“Liêu Phượng Muội hu hu khóc rống lên, nhớ lại những lời đồn thổi mình nghe được bao năm qua, cũng như việc cha bà đã bỏ rơi bà và mẹ khi bà còn nhỏ.”
Bà đau khổ vô cùng.
Cảnh tượng bà và mẹ bị người ta bắt nạt hồi đó, bấy nhiêu năm trôi qua vẫn còn hiện mồn một trước mắt.
Làng của họ nghèo, đồng thời cũng là xã hội trọng nam khinh nữ nghiêm trọng.
Con dâu trong làng chẳng mấy nhà là không bị đ.á.n.h, nhiều gia đình thậm chí dựa vào phụ nữ nuôi nhà, đàn ông không làm việc mà còn đối với vợ con trong nhà không đ.á.n.h thì mắng.
Tô Trường Chí tuy đối với gia đình không được chu đáo nhưng tính tình ông tốt, làm việc liều mạng.
Chưa bao giờ động tay động chân với Liêu Phượng Muội và các con, thậm chí ngay cả Tư Hương cũng khiến đám con gái cùng trang lứa trong làng ngưỡng mộ.
Một số kẻ lòng dạ không cân bằng, đỏ mắt ghen tị thỉnh thoảng lại nhắc nhở Liêu Phượng Muội.
“Phượng Muội, chồng cô kiếm tiền giỏi như vậy, cô phải để mắt tới đấy, đừng giống như mẹ cô, chồng mang tiền chạy mất lúc nào không biết, đến lúc đó để lại hai mẹ con côi cút, tôi xem cô sống thế nào?”
“Phượng Muội à, tôi nghe nói chồng cô hồi đó là cô và mẹ cô nhặt được từ bên ngoài về?
Mẹ cô trước khi ch-ết lấy ơn cứu mạng ép người ta ở rể?
Cô phải cẩn thận đấy, kẻo đến lúc để lại một ổ con cái rồi người ta lại về nhà mình đấy~”
“Phượng Muội à~”
……..
Bên ngoài cửa, Tư Hương và Tư Gia nghe tiếng khóc của mẹ trong phòng, vẻ mặt đầy hoảng hốt nhìn anh trai.
“Anh ơi, có phải ba sắp đi rồi không?”
“Dì Thúy Phấn nói ba rồi cũng có ngày trở về nhà của ông ấy.”
“Dì Miệng Rộng với Quảng T.ử cũng nói đợi người nhà ba tìm thấy ba rồi thì ba sẽ không cần bọn mình nữa...”
“Chị gái đến hôm nay là người nhà của ba phải không ạ?”
“Ba sắp đi rồi sao?
Giống như ba của Hồng Diễm ấy, lên thành phố rồi là không về nữa, không cần bạn ấy và mẹ bạn ấy nữa?”
Tư Gia chín tuổi nắm c.h.ặ.t t.a.y chị gái:
“Chị ơi, bọn mình vào nói với ba đi, bọn mình ngoan mà, vài năm nữa bọn mình cũng có thể kiếm tiền rồi, xin ba đừng đi.”
“Bọn mình có thể kiếm thật nhiều tiền để chữa bệnh cho ba, mua thu-ốc cho ba uống, em còn có thể bóp chân cho ba nữa.”
Tư Quy nắm c.h.ặ.t lấy tay em gái:
“Đừng đi!”
Những lời đàm tiếu trong làng cậu cũng nghe không ít, chấp niệm của cha cậu hiểu không kém gì mẹ.
Từ nhỏ đến lớn cậu rất hiếm khi thấy cha có lúc nào vui vẻ.
Nếu đó là sự theo đuổi cả đời của ông... thì cứ để ông đi thì đã sao.
“Đừng sợ, anh trai giờ đã lớn rồi, đã có thể kiếm tiền rồi, anh có thể nuôi sống hai em và mẹ.”
“Chuyện của người lớn chúng ta đừng xen vào, nếu chúng ta quan trọng ông ấy chắc chắn sẽ không bỏ rơi chúng ta, nếu chúng ta không quan trọng thì hà tất phải trở thành gánh nặng kéo chân ông ấy, những năm này không chỉ có chúng ta và mẹ mà ông ấy cũng rất vất vả...”
Tư Hương và Tư Gia nhìn người anh trai bướng bỉnh, vẻ mặt ngơ ngác được anh nắm tay dẫn về phòng.
Đêm hôm đó, Tô Trường Chí và Liêu Phượng Muội đã thức trắng đêm trò chuyện, trút bỏ hết mọi cảm xúc tích tụ sâu thẳm trong lòng bao năm qua.
Đến lúc này Tô Trường Chí mới hiểu vợ con bình thường đã phải chịu đựng bao nhiêu.
“Đồ ngốc, ngần này tuổi rồi còn đi vào ngõ cụt, ai nói anh đi một mình?”
“Ở bên em anh chưa bao giờ cảm thấy miễn cưỡng, anh nếu cảm thấy ủy khuất thì sao có Tư Hương và Tư Gia sau này được?”
Từ Thiết Ngưu sau chưa đầy mười ngày lại một lần nữa đến thôn Hướng Nam, trấn Thái Bình.
Lúc này đang là mùa thu hoạch vụ thu, xã viên trong đội phần lớn đều xuống ruộng hết rồi, cả ngôi làng có vẻ yên tĩnh lạ thường.
Mấy con ch.ó đất giữ nhà thấy người lạ vào làng liền chồm dậy sủa văng vẳng về phía ông.
Một số người già ở nhà trông trẻ nhỏ vịn cửa lảo đảo đi ra xem tình hình.
“Chú ơi, lại là chú ạ?”, một cậu bé vẻ mặt đầy vui mừng ngẩng đầu nhìn Từ Thiết Ngưu.
Lần trước cậu được chia một viên kẹo, ngọt lịm luôn.
“Chú ơi, chú muốn đến nhà ai ạ?
Cháu dẫn chú đi, các hộ trong làng cháu đều thuộc hết.”
Từ Thiết Ngưu cười đôn hậu:
“Lần này chú cũng tự biết đường rồi nhé.”
Thấy vẻ thất vọng của cậu bé, Từ Thiết Ngưu buồn cười móc ra một viên kẹo:
“Nhưng vẫn phải cảm ơn cháu, đứa trẻ hay giúp đỡ mọi người đều là đứa trẻ ngoan, thưởng một viên kẹo này~”
“Cháu cảm ơn chú, hi hi hi~”
Cậu bé vẻ mặt đầy bất ngờ chộp lấy viên kẹo trong tay Từ Thiết Ngưu, thẹn thùng quay đầu chạy mất.
Từ Thiết Ngưu không biết nghĩ đến điều gì, nhìn đứa trẻ hồn nhiên vô tư, trong mắt thoáng qua một tia phức tạp.
Bên ngoài sân cũ kỹ, Từ Thiết Ngưu một lần nữa gõ vang cánh cửa gỗ rách nát kia.
Kẹt~
“Hì, bà cụ~, là cháu đây ạ, cháu mấy hôm trước có đến rồi đấy.”
Bà cụ ghé sát lại tỉ mỉ quan sát Từ Thiết Ngưu một lúc:
“Ồ, là cậu à?
Vào đi.”
“Người cậu muốn tìm vẫn chưa tìm thấy sao?”
Bà cụ vẫn còn chút ấn tượng với Từ Thiết Ngưu, nhớ hình như ông đang tìm người.
Từ Thiết Ngưu cười đôn hậu:
“Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi ạ, cháu đến là vì một chuyện khác.”
“Cháu muốn hỏi thăm bà về một người khác.”
“Ai thế?”
“Tống Văn Uyên.”
“Hả?”
“Bà có quen ai tên là Tống Văn Uyên không ạ?”
Tai bà cụ không còn thính nữa, nghe đi nghe lại mấy lần mới hiểu, bà tặc lưỡi mấy cái:
“Cậu muốn gặp cậu ấy phải không?”
Từ Thiết Ngưu ngẩn ra, trong làng thật sự có người tên Tống Văn Uyên sao?
“Đi thôi~”, thấy Từ Thiết Ngưu không lên tiếng, bà cụ run rẩy đứng dậy, chống gậy chào hỏi Từ Thiết Ngưu đi ra ngoài.
Từ Thiết Ngưu thấy vậy, vô thức tiến lên đỡ lấy bà cụ, đi theo bà ra ngoài.
Đi đi dừng dừng, hồi lâu sau Từ Thiết Ngưu mới theo bà cụ đến một sườn núi nhỏ ở phía tây ngôi làng.
Nhìn qua trước mắt là không ít những nấm mồ nhô lên cao thấp không đều.
Bà cụ dẫn Từ Thiết Ngưu đến bên một nấm mồ nhỏ mọc đầy cỏ dại, dùng gậy chỉ chỉ:
“Ở đây này!”
“Cậu là người bên kia phải không?
Những năm trước cũng chẳng có tin tức gì cả, sao lúc này lại tìm đến đây?”
Người bên kia?
Từ Thiết Ngưu đầu óc đầy m-ông lung.
Xem ra đại đội trưởng nói không sai, bà già này đúng là có chút thần trí không tỉnh táo rồi.
Dẫn ông chạy đi xem một ngôi mộ hoang?
“Bà cụ ơi, cháu nói là Tống Văn Uyên, tầm ngoài năm mươi tuổi cơ.”
Bà cụ mím môi, nhấc nhấc cây gậy trong tay:
“Đúng rồi mà, quả thực sắp năm mươi rồi.”
“Đây chẳng phải ở đây sao...”
“Các người sao đến lúc này mới tới hả, dù sao cũng là người nhà các người, bao nhiêu năm nay đều mặc kệ không thèm ngó ngàng tới.”
“Nhà họ Lý sắp chẳng còn ai rồi, các người còn không tới là sắp thành mộ hoang rồi, không ai dọn dẹp đâu.”
“Bà già tôi đây thì đi không vững nữa rồi, tôi cũng chẳng quản nữa.”
Từ Thiết Ngưu nghe bà cụ nhỏ giọng lẩm bẩm gì đó, lại hỏi:
“Bà cụ ơi, bà nói ai cơ ạ?”
“Nói ai?
Nói Văn Uyên chứ ai, cậu chẳng phải tìm Văn Uyên sao?”
“Đáng thương thật đấy, còn trẻ thế mà đã...”
“Tôi đã nói rồi mà?
Phu nhân đó chắc chắn không phải người dễ chung sống đâu, cậu xem nói không sai chứ?
Bao nhiêu năm mới tìm đến, người đã ch-ết rồi...”
“Cho dù còn sống thì ngần này tuổi rồi về còn được cái gì nữa...”
“Đồ đoản mệnh, không có cái số phú quý này... thật là xui xẻo...”
Từ Thiết Ngưu nghe bà cụ nói năng lảm nhảm, đầu óc rối như tơ vò.
Kiên nhẫn đưa bà cụ về nhà, nhìn sắc trời chắc xã viên đi làm cũng đến lúc về nhà ăn cơm rồi.
Từ Thiết Ngưu chào tạm biệt bà cụ rồi hướng về phía nhà đại đội trưởng mà đi.
Đại đội trưởng vẫn còn nhớ ông, dù sao một tảng thịt lợn vào lúc này cũng là món quà nặng ký, đến như lúc nhạc phụ ông đắc thế nhất thì một năm cũng chưa chắc ăn được một tảng thịt lợn của ông ấy đâu.
“Người anh em, chào ông, chào ông.”
“Đồng chí, chào anh, vẫn chưa tìm được người sao?”
“Lại đây, vào ngồi, vào ngồi đi.”, đại đội trưởng thôn Hướng Nam vẻ mặt đầy nhiệt tình chào đón Từ Thiết Ngưu.
Từ Thiết Ngưu khách khí xua xua tay, từ túi quần móc ra một bao thu-ốc lá, đưa một điếu cho đại đội trưởng.
“Người anh em, lần này tôi đến là vì một chuyện khác.”
Đại đội trưởng nhận lấy điếu thu-ốc Từ Thiết Ngưu đưa, cẩn thận đặt lên ch.óp mũi ngửi ngửi.
“Đi, qua bên này nói chuyện.”
Hai người đứng bên cạnh cái ao không xa, Từ Thiết Ngưu rút hộp diêm tự châm cho mình một điếu thu-ốc, lại giúp đại đội trưởng châm thu-ốc, bấy giờ mới mở lời hỏi thăm.
“Lần này tôi đến là để hỏi thăm một người khác.”
“Người anh em, thôn Hướng Nam các anh có phải có người tên là Tống Văn Uyên không?”
Nghĩ đến bà cụ thần trí không tỉnh táo kia dẫn mình đi loanh quanh nửa ngày để xem mộ hoang, Từ Thiết Ngưu kỳ quái lại thêm một câu:
“Nếu còn sống chắc cũng phải ngoài năm mươi rồi.”
Nghĩ đến tuổi tác đăng ký trên hồ sơ của Lý Thụy Đức, Từ Thiết Ngưu lại đổi lời.
“Không không không, tầm khoảng bốn mươi sáu bốn mươi bảy tuổi.”
Đại đội trưởng cúi đầu trầm tư suy nghĩ.
“Tống Văn Uyên?”
“Tống Văn Uyên~”
“Cái tên này sao nghe quen thế nhỉ?”
Đại đội trưởng trong miệng lặp đi lặp lại hai lần, rất nhanh vỗ đùi một cái.
“Tôi nhớ ra rồi, hèn gì mà nghe quen thế, đây chẳng phải là tên của cậu chủ Văn Uyên sao?”
“Tôi nhớ cậu ấy hình như đúng là họ Tống!”
Mắt Từ Thiết Ngưu sáng lên, hơi thở cũng dồn dập thêm vài phần.
“Người anh em, người này hiện giờ đang ở đâu ạ?”
“Haiz, ch-ết lâu rồi.”
Từ Thiết Ngưu ngẩn ra:
“Hả?
Ch-ết rồi?”
“Ch-ết, ch-ết thế nào ạ?”
“Bị lửa thiêu ch-ết, thiêu đến mức đen thui không còn ra hình người nữa, haiz, đáng thương thật, một người đang yên đang lành mà cứ thế mất đi.”
Từ Thiết Ngưu bất động thanh sắc móc bao thu-ốc lá trong túi ra, nhét vào lòng đại đội trưởng.
“Người anh em, kể tôi nghe xem nào!”
Đại đội trưởng đùn đẩy vài cái rồi cũng không khách khí mà cất bao thu-ốc lá đó vào túi như báu vật.
“Lần trước tôi chẳng phải đã nói với ông rồi sao, nhà họ Lý này trước kia ở vùng này của chúng tôi cũng coi như là đại hộ nổi tiếng rồi.”