“Lúc này trời đã tối hẳn, ở phương Bắc rất ít nơi có cuộc sống về đêm, ngay cả trên thành phố.

Trên đường không có mấy khách bộ hành, ngay cả các cửa hàng bên đường cũng đã đóng cửa quá nửa.”

Lưu Lâm Sơn vội vã lên đường, bực bội đá đá mấy viên đá vụn trên đường, e là anh không kịp chuyến xe cuối cùng rồi.

Anh hất cái bọc hành lý ra sau lưng, bắt đầu chạy, bên ngoài cổng thành là một dải rừng nhỏ kéo dài mấy cây số, Lưu Lâm Sơn chẳng suy nghĩ gì, lao thẳng vào khu rừng nhỏ không có chút ánh đèn nào, định đi đường tắt.

Kết quả là anh gặp chuyện.

Trong rừng, anh nghe thấy một tiếng kêu cứu t.h.ả.m thiết, tiếng kêu đó nghe như phát ra từ một cậu thiếu niên mười mấy tuổi.

Cậu ta gào thét khản cả cổ trong khu rừng tối om, nhưng có lẽ đã giằng co một thời gian không ngắn rồi, cổ họng đã khản đặc, tiếng phát ra không lớn, hèn chi không có ai nghe thấy.

Dần dần, cậu ta cũng chẳng còn sức mà kêu nữa, tiếng kêu nhỏ dần rồi lịm đi.

Lưu Lâm Sơn đứng chôn chân tại chỗ, đôi chân cứng đờ không dám cử động, lo lắng mình sẽ rước họa vào thân, anh cẩn thận quan sát xung quanh, khom người, nhẹ bước chân, định bụng nhân lúc bọn cướp chưa phát hiện ra mình thì nhanh ch.óng rời khỏi nơi thị phi này.

Đột nhiên cậu thiếu niên tưởng như đã tắt tiếng kia lại phát ra lời kêu cứu cuối cùng của sự sống:

“Cha tôi sẽ không tha cho các người đâu!"

Bước chân Lưu Lâm Sơn lập tức khựng lại, anh do dự, cậu thiếu niên sắp mất mạng này nghe chừng lai lịch không nhỏ đâu.

Cũng phải, nếu không thì đã chẳng bị kẻ xấu nhắm vào.

Nếu là bình thường nghe thấy chuyện này, anh nhất định sẽ âm thầm vỗ tay khen hay, ai bảo nhà mày có tiền làm chi, bị cướp chẳng phải đáng đời sao.

Lưu Lâm Sơn c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nghĩ bụng, lúc này mình xông ra, liều ch-ết một phen, biết đâu lại trở thành ân nhân cứu mạng của cậu thiếu niên này, cho dù lời cậu thiếu niên nói chỉ là hù dọa, cha cậu ta chẳng có vai vế gì, thì chỉ dựa vào việc anh thấy việc nghĩa hăng hái làm, liều ch-ết đấu tranh với bọn cướp, thế nào chẳng được lên báo thành phố.

Anh sẽ trở thành người hùng trong miệng mọi người, trở thành tấm gương tuyên truyền trọng điểm của xưởng dệt, còn sợ gì không có tiền đồ và tương lai nữa sao?

Chuyện chuyển chính thức tự nhiên sẽ không cần bàn cãi, không thể để anh hùng phải chịu thiệt thòi được.

Nhưng tất cả những giả định này đều đặt trên cơ sở anh còn sống, nếu anh ch-ết rồi, có biểu dương anh thế nào đi nữa cũng chẳng có tác dụng gì.

Chạy hay xông ra?

Nghĩ đến những bộ mặt lạnh lùng của mọi người trong xưởng và Tiền Song Linh, Lưu Lâm Sơn đột nhiên cảm thấy mình chẳng còn sợ ch-ết nữa, nếu không nắm bắt được cơ hội thay đổi vận mệnh này thì coi như trắng tay, cái người phụ nữ sắt đá Tiền Song Linh đó, không phải chỉ cần anh nói mấy lời ngọt ngào là có thể thu phục được đâu!

Lúc này Lưu Lâm Sơn vẫn chưa nhận ra rằng, sau khi trở thành công nhân chính thức của xưởng dệt, đó sẽ là một chân trời mới hoàn toàn, liệu anh còn muốn lấy một cô gái nông thôn như Tiền Song Linh nữa không?

Sau khi làm tư tưởng xong, Lưu Lâm Sơn nhẹ nhàng đặt cái bọc xuống, cầm lấy một hòn đá sắc nhọn, anh dũng chạy về hướng phát ra tiếng kêu cứu.

Anh căng mắt nhìn, thấy hai gã đàn ông trung niên lực lưỡng đang đè một cậu thiếu niên gầy gò xuống đất, cậu thiếu niên này đã bị đ.á.n.h đến mức mặt mũi biến dạng, không nói nên lời.

Hai tên cướp phát hiện ra Lưu Lâm Sơn, một tên đá văng cậu thiếu niên trên đất ra, rút từ thắt lưng ra một con d.a.o sáng loáng, huơ huơ trước mặt người đàn ông trưởng thành Lưu Lâm Sơn, đe dọa:

“Mau cút đi, nếu không con d.a.o của tao không có mắt đâu!"

Lưu Lâm Sơn nuốt nước miếng, cổ họng bỗng khô khốc lạ thường, anh chùn bước, định xin lỗi hai gã kia rồi chuồn lẹ.

Nhưng vừa liếc mắt, anh đã thấy chiếc đồng hồ Rolex sáng loáng trên tay gã đàn ông kia.

Chiếc đồng hồ này y hệt chiếc anh nhìn thấy trên báo, nó cùng hai chiếc anh em khác nằm trong tủ kính sáng choang ở tầng một tòa nhà bách hóa tỉnh, tuy không sánh được với chiếc Rolex bằng vàng anh em của nó, nhưng giá bán cũng lên tới chín trăm chín mươi đồng, xưởng trưởng xưởng dệt trên tay mới chỉ đeo một chiếc đồng hồ hiệu Kim Cương nội địa giá có một trăm hai mươi đồng thôi.

Chiếc đồng hồ này rõ ràng là cướp được từ trên người cậu thiếu niên, Lưu Lâm Sơn nhanh ch.óng làm phép tính trong đầu, giá trị của cậu thiếu niên này tương đương với tám vị xưởng trưởng xưởng dệt.

Lưu Lâm Sơn bị kết quả mình tính ra làm cho chấn kinh, cha của cậu thiếu niên này rốt cuộc là lãnh đạo lớn cỡ nào chứ?

Cậu ta nhỏ tuổi vậy mà đã đeo chiếc đồng hồ quý giá dường này rồi.

Lưu Lâm Sơn nghĩ đến tương lai rạng ngời khi trở thành khách quý của nhà cậu thiếu niên, nhất thời m-áu nóng sục sôi, giả vờ quay người đi, miệng còn nói để hai gã đàn ông kia lơi lỏng cảnh giác:

“Được, hai vị đại ca, tôi đi ngay..."

“Đi cái đầu mày ấy!"

Hai gã đàn ông nhìn nhau cười, đang cười nhạo sự nhát gan của Lưu Lâm Sơn thì anh hét lớn một tiếng, lao tới, dùng hết sức bình sinh ném hòn đá trong tay vào những chỗ hiểm yếu trên người bọn chúng.

Anh lấy một chọi hai, vừa đấu với bọn cướp vừa dùng sức hét lớn:

“Cứu mạng!"

Lưu Lâm Sơn có liều mạng đến đâu cũng không phải là đối thủ của hai gã đàn ông chuyên làm những việc liều mạng, cuối cùng con d.a.o vẫn đ.â.m vào ng-ực anh, xuyên qua l.ồ.ng ng-ực.

Lúc đầu Lưu Lâm Sơn chẳng cảm thấy gì, chỉ giống như bị dội một gáo nước lạnh lên người, man mát.

Tiếp đó anh cảm thấy như mình sắp bị cảm, người vừa lạnh vừa nóng.

Nhưng anh nghĩ mình không được ch-ết, ch-ết rồi thì tất cả sẽ đổ sông đổ bể.

Thế là anh còn liều mạng hơn cả hai tên cướp kia, vừa đ.á.n.h vừa hét, đất đá bay mù mịt trong rừng, hai gã đàn ông kia không khống chế được Lưu Lâm Sơn, bọn chúng nghĩ đến số tài sản đã cướp được, cho rằng tiếp tục giằng co với Lưu Lâm Sơn là không đáng, dù sao tiền cũng đã vào tay rồi.

Lưu Lâm Sơn trông như một thằng nhóc nghèo kiết xác, trên người chẳng có mấy đồng.

Bọn chúng đẩy Lưu Lâm Sơn ra rồi hốt hoảng bỏ chạy.

Lưu Lâm Sơn bò tới, đưa tay thăm dò hơi thở của cậu thiếu niên dưới đất, dùng hơi tàn nói:

“Đừng sợ, sắp có người đến cứu chúng ta rồi."

Cậu thiếu niên đôi mắt đờ đẫn bỗng bật khóc, lúc này Lưu Lâm Sơn mỉm cười, cảm thấy mình đã nắm chắc phần thắng, sắp có tất cả rồi.

Cậu thiếu niên khó khăn thốt ra một câu:

“Anh chảy m-áu rồi."

Lưu Lâm Sơn cúi đầu nhìn, quần áo trên người đã rách nát, vùng bụng, cánh tay, cẳng chân đều bị rạch không ít vết, m-áu đang chảy ra từng dòng.

Lưu Lâm Sơn nhẹ nhàng lắc đầu nói:

“Không sao, vết thương trên người anh không nặng, anh dìu em dậy, chúng ta ra khỏi rừng trước đã."

Hai người dìu nhau, những thứ rơi trên đất cũng chẳng thèm lấy nữa, vừa thở dốc vừa đi ra ngoài rừng.

Vừa mới ra khỏi rừng, định mở miệng gọi người thì đột nhiên một chiếc xe màu xanh quân đội phanh gấp, dừng lại trước mặt hai người.

Một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ đại cán vải len màu đen nhảy xuống từ ghế sau, nhìn thấy t.h.ả.m cảnh của cậu thiếu niên thì kinh hãi hét lớn:

“Tiểu Lý, nhanh lên!

Đưa người đến bệnh viện!"

Lưu Lâm Sơn chỉ chỉ cậu thiếu niên bên cạnh, làm người tốt đến cùng nói:

“Lãnh đạo, cậu em này bị thương nặng hơn, tôi không sao."

Người tên Tiểu Lý vội chạy lại, đỡ lấy cậu thiếu niên, vui mừng reo lên:

“Tiểu Quân, cuối cùng cũng tìm thấy em rồi!"

Lưu Lâm Sơn nghe tài xế nói với cậu thiếu niên bằng giọng điệu của người quen, lại nhìn chiếc xe Jeep cao lớn oai phong trước mặt, nhắm mắt lại, mềm nhũn đổ gục vào người đàn ông trung niên, nở một nụ cười mãn nguyện.

Đúng như Lưu Lâm Sơn mong đợi, anh và cậu thiếu niên trước tiên được băng bó vết thương đơn giản tại bệnh viện huyện, tiêm thu-ốc giảm đau, sau đó bác sĩ và y tá đi cùng suốt chặng đường, cả hai được đưa vào bệnh viện tốt nhất tỉnh.

Nằm trong phòng bệnh đơn, Lưu Lâm Sơn vừa mở mắt ra đã thấy một căn phòng rộng rãi sáng sủa, sạch sẽ ngăn nắp, đầu giường còn đặt trái cây và hoa tươi.

Trong thời gian chữa trị, Lưu Lâm Sơn được hưởng chế độ tốt nhất bệnh viện, ngày ba bữa đều sắc hương vị đủ đầy, là cơm bệnh nhân được làm riêng cho anh, táo, chuối ăn mãi không hết.

Anh nghe đài, xem tivi, cơm bưng nước rót, không gì không vừa ý.

Cha mẹ, anh em cũng được người ta đón tới chuyên môn để bầu bạn với anh.

Cha mẹ cậu thiếu niên đã đến thăm anh ngay khi anh tỉnh dậy, nắm lấy tay anh, cảm kích không thôi bảo anh có yêu cầu gì cứ việc nói, người anh cứu là con trai họ, nếu không có Lưu Lâm Sơn, họ đã phải kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh rồi.

Sau đó cha mẹ cậu thiếu niên nói một câu bảo anh tĩnh dưỡng cho tốt rồi không thấy đến thăm nữa, nhưng vẫn cử một bảo mẫu chuyên chăm sóc anh.

Lưu Lâm Sơn nghĩ bụng, cha mẹ cậu thiếu niên trông còn uy phong hơn cả người gọi “Tiểu Lý" kia, mặc dù anh đã nhiều lần âm thầm dò hỏi trong bệnh viện nhưng cũng chẳng hỏi được nửa điểm tin tức hữu dụng nào.

Nhưng trong lòng anh chẳng hề sốt ruột, nhìn cái trận thế này, sau khi anh khỏi bệnh ra viện, họ sẽ không bạc đãi anh đâu.

Đợi bác sĩ thông báo anh có thể ra viện, Lưu Lâm Sơn được đón đến nhà của xưởng trưởng xưởng gang thép tỉnh.

Lúc này Lưu Lâm Sơn mới biết lai lịch của cậu thiếu niên, cậu ta là con trai út của xưởng trưởng xưởng gang thép tỉnh.

Hóa ra con trai út xưởng trưởng năm ngoái thi trượt cấp ba, cha mẹ lại là người có yêu cầu cao đối với con cái nên đã nhốt cậu ta ở nhà hơn nửa năm, bắt vùi đầu vào sách vở để năm nay thi lại.

Cậu thiếu niên vốn được bề trên cưng chiều đã nín nhịn quá mức, cộng thêm một lần thi thử kết quả không lý tưởng bị cha mẹ mắng mỏ thậm tệ, cậu ta liền mang theo đồ quý giá trong nhà, tạo hiện trường giả như có trộm đột nhập, rồi im hơi lặng tiếng chạy về nhà bà ngoại ở quê để cha mẹ phải sốt ruột mà xả cơn giận.

Chiếc đồng hồ Rolex đó chỉ là một trong những thứ cậu ta mang đi từ nhà, ngoài ra còn có không ít đồ trang sức vàng và hơn hai trăm đồng tiền mặt nữa.

Mang theo số tiền lớn mà không biết che đậy, hèn chi chẳng bị người ta nhắm vào.

Thật may là gặp được Lưu Lâm Sơn thấy việc nghĩa hăng hái làm, không chỉ cứu được con trai họ mà nhờ có Lưu Lâm Sơn ngăn cản, hai tên cướp đó mới nhanh ch.óng bị bắt, chẳng bao lâu nữa sẽ bị trừng trị theo pháp luật.

Vị xưởng trưởng xuất thân từ quân nhân thở phào nhẹ nhõm, không để hai tên tội phạm hung ác gây hại cho xã hội trốn thoát, nhìn Lưu Lâm Sơn ở đâu cũng thấy hài lòng.

Ông vốn định nhận Lưu Lâm Sơn làm con nuôi, sau này hai gia đình thường xuyên đi lại, nhưng đã bị bà xưởng trưởng gạt đi ngay lập tức.

Phải nói rằng bà xưởng trưởng biết nhìn người hơn.

Nhưng có lý có tình, bà không thể nói một câu xấu nào về Lưu Lâm Sơn trước mặt chồng mình.

Bà xưởng trưởng lấy cớ để không làm khó nhà họ Lưu, dập tắt ý định nhận Lưu Lâm Sơn làm con nuôi của xưởng trưởng.

Xưởng trưởng nghĩ cũng phải, hồi ở bệnh viện, người nhà họ Lưu nhìn thấy họ là cứ một câu “Đại thủ trưởng", hai câu “Đại thủ trưởng", suýt nữa thì quỳ xuống lạy họ luôn, can mãi không được.

Chương 48 - Tiểu Thư Nhà Quyền Quý [những Năm 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia