.ả.m trên biển thế này.
Cô dùng ý niệm điều khiển người đàn ông bay lên, chậm rãi đặt xuống t.h.ả.m cỏ dưới tàu.
Xác vẫn chưa bị trắng bệch hay trương phồng, có thể nhìn rõ ngũ quan, ước chừng ch-ết chưa quá mười tiếng đồng hồ.
Sau khi xử lý xong xác nam trên boong tàu, Tô Thanh Sứ chậm rãi đi vào bên trong.
Phòng điều khiển không có ai, hơn nữa bảng điều khiển chủ yếu chỉ bị ngấm nước nhẹ, nếu động cơ không có vấn đề gì thì sau này sửa sang chắc vẫn dùng được.
Tầng một nhanh ch.óng được Tô Thanh Sứ quét dọn một lượt, tổng cộng tìm thấy năm xác ch-ết.
Tất cả đều là gương mặt và cách ăn mặc phương Đông, Tô Thanh Sứ đoán con tàu này chắc thuộc về tàu của Hoa Quốc.
Tầng hai toàn là từng phòng từng phòng, lại tìm thêm được mấy xác ch-ết nữa.
Từ những vết chai dày trên tay, làn da rám nắng đen kịt và quần áo đầy những miếng vá trên người họ có thể thấy, tất cả đều là người dân nghèo khổ.
Trong lòng Tô Thanh Sứ có chút không dễ chịu, đây chắc đều là trụ cột của gia đình, mất đi một trụ cột như vậy là một cú sốc hủy diệt đối với một gia đình.
Dùng ý niệm điều khiển xác ch-ết, tất cả đặt trên t.h.ả.m cỏ, Tô Thanh Sứ lại đi xuống kho dưới đáy tàu.
Một cái lỗ khổng lồ xuất hiện trên thân tàu gần đuôi kho đáy, cao hơn một mét, đường kính gần ba mét.
“Xem ra, đây chính là nguyên nhân chìm tàu rồi!”
Tô Thanh Sứ từ miệng lỗ nhìn ra bên ngoài, rồi nhảy xuống t.h.ả.m cỏ.
Nhìn từ bên ngoài, cả một mảng lớn thân tàu bị lõm vào, nếu cô không đoán sai thì chắc là đ.â.m vào đá ngầm dưới biển hoặc thứ gì đó.
“Tiếc quá.”
Cô quét dọn một lượt kho đáy, tìm thấy hầm đá khổng lồ chứa đầy hải sản.
Phần lớn là cá ngừ, cá đù vàng quý giá và cá tuyết bạc biển sâu, ước chừng khoảng mười tấn.
“Hóa ra là một con tàu đ.á.n.h cá công nghiệp.”
Thời đại này công nghệ lạc hậu, đ.á.n.h bắt cá chủ yếu dựa vào quăng lưới nguyên thủy nhất, có thể đ.á.n.h bắt đầy một kho cá thế này, hoặc là thuyền viên đều là những tay lão luyện, hoặc là đã ra khơi rất lâu rồi.
Tiếc là mấy chục tấn cá này cuối cùng lại hời cho mình.
Cá ngừ thì không nói, cá đù vàng hoang dã được mệnh danh là vàng dưới nước đấy, hậu thế có lúc đỉnh điểm thậm chí bị đẩy giá lên đến hàng vạn một cân.
Còn kích cỡ con cá tuyết bạc kia thì phải mấy chục cân, thậm chí hàng trăm cân một con.
Phải biết cá tuyết bạc không dễ bắt, chúng chủ yếu hoạt động ở vùng biển sâu dưới trăm mét, cứ với cái cách rắc thịt lợn làm ổ cá của cô thì chẳng bắt được cá tuyết bạc đâu.
Cá tuyết bạc vì giàu dinh dưỡng, rất ít xương, ở hậu thế sắp bị ăn đến mức thành loài tuyệt chủng rồi.
Cá tuyết bạc trên thị trường hậu thế chín mươi phần trăm là giả, cá tuyết bạc thật rất khó mua trên thị trường, giá một cân cũng từ 200 đến 300 đồng.
Một con cá tuyết bạc nặng mười mấy cân có giá 2000-3000 đồng.
Bây giờ, tất cả đều là của cô?
Nhìn kho cá đầy ắp trước mắt, Tô Thanh Sứ thầm lẩm bẩm trong lòng.
Hầy, đã nhặt thành quả lao động của người ta thì hãy an táng họ t.ử tế vậy.
Cứ coi như vì thân phận đồng bào Hoa Kiều của họ thì cũng không thể trực tiếp ném ra ngoài cho cá ăn được.
Nhiều cá thế này không dễ chuyển đi, Tô Thanh Sứ trực tiếp đặt cả con tàu đ.á.n.h cá vào trong sân ngoài biệt thự.
Lấp đầy cả cái sân rộng rãi.
Vừa hay tàu đ.á.n.h cá cũng có thể dùng làm kho cho cô, căn biệt thự bảo quản của cô trực tiếp mở rộng ra hơn gấp đôi.
Sau khi xử lý xong tàu đ.á.n.h cá, Tô Thanh Sứ lại đưa những xác ch-ết trên t.h.ả.m cỏ vào trong sân, định bụng đợi tàu du lịch cập bến sẽ tìm một ngọn đồi chôn cất t.ử tế cho họ.
Dọn dẹp xong xuôi cô mới đi tàu du lịch ra mặt biển.
Khởi động động cơ, tiến về phía trước.
“Hế lô~”
“Cứu mạng với~”
“Ở đây có người này~”
Trên một chiếc xuồng cứu sinh, Đại Long, gã cao lớn và những người khác mặt mày mệt mỏi rã rời nhìn thấy tàu du lịch ở đằng xa thì tinh thần phấn chấn.
“Có tàu, đại ca mau nhìn kìa, đằng kia có tàu, cứu được rồi, chúng ta cứu được rồi.”
Ba người quét sạch vẻ mệt mỏi trên mặt, vẫy mạnh hai tay về phía tàu du lịch lớn tiếng kêu cứu.
Tiếc là Tô Thanh Sứ đang trong cabin nghiên cứu một chiếc két sắt khổng lồ thu được từ con tàu đ.á.n.h cá kia.
Sau một hồi mày mò, “rắc” một tiếng, két sắt đã được mở ra.
“Lại còn chống nước nữa chứ!”
Tô Thanh Sứ mở cửa két, bên trong sạch sành sanh, không hề có dấu vết ngấm nước.
Nửa két sắt là tiền mặt xếp ngay ngắn, s-úng ống và đạn d.ư.ợ.c, còn có không ít đồng hồ bỏ túi, trang sức quý giá và tài sản khác.
Tô Thanh Sứ đưa tay lấy một xấp tiền ra xem, là tiền Đài tệ thời kỳ đầu.
Xì!
Cô tùy tiện ném lại vào két, tiền Đài tệ lúc này không đáng giá, một trăm đồng ước chừng chỉ đổi được khoảng 22 đồng nhân dân tệ.