“Cuối cùng, lối vào đường hầm của mỗi nhà đều được lắp một tấm ván ngăn cách với hầm chứa rau, được khóa lại từ bên trong.
Có những nhà không nấu nướng, cả nhà đều ăn cơm ở nhà bếp tập thể, thậm chí còn lấp luôn cả hầm chứa rau.”
Nhưng ngay lúc này, Chu Niệm Hoài hơn hai mươi tuổi đang đứng trên tấm ván hầm chứa rau trong sân nhà họ Thân, khẽ gọi tên cô, gió đêm lướt qua khuôn mặt anh tú của anh.
“Trời ạ."
Thân Minh Hồ từ ban công tầng hai nhìn xuống, khẽ mắng một câu, nhưng đồng thời trong lòng cô cũng có vài phần hưng phấn không nói nên lời.
Chu Niệm Hoài thấy Thân Minh Hồ ra ngoài liền vui mừng không ngừng vẫy tay với cô, sau đó chỉ vào hai chiếc cột lớn màu trắng vươn từ tầng một lên ban công tầng hai.
Thân Minh Hồ ngay lập tức hiểu ý của Chu Niệm Hoài, anh muốn leo cột trèo lên.
Như thế không được, cho dù Chu Niệm Hoài có thể xóa sạch dấu vết trong sân nhưng cũng đừng hòng qua mắt được đôi mắt tinh tường của một cựu binh lão luyện như ba cô.
Chiều nay nghe ý tứ của ba cô thì có vẻ không hài lòng lắm với Chu Niệm Hoài, vô cùng phản đối việc cô và Chu Niệm Hoài gặp mặt, nếu ông phát hiện ra Chu Niệm Hoài nửa đêm lẻn vào phòng cô thì còn ra thể thống gì nữa?
Nhưng mà tại sao cô phải quan tâm ba cô có hài lòng với Chu Niệm Hoài hay không chứ?
Thân Minh Hồ cau mày, nhận ra sự việc dường như không hề đơn giản.
Nhưng thây kệ đi, bây giờ cũng chẳng có thời gian để cô suy nghĩ kỹ nữa.
Nghĩ đến đây, Thân Minh Hồ sực tỉnh, vội vàng làm động tác “cấm đi" với Chu Niệm Hoài, sau đó chỉ vào miệng hầm chứa rau, ra hiệu cho anh đứng yên đó chờ, cô xuống ngay.
Thấy Chu Niệm Hoài thu chân định bước ra lại, Thân Minh Hồ thở phào nhẹ nhõm.
Cả căn nhà im ắng đến đáng sợ, trong màn đêm, căn nhà dường như càng rộng lớn hơn.
Thân Minh Hồ đi chân trần, một tay cầm giày, một tay vịn vào tường cầu thang, rón rén đi xuống lầu.
Bước xuống bậc cầu thang gỗ cuối cùng, Thân Minh Hồ nín thở, quay đầu nhìn cửa phòng ngủ chính ở tầng một một cái, sau đó mới hít sâu một hơi đi về phía lối vào.
Thân Minh Hồ cầm lấy một đôi giày đi ra ngoài, nhìn đôi dép đi trong nhà đang cầm trong tay, cô cảm thấy mình thật là hồ đồ, tất cả đều tại cái tên khốn Chu Niệm Hoài kia.
Cô tự dưng mang dép xuống làm gì, cũng chẳng dùng đến.
Giờ còn phải tìm chỗ để giấu đi, nếu không ba mẹ cô dậy đi vệ sinh mà thấy dép của cô để lung tung ở phòng khách thì chẳng phải sẽ sợ ch-ết khiếp sao.
Thân Minh Hồ nín thở, chậm rãi mở tủ giày ra, bực bội nhét đôi dép vào bên trong.
Chu Niệm Hoài đã quay về đại viện sớm hơn Thân Minh Hồ, mấy ngày nay dù ở lỳ trong nhà nhưng anh hoàn toàn không thể bình tâm lại để ôn tập, hình bóng Thân Minh Hồ luôn hiện ra trong trí não, khiến anh đứng ngồi không yên.
Anh nghĩ rằng chỉ cần Thân Minh Hồ cũng về nhà thì tình trạng này sẽ thay đổi.
Không ngờ chiều nay Thân Minh Hồ đã về thật, trong lòng anh lại nảy sinh một ý muốn mãnh liệt hơn, đó là muốn đến gặp cô.
Đối với tâm tư của con trai út, Từ Tuệ Ninh hiểu rõ hơn ai hết, so với người cha nóng tính thì mấy đứa con trong nhà có tâm sự gì đều sẵn sàng nói với bà hơn.
Ngay từ một năm trước, khi chẳng phải lễ tết gì, con trai út đột nhiên viết cho bà một lá thư nhà, lá thư này còn gửi thẳng đến cơ quan bà.
Chu Niệm Hoài trong thư nói một cách thẳng thắn rằng cậu đã có cô gái mình thích rồi, cô gái đó chính là Thân Minh Hồ, nhưng dường như Thân Minh Hồ chẳng hề để ý gì cả, không chỉ thân thiết với cậu mà còn nói chuyện rất hợp với mấy anh lính bên đoàn văn công nữa.
Chu Niệm Hoài muốn hỏi ý kiến của người mẹ như bà, làm sao để Thân Minh Hồ nhận ra cậu đã cao hơn cô ấy rồi, và làm sao để mấy anh lính kia tránh xa Thân Minh Hồ ra một chút.
Từ Tuệ Ninh trước tiên chúc mừng con trai, tuổi còn nhỏ mà đã tìm được người mình muốn chung sống cả đời, sau đó bà chẳng cho con trai một ý kiến nào cả, chỉ bảo cậu cứ bình tĩnh chờ đợi, đừng có bốc đồng mà làm Thân Minh Hồ sợ chạy mất.
Từ Tuệ Ninh không phải không hài lòng với Thân Minh Hồ, ngược lại bà vô cùng hài lòng.
Thân Minh Hồ thông minh hơn người, tính tình phóng khoáng, nói năng thẳng thắn, chẳng chút kiêu kỳ, lại còn có gương mặt xinh xắn đến mức ai nhìn cũng yêu.
Lúc Thân Minh Hồ ba tuổi, Từ Tuệ Ninh đã dạy cô hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh, Thân Minh Hồ chỉ đọc vài lần là đã có thể đọc thuộc làu làu không vấp một chữ nào, điều đó khiến Từ Tuệ Ninh vô cùng vui mừng, cảm thấy mình đã tìm được một mầm non tốt để truyền nghề.
Đáng tiếc là cô học trò này dù thiên tư thông minh nhưng tính tình lại không định, không hứng thú với việc nghiên cứu sâu một ngôn ngữ.
Từ Tuệ Ninh cũng chẳng ép buộc được.
Suốt những năm dạy dỗ Thân Minh Hồ, bà cảm thấy rất sướng, có một học trò dạy một hiểu mười như vậy thì cảm giác đó quả thực rất thành tựu.
Từ Tuệ Ninh thích Thân Minh Hồ không chỉ vì cô thông minh, mà Thân Minh Hồ vốn dĩ đã rất đáng yêu, xinh xắn như một b-úp bê tuyết, tính tình lại hoạt bát.
Từ Tuệ Ninh chưa từng thấy đứa trẻ nào trắng trẻo như Thân Minh Hồ cả.
Nếu không phải Thân Vân Lệ chỉ có duy nhất một đứa con thì bà đã muốn bế về nuôi rồi.
Bà từng muốn nhận Thân Minh Hồ làm con nuôi, nhưng đến cả số thứ tự còn chẳng xếp tới lượt.
Vì có quá nhiều người muốn nhận Thân Minh Hồ làm con nuôi, để tránh làm mất lòng người khác và không gây phiền phức cho các mối quan hệ xã giao của Thân Minh Hồ sau này, Thân Vân Lệ dứt khoát đối xử công bằng như nhau, không đồng ý với bất kỳ ai, nói rằng cục cưng nhà bà chỉ có thể có một người “mẹ" là bà thôi, mẹ nuôi cũng không được, bà sẽ ghen đấy.
Dựa trên tất cả những điều đó, Từ Tuệ Ninh sau khi đọc thư của con trai út liền thầm cảm thán trong lòng:
“Thằng nhóc này tinh mắt thật đấy.”
Dù ngăn cản Chu Niệm Hoài theo đuổi nhưng Từ Tuệ Ninh thực sự là vì tốt cho con trai mình thôi, ngay cả người ngoài như bà nhìn vào cũng biết Thân Minh Hồ còn lâu mới “khai khiếu".
Nếu con trai út mà vội vàng đi tỏ tình thì chắc chắn sẽ làm cô bé sợ hãi.
Thân Minh Hồ hễ thấy cậu là trong lòng sẽ thấy gượng gạo, không tự nhiên, rồi dần dần sẽ xa cách với cậu thôi.
Đợi đến khi trái tim ngây thơ của Thân Minh Hồ trở thành trái tim thiếu nữ thì khi đó làm gì còn đến lượt cậu nữa.
Nếu con trai út cứ án binh bất động, với tư cách là người khác giới thân thiết nhất bên cạnh Thân Minh Hồ, nếu cô bé có tâm tư thiếu nữ thì ánh mắt đương nhiên sẽ rơi lên người cậu trước tiên.
Không phải Từ Tuệ Ninh tự khoe khoang, con trai út tuy không bằng Thân Minh Hồ nhưng quả thực là đứa thông minh nhất trong mấy đứa con của bà.
Hơn nữa hai gia đình lại biết rõ gốc rễ của nhau, môn đăng hộ đối, lẽ nào Thân Vân Lệ và Kiều Hướng Bình lại muốn bỏ gần tìm xa, để con gái cưng yêu đương với một chàng trai bên ngoài đại viện sao?
Nhìn con trai út có vẻ không ngồi yên được, chốc chốc lại chạy vào bếp ngó nghiêng, chốc chốc lại ra sân, chốc chốc lại ngồi ở phòng khách, ngồi chưa được vài giây đã đứng bật dậy cứ nhìn chằm chằm ra cửa.
Mắt Từ Tuệ Ninh vẫn dán vào tờ báo nhưng bà lại lên tiếng:
“Hôm nay con đừng hòng gặp được người ta, nhà người ta đang đoàn viên cả ba người, một người ngoài như con đến góp vui cái gì?
Xét về độ thân thiết thì Vận Vận còn thân với Lạp Lạp hơn con nhiều, Vận Vận còn đang ngoan ngoãn ở nhà đọc sách kìa, sáng mai hãy đi tìm Lạp Lạp chơi."
Chu Niệm Hoài ủ rũ ngồi xuống ghế sofa, phồng má thở dài, hai tay không ngừng xoa xoa đầu gối.
Ngày mai?
Hôm nay?
Qua mười hai giờ đêm chẳng phải là ngày mai rồi sao?
Chu Niệm Hoài ngồi trước bàn viết, cúi đầu nhìn kim đồng hồ chạy.
Vừa đúng mười hai giờ, cậu “vèo" một cái đứng dậy đi ra khỏi phòng, lại va ngay phải người chị đang dậy đi uống nước.
Chị của Chu Niệm Hoài cau mày, thắc mắc hỏi:
“Em cũng khát à?"
Chu Niệm Hoài lắc đầu nói:
“Em không ngủ được, muốn ra sân vận động chạy vài vòng."
Chị Chu Niệm Hoài nhìn cậu bằng ánh mắt “có bệnh", sau đó mím môi lắc đầu, không nói một lời đi vào phòng ăn rót nước uống.
Cô cũng chẳng truy hỏi xem Chu Niệm Hoài có thực sự đi chạy bộ hay không, cậu ta lớn thế rồi, chẳng lẽ còn lạc được sao?
Chu Niệm Hoài thay giày, đợi chị uống nước xong trở về phòng mình mới lật tấm ván hầm chứa rau nhà mình lên chui vào.
Thân Minh Hồ nhẹ tay nhẹ chân mở cánh cửa nhỏ bên sườn dẫn thẳng ra sân, sau đó lom khom lẻn ra sân.
Thân Minh Hồ vốn định mắng rằng:
“Chu Niệm Hoài cậu có bệnh à, đêm hôm không ngủ chạy đến nhà tôi làm gì?”
Nhưng khi đối diện với đôi mắt chăm chú và khát khao của Chu Niệm Hoài, những lời đó của Thân Minh Hồ lại không thể thốt ra được, cứ nghẹn lại ở cổ họng.
Khuôn mặt cô dần dần nhuộm một tầng đỏ ửng, giọng nói cũng không tự chủ được mà trở nên nhỏ lại.
“Sao cậu lại đến đây?"
Thân Minh Hồ nhìn thẳng vào Chu Niệm Hoài, thản nhiên hỏi.
Chu Niệm Hoài không tự nhiên gãi gãi đầu, đỏ mặt nói:
“Tớ muốn đến nói chuyện với cậu."
Thân Minh Hồ nhìn khu vườn nhỏ tối om, đây đúng là một nơi tuyệt vời để nói chuyện, không gian trống trải thì âm thanh sẽ vang xa lắm đây.
Thân Minh Hồ chỉ tay xuống miệng hầm chứa rau, nói nhỏ:
“Vậy chúng mình vào trong đó nói đi."
Chu Niệm Hoài xuống trước, sau đó quay đầu lại đưa tay cho Thân Minh Hồ.
Thân Minh Hồ do dự vài giây rồi mới đặt tay vào lòng bàn tay Chu Niệm Hoài, Chu Niệm Hoài lập tức nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
Thân Minh Hồ nắm tay Chu Niệm Hoài đi vào hầm trú ẩn phòng không.
Chu Niệm Hoài giơ đèn pin cẩn thận đi phía trước, pin trong đèn pin là pin mới anh vừa thay trước khi ra khỏi cửa, trong túi còn nhét đầy pin dự phòng nữa.
Hành động của hai người cứ như thể lần đầu tiên bước vào cái hang động nhân tạo dưới lòng đất này vậy, nhưng thực ra vào năm Thân Minh Hồ lên năm tuổi, lần đầu tiên xuống nơi này cô đã chẳng cần bạn bè phải dìu dắt nhau rồi.
Nhà hai người cách nhau khá xa, Chu Niệm Hoài đi qua mạng lưới giao thông ngầm chằng chịt mà không hề đi sai một lối rẽ nào để đến thẳng nhà Thân Minh Hồ, có thể thấy anh đã quen thuộc với lối đi này đến mức nào.
Nhưng vào lúc này, hai người họ lại cứ như những kẻ mới tập tành thám hiểm.
Đi một hồi, hai người đã cách miệng hầm chứa rau vài trăm mét, dù có hét lớn thì bên ngoài cũng chỉ nghe thấy tiếng u u nhỏ xíu thôi.
Thân Minh Hồ buông tay Chu Niệm Hoài ra, dừng bước, sau đó cũng chẳng nói gì, cứ thế nhìn Chu Niệm Hoài.
Đôi mắt to tròn đó như đang nói:
“Chẳng phải có chuyện muốn nói với tớ sao, thế nói đi."
Hai người đứng dưới một bức tường đá, Chu Niệm Hoài rọi đèn pin lên bức tường đối diện để anh và Thân Minh Hồ một nửa đứng trong ánh sáng, một nửa chìm trong bóng tối.
“Lạp Lạp, sau này cậu có dự định gì không?"
Chu Niệm Hoài quay đầu nhìn vào mặt Thân Minh Hồ hỏi.
Thân Minh Hồ khẽ cười:
“Chu Niệm Hoài, giờ cậu cũng biết xem sách giáo khoa trung học rồi à?
Còn dự định gì nữa, thi đại học thôi, sau đó được phân công làm việc ở đâu thì đến đó, làm việc đến năm năm mươi lăm tuổi là có thể nghỉ hưu rồi."
Thân Minh Hồ có thể nói là vô cùng tự tin về tương lai của mình, nếu không cũng chẳng nói là năm mươi lăm tuổi nghỉ hưu chứ không phải năm mươi tuổi nghỉ hưu rồi.