“Tô Thanh Sứ cậy mình có nông trang trong tay, nghĩ thầm cứ để mặc một cặp mẹ con như vậy giống như rắn độc ở bên cạnh hằm hằm chực chờ thì chẳng bằng trực tiếp thu vào trong nông trang mà bóp ch-ết cho rồi.”
Nhưng cô đã chạy đến đại viện mấy chuyến đều không gặp được hai mẹ con họ.
“Chị Phượng pha cho Thanh Sứ một bát nước đường nhé."
Đối với việc cháu gái chủ động đến thăm mình, Tô Nghị có thể nói là cảm động vô cùng.
Tô Thanh Sứ giả vờ tò mò nhìn ngó xung quanh:
“Ông nội, sao chỉ có một mình ông ở nhà vậy ạ?
Tần di nãi đâu rồi ạ?"
Vẻ mặt Tô Nghị tối sầm lại:
“Ai mà biết bà ta đi ch-ết ở đâu rồi, lần trước sau khi An Bang dính vào vụ án Vương Cảnh Đào mất tích, bà ta và ông đã cãi nhau một trận to, sau đó thường xuyên ba ngày hai bữa chẳng thấy bóng dáng đâu."
“Bây giờ hay rồi, ngay cả chú ba cháu cũng bị bà ta dạy hư rồi, thường xuyên không về nhà!"
Tô Nghị nói đến đây còn ôm một bụng tức giận:
“Đúng là một gia đình chẳng ra cái thể thống gì cả!"
Tô Thanh Sứ cụp mắt xuống che giấu vẻ sắc lẹm trong mắt, hiền lành khuyên nhủ:
“Ông nội như vậy không được đâu, ông có biết họ đang ở đâu không ạ?
Tần di nãi vốn dĩ sức khỏe không tốt, bây giờ chú ba bị đơn vị đình chỉ công tác rồi cũng chẳng có thu nhập gì, họ ở bên ngoài thì sống sao được ạ?
Vẫn phải đi tìm một chút thôi, có lẽ trong lòng đang nghẹn một cục tức đấy, người ta thường bảo gia hòa vạn sự hưng mà~, ông hãy chủ động cho bà ấy một bậc thang để đi xuống đi ạ......"
Tô Nghị thở dài một tiếng lắc đầu:
“Ông đã dặn tiểu Lưu lưu ý rồi, hiện tại vẫn chưa biết họ đang ở đâu."
“Tần di nãi cháu ở thủ đô cũng chẳng có người thân nào, bình thường có mấy người giao thiệp thân thiết thì bây giờ cũng xa lánh bà ta rồi, nhất thời đúng là chẳng có nơi nào để tìm."
Tô Thanh Sứ hỏi thăm bóng gió một hồi xác định Tô Nghị thực sự không biết tung tích của mẹ con Tần Tương Tương.
Sự nặng nề và cảnh giác trong lòng cô lại tăng thêm mấy phần.
Từ đại viện đi ra cô liền quay về ngõ Liễu Hoài, đem tình hình này nói cho Lý Nguyệt Nương biết.
Tình hình này cần phải đề phòng bên kia tung ra chiêu hiểm, để bà chuẩn bị tâm lý.
Nhưng họ có tính toán ngàn lần cũng không ngờ tới người xảy ra chuyện lại là Quách Văn Tĩnh.
Sau khi lớp giấy dán cửa sổ giữa Tô Kim Đông và Quách Văn Tĩnh bị chọc thủng, Tô Kim Đông cứ có kỳ nghỉ là lại chạy về nhà.
Tình cảm của đôi tình nhân trẻ nóng lên nhanh ch.óng, thường xuyên cùng nhau ra ngoài đi dạo ngắm phố xem phim.
Ngày hôm đó khi hai người vào rạp chiếu phim, vừa hay bị hai người ở góc phố đối diện nhìn thấy.
Tô An Bang nhìn Quách Văn Tĩnh đang ngẩng đầu cười ngọt ngào với Tô Kim Đông ở phía đối diện, không nhịn được mà l-iếm bờ môi khô khốc của mình.
Anh ta nhận ra cô gái này, lúc trước đi học cô ta luôn đi theo sau m-ông Tô Kim Đông.
Tô Kim Đông từ quầy bán hàng mua nước ngọt và đồ ăn vặt cười nhét cho cô gái đó, mối quan hệ đó nhìn qua là thấy không hề đơn giản.
Lại liên tưởng đến chuyện mà Chu Ninh Diễm vừa mới nói, Tô Kim Đông đã nộp báo cáo kết hôn rồi.
Chắc chắn là cô gái này không sai vào đâu được.
Chu Ninh Diễm thuận theo ánh mắt của Tô An Bang cũng nhìn sang phía đối diện.
Nhìn cặp đôi trời sinh đó sự ghen ghét trong mắt thoáng qua rồi biến mất.
Trước đó cô ta tin lời Tô An Bang đã chơi Tô Kim Đông một vố, không ngờ tới cô ta vẫn không lấy được suất đi tu nghiệp đó.
Vì để leo lên cao cô ta chỉ có thể bám lấy Tô An Bang, lúc mới bắt đầu Tô An Bang đối với cô ta còn chán ghét lắm, cô ta khúm núm mọi bề nịnh nọt anh ta và Tô Mỹ Phương.
Khoảng thời gian đó so với lúc được Tô Kim Đông nâng niu trong lòng bàn tay quả thực là một trời một vực.
Cứ như vậy sau khi dỗ dành hai anh em kia vui vẻ rồi, Tô An Bang mới mặc định để cô ta đi theo bên cạnh mình, nhưng cũng chưa từng thừa nhận danh phận của cô ta.
Không ngờ tới sự việc căn bản không giống như những gì anh ta nói, tuy cô ta đã ở cùng một chỗ với Tô An Bang nhưng chuyện của Tô Kim Đông cô ta cũng lưu ý ở mọi nơi.
Cho nên cô ta biết hiện tại bố mẹ Tô Kim Đông đã quay về thủ đô rồi, hơn nữa anh ta còn được thăng chức lên phó đại đội trưởng, Tô sư trưởng đối với anh ta cũng không giống như những gì Tô An Bang nói, cô ta đã nhìn thấy ở đơn vị Tô sư trưởng tìm Tô Kim Đông mấy lần rồi.
Mọi người đều đang bàn tán rằng Tô sư trưởng hiện tại đang bồi dưỡng Tô Kim Đông như một người kế nghiệp vậy, ngược lại hai anh em Tô An Bang, một người bị xóa tên trở thành tội phạm truy nã, còn người kia......
“Hối hận rồi chứ gì."
Tô An Bang nhếch môi cười một tiếng, nhìn Chu Ninh Diễm bằng ánh mắt đầy thâm ý.
Chu Ninh Diễm rùng mình một cái giống như bị một con rắn độc lạnh lẽo l-iếm qua, lập tức thu hồi ánh mắt nhìn về phía đối diện.
“An Bang, em không hiểu anh đang nói gì~"
“Em có hối hận thì cũng chẳng có cách nào cả, con người ta đều phải chịu trách nhiệm về những việc mình đã làm~"
“Anh nói thẳng với em luôn nhé, anh đã bị bố anh từ bỏ rồi, tất cả tài nguyên của nhà họ Tô đều sẽ nghiêng về phía Tô Kim Đông, hiện tại bố mẹ anh ta cũng đã được giải phóng rồi, gia đình anh ta hiện giờ ấy à, tất cả mọi người đều là cán bộ công nhân viên~"
“Mẹ anh ta là giáo viên, bố anh ta là bác sĩ chủ nhiệm kỳ cựu, em gái anh ta là nữ binh, anh rể anh ta lại càng là tổ trưởng nghiên cứu tiềm năng nhất của Viện nghiên cứu công trình Tổng cục trang bị, bà nội anh ta dù có ở nhà rú rú thì một tháng cũng có thể nhận được hơn tám mươi đồng tiền lương cơ đấy~"
Chu Ninh Diễm nghe Tô An Bang nói từng câu từng chữ mà trong lòng dâng lên những con sóng dữ dội, theo phản xạ nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay lại.
Loại gia đình như thế này thậm chí đã vượt qua đa số các gia đình cán bộ cao cấp rồi, chỉ cần có thể gả vào được thì chính là rơi vào hũ vàng rồi.
Tô An Bang có thể cảm nhận được sự không bình tĩnh trong lòng Chu Ninh Diễm nên càng kích động nói:
“Nhà họ chỉ có mình anh ta là con trai thôi, sau này tất cả mọi thứ của nhà họ Tô đều là của anh ta~"
“Bản thân Tô Kim Đông phát triển cũng không tệ, cái chính là người này thật thà mà, chỉ cần nắm giữ anh ta trong lòng bàn tay thì chính là nắm giữ cả nhà họ Tô rồi."
Chu Ninh Diễm vẻ mặt khó coi ngắt lời Tô An Bang:
“Rốt cuộc anh muốn nói gì?"
Tô An Bang cười cười:
“Em đừng vội mà, xem ra em vẫn thông minh như vậy, hì hì, anh biết ý định hôm nay em tìm anh là gì rồi, như thế này đi, chúng ta làm một cuộc giao dịch nữa."
“Lát nữa em hãy tìm cơ hội dẫn cô gái nhỏ đang ở cùng Tô Kim Đông kia ra con hẻm phía sau cho anh, chuyện giữa hai chúng ta coi như xong xuôi, sau này anh cũng không tìm em nữa, em muốn tìm hiểu đối tượng với ai đều là chuyện của em."
Chu Ninh Diễm cảnh giác ngẩng đầu:
“Anh định làm gì?"
Tô An Bang hừ lạnh một tiếng:
“Anh làm gì thì em không cần quản, em chỉ cần biết chuyện này có lẽ còn có lợi cho em đấy."
“Nói không chừng sau chuyện này em còn có thể nối lại tình xưa với Tô Kim Đông đấy, hì hì hì, thế nào?
Có động lòng không?"
Chu Ninh Diễm nuốt nước bọt, cô ta dường như đã hiểu Tô An Bang định làm gì rồi.
“Em chỉ dẫn cô ấy ra con hẻm phía sau thôi, những việc khác em đều không quản, anh định làm gì thì đợi em đi rồi mới được......"
Tô An Bang quay đầu nhìn Chu Ninh Diễm, đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt cô ta:
“Em yên tâm đi, anh sẽ không làm liên lụy đến em đâu, đây là ân oán cá nhân giữa hai chú cháu anh và Tô Kim Đông."
“Hơn nữa đối với anh mà nói thì em chính là người có ý nghĩa phi phàm đấy."
Chu Ninh Diễm theo phản xạ lùi lại một bước, giữ khoảng cách giữa hai người, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng vào anh ta.
Trong lòng Tô An Bang lại giống như đang bùng cháy, một đôi mắt sáng đến đáng sợ.
Anh ta hủy hoại Quách Văn Tĩnh, đồng thời thóp của Chu Ninh Diễm cũng nằm trong tay anh ta, đợi sau khi Chu Ninh Diễm gả cho Tô Kim Đông, anh ta lại để Chu Ninh Diễm sinh cho mình mấy đứa con rồi đưa cho Tô Kim Đông nuôi nấng.
Như vậy tất cả tài nguyên bên kia chẳng phải đều quay về hết sao?
Dù sao anh ta cũng đã bị hủy hoại rồi, cho dù có con cái thì cũng bị ảnh hưởng của ba đời người thân trực hệ......
Nếu như con của anh ta được nuôi dưỡng ở bên chỗ mụ già họ Lý đó, dựa vào năng lực của mụ già họ Lý, lại dựa vào sự thiên vị của Tô Nghị đối với bên đó.
Bố và mẹ của đứa trẻ đều là quân nhân, ông nội là bác sĩ, bà nội là giáo viên, ông cố và bà cố đều yêu thương, được lớn lên trong gia đình như thế này thì con của anh ta chắc chắn sẽ là đứa trẻ xuất sắc nhất.
Nghĩ đến đây Tô An Bang phấn khích đến mức toàn thân run rẩy.
Sau khi Tô Kim Đông mua vé xong liền dẫn Quách Văn Tĩnh đứng cạnh quầy bán hàng, vừa ăn đồ ăn vặt vừa chờ đợi.
“Anh Kim Đông ơi, thời tiết lạnh thế này mà anh còn mua nước ngọt ạ."
Tô Kim Đông nhìn cô gái nhỏ đang nũng nịu liếc nhìn mình một cái mà hồn phách đều sắp bay mất rồi:
“Anh, anh chẳng phải sợ em ăn bỏng ngô với hạt dưa lát nữa sẽ bị khát sao?"
Khuôn mặt trắng trẻo của Quách Văn Tĩnh nhuốm một vệt đỏ hồng, thấy đối phương cười giống như một kẻ ngốc liền giơ bàn tay nhỏ bé nhét một nắm bỏng ngô vào miệng anh ta.
“Ôi chao, anh đừng có nhìn em như vậy chứ, xấu hổ ch-ết đi được."
Tô Kim Đông vội vàng quay đầu đi vừa nhai bỏng ngô vừa đáp lại:
“Ừm, anh không nhìn nữa."
Quách Văn Tĩnh “phì" một tiếng liền cười ra tiếng, chấn chỉnh lại thần sắc của mình rồi chuyển chủ đề.
“Anh Kim Đông ơi, còn bao lâu nữa ạ?"
Tô Kim Đông giơ cổ tay lên nhìn một chút:
“Vẫn còn sớm mà, còn hơn hai mươi phút nữa cơ."
“Đến muộn quá nên vé suất sớm đã bán hết rồi, đây đã là suất gần nhất rồi, nhưng không sao mà, xem xong cũng mới có 9 giờ thôi."
Quách Văn Tĩnh nhíu mày:
“Về muộn quá bà ngoại sẽ mắng cho đấy ạ."
Quách Tiểu Mao quản giáo cô rất nghiêm, thông thường sau bảy giờ tối là không cho cô ra khỏi cửa.
Tô Kim Đông tiến lại gần nhỏ giọng nói:
“Không đâu, anh chính là người cháu rể mà bà nội Quách đã chấm rồi đấy, có về muộn thế nào cũng không bị mắng đâu, bà còn mong chúng ta không về nữa cơ đấy~"
Quách Văn Tĩnh nghe lời trêu chọc của Tô Kim Đông lập tức đỏ bừng mặt.
“Anh Kim Đông ơi, anh......
đáng ghét quá......"
Đôi tình nhân trẻ đang đùa nghịch trong góc mà không chú ý thấy Chu Ninh Diễm đã ngồi trên chiếc ghế băng dài cách đó không xa lặng lẽ quan sát hai người tương tác.
Nghĩ đến những lời Tô An Bang nói ánh mắt Chu Ninh Diễm nhìn Tô Kim Đông đều mang theo vẻ rực cháy.
Trước đó vì Tô An Bang mà từ bỏ Tô Kim Đông, không ngờ tới Tô An Bang lại tàn phế rồi.
Tuổi của cô ta cũng không còn nhỏ nữa, sắp 23 tuổi rồi, đã đến tuổi phải kết hôn rồi, thanh xuân của phụ nữ cũng chỉ có khoảng thời gian này là đáng giá thôi, cô ta nhất định phải nhân lúc mình còn trẻ mà nhanh ch.óng khóa c.h.ặ.t đối tượng.
Trong đơn vị tuy là nhân tài đông đúc nhưng đa số đều xem môn đăng hộ đối cả, những gia đình có chức vị cao thì người ta chẳng thèm ngó ngàng đến loại người không nơi nương tựa từ vùng nông thôn nhỏ bé đến như cô ta.
Cha mẹ có chút bản lĩnh đều muốn tìm cho con trai mình một đối tượng có điều kiện tốt để giúp đỡ cho con trai.
Tìm một cổ phiếu tiềm năng ở tầng lớp cơ sở nhất thì cô ta lại không cam tâm cùng người khác từ từ phấn đấu.
Cái chính là những quân nhân ở tầng lớp cơ sở đó đa số đều từ nông thôn đến, rất nhiều người trong gia đình có mười mấy hai mươi cái miệng đều đang chờ đợi bên này tiếp tế cho đấy.
Đừng nói là sẽ nâng cao chất lượng cuộc sống của bản thân, nói không chừng còn phải kéo thấp mức sống hiện tại của mình xuống nữa cơ.