“Trong đám dân binh không chỉ có dân binh nam, mà còn có dân binh nữ.”

Thân Minh Hồ cố ý lờ đi đám dân binh nam lần lượt đến thỉnh giáo, chỉ nói chuyện với dân binh nữ.

Đám dân binh nam không thỉnh giáo được đành phải rút lui với vẻ mặt lúng túng, ở vòng ngoài tức giận nói:

“Đều tại tên kia!"

Có người tức không chịu nổi bèn đề nghị:

“Chúng ta đến nhà hắn, cho hắn một trận!

Nếu không phải tại hắn, chúng ta cũng có thể học Thân Minh Hồ, thành thần xạ thủ rồi!

Oai phong biết bao!

Đến lúc đó còn sợ Tiểu Hồng không để mắt đến tao?!"

“Đúng!

Chúng ta đi đ.á.n.h hắn!

Cho cái mồm hắn ăn nói hàm hồ!"

Một người to con vung tay, một đám thanh niên nam giới hừng hực khí thế đi theo anh ta, đi đến nhà tên kia đ.á.n.h người.

Chu Niệm Hoài nhìn từng lớp nam giới đổ về phía Thân Minh Hồ, vội hét lên:

“Các đồng chí nam đều sang phía anh, anh dạy cho!"

Có người bạo gan chất vấn:

“Đồng chí Chu Niệm Hoài, tài b-ắn s-úng của anh có so được với đồng chí Thân Minh Hồ không?"

Chu Niệm Hoài lúng túng gãi gãi đầu, anh nghĩ là một người bạn trai, muốn nhường nhịn Thân Minh Hồ cũng không có cơ hội.

Vì tài b-ắn s-úng của anh đúng là không bằng Thân Minh Hồ.

Anh trong quân đội là lính tinh nhuệ trong hàng ngũ tinh nhuệ, nếu không cũng chẳng lọt vào đội quân bí mật nào đó.

Nhưng xét riêng về tài b-ắn s-úng, anh thực sự không bằng Thân Minh Hồ.

Thân Minh Hồ từ nhỏ đã không thích lăn lộn trong bùn đất, cũng không thích đổ mồ hôi, môn thể thao cô thích nhất là b-ắn bia dưới dù che nắng.

B-ắn mệt rồi thì nằm trên ghế xếp, uống nước ngọt, đọc sách.

Thân Minh Hồ quay mặt lại, đắc ý nhìn Chu Niệm Hoài một cái, còn cười nhẹ một tiếng, tìm lại được cảm giác ưu việt vượt trội hơn mọi người khi còn trong quân đội.

Mỗi khi quân đội các đơn vị tổ chức thi đấu, đó là lúc toàn bộ đoàn văn công đều vây quanh cô, bóp vai đ.ấ.m chân, dâng trà rót nước, bóc hạt óc ch.ó cho cô, coi cô như Lão Phật Gia mà cung phụng.

Không còn cách nào khác, tâm tư người trong đoàn văn công đều đặt vào việc làm sao để hát cho có sức truyền cảm hơn, nhảy cho đặc sắc hơn.

Mỗi khi thi đấu, đoàn văn công của họ đều phải tập luyện một tháng mới không bị tụt hậu quá xa.

Đến khi có Thân Minh Hồ, đó là vị cứu tinh của đoàn văn công!

Trong các hạng mục cô tham gia đều có thể lọt vào vòng chung kết.

Điều làm người ta vui mừng khôn xiết hơn nữa là hạng mục b-ắn s-úng không những có thể vào chung kết mà còn giành được giải thưởng mang về, bảo sao không cung phụng cô cho được.

Lần đầu tiên Thân Minh Hồ thể hiện tài năng, đã có đơn vị khác muốn đến đào tường, trưởng đoàn văn công phải canh giữ nghiêm ngặt, toàn đoàn thề ch-ết phải giữ lấy Thân Minh Hồ - gương mặt đại diện của đoàn.

May mà Thân Minh Hồ không muốn sang đơn vị khác, ngày thường được cung phụng như một bình hoa tuyên truyền, đơn vị như nơi Chu Niệm Hoài ở thì cô lại không vào được, yên tâm ở lại đoàn văn công, chiến hữu mới thở phào nhẹ nhõm.

Thân Minh Hồ hướng dẫn một kèm một cho các dân binh nữ xong, nghỉ trưa vừa kết thúc, tiếng chuông lớn đi làm vang lên, mọi người cất s-úng, đi về phía ruộng đồng.

“Minh Hồ, con về nhà nghỉ đi, chỗ này chẳng có gì hay đâu, mặt trời nắng, cẩn thận làm sạm da con đấy."

Dưới ánh mặt trời gay gắt, bác cả của Thân Minh Hồ đứng trên bờ ruộng, cầm một chiếc ô giấy dầu màu trắng, vừa che nắng cho cháu gái, vừa khuyên Thân Minh Hồ về nhà.

Thân Minh Hồ ngồi xổm trên bờ ruộng, tay cầm một cọng cỏ dại, đầy tự hào nói:

“Bác ơi, cháu là thiên sinh lệ chất (vẻ đẹp trời phú), thuộc loại phơi không đen ạ."

Bác cả:

“..."

Mặt bác cả nóng ran, bác là một người đàn ông lớn, lại là người đã lên chức ông, cầm một chiếc ô nhỏ của con gái đúng là ra làm sao, nhưng lời dặn của bà nội bác không thể không nghe.

Bà nội ngủ trưa dậy, không tìm thấy người đâu, được thông báo là đã ra đồng rồi, liền bảo con trai cả cầm ô đi che nắng cho Thân Minh Hồ ngay, đừng để đứa cháu gái bảo bối của bà bị nắng làm hỏng.

Bác cả cũng xót đứa cháu gái da trắng thịt mềm ngồi đây phơi nắng, tiếp tục khuyên:

“Minh Hồ à, đối tượng của con đâu rồi?

Hay con tìm cậu ấy đi, đừng để người ta lạc mất, lạ nước lạ cái đấy."

Thân Minh Hồ nhìn người lao động, tùy tiện đáp:

“Anh họ cả kéo người ta sang công xã rồi, cháu mới không đi đâu, cháu là cô gái nhỏ, đi góp vui làm gì?"

Nếu có người chỉ coi cô là cô bé nhỏ, vậy cô làm một cô bé không hiểu đại sự là được rồi.

Bác cả cứng họng, chỉ đành cam chịu cầm ô cho cháu gái.

Thân Minh Hồ nhìn những người trên luống ruộng, người nào người nấy da đen sạm, cúi đầu khom lưng làm việc vất vả, mồ hôi từ trán chảy từng giọt từng giọt xuống đất, tóc và lưng áo họ đều ướt đẫm quá nửa, ngay cả đứa trẻ chưa cao bằng cái cuốc cũng vác trên vai một cái cuốc, nghiến răng cuốc đất.

Trước đây về quê, đều là vào dịp Tết, lúc đó nông thôn đang trong kỳ nghỉ đông, nhà nào cũng nhàn rỗi, không chuẩn bị hàng Tết thì cũng sang nhà nhau chơi bài, c.ắ.n hạt dưa, tán gẫu.

Nhà bà nội cũng không có lò sưởi, lạnh quá, Thân Minh Hồ không rúc bên lò sưởi thì ra ngoài hoạt động cũng là đi theo bố mẹ, căn bản không tiếp xúc sâu với nông thôn.

Lúc này cô nhìn thấy mặt chân thực nhất của nông thôn.

Thân Minh Hồ nhất thời cảm xúc dâng trào, lẩm bẩm nói:

“Bác ơi, bác nói xem nếu chia đất cho cá nhân trồng, để họ làm nhiều hưởng nhiều thì sẽ thế nào?"

Bác cả lập tức biến sắc, vội nhìn xung quanh, không ai nghe thấy, mọi người đều bận làm việc, bác mới thở phào nhẹ nhõm.

Quay mặt lại, nhẹ nhàng trách mắng Thân Minh Hồ:

“Lời này không được nói bậy."

Thân Minh Hồ không coi là gì nói:

“Bác ơi, bác sợ gì chứ?

Ngay cả một cô bé không biết gì như cháu còn không sợ."

Tiếp đó, cô ngẩng đầu nhìn bác cả, nghiêm túc nói:

“Bác ơi, bác làm bí thư chi bộ thôn bao nhiêu năm rồi, cũng không nghĩ cách để bà con sống dễ thở hơn sao?"

Lời vừa nói ra, bác cả cũng không trách mắng Thân Minh Hồ nữa, bác thở dài một tiếng nói:

“Sao lại không muốn?

Nhưng không còn cách nào khác, đất chỉ có chừng đó, hàng năm thu hoạch cũng chẳng chênh lệch là mấy, không ch-ết đói nhưng cũng chẳng giàu lên được."

Thân Minh Hồ để ý thấy một người đang trốn việc, hỏi:

“Bác ơi, bác thấy phần đất tự túc của dân làng canh tác có tốt không?"

Bác cả nghĩ cũng không nghĩ thốt ra:

“Đương nhiên là tốt rồi."

Đâu chỉ là tốt, phải nói là quá tốt, cả một đại gia đình quanh năm suốt tháng trông chờ vào mảnh đất đó để có rau quả, phụ phẩm.

Thân Minh Hồ nói nhỏ đầy táo bạo:

“Vậy bác nói xem, để bà con chăm sóc đất tập thể như đất nhà mình, kết quả sẽ thế nào?"

Người đi làm cũng không phải ai cũng muốn trốn việc, phần lớn đều cúi đầu chăm chỉ, nhưng mồ hôi đổ không ít, quanh năm suốt tháng bận rộn trên đồng, đến cuối năm quyết toán, chẳng thấy tiền lương phân được là bao.

Thế là mọi người làm việc mệt ch-ết đi sống lại, vẫn chẳng thấy cuộc sống khá lên được, kiểu mệt mỏi về tinh thần và sự bất lực đối với cuộc sống này, lại làm tăng thêm sự mệt mỏi về thể chất, chẳng phải Thân Minh Hồ thấy họ, người nào người nấy bán mạng là bán mạng thật, nhưng cứ như mảnh đất dưới chân cằn cỗi, không mọc nổi lương thực, họ đang làm việc vô ích.

Trong lòng bác cả dấy lên những đợt sóng dữ dội, bác như nhìn thấy viễn cảnh thu hoạch bội thu vàng óng ánh trước mắt.

Bác vội ngồi xổm xuống, hạ thấp giọng xuống:

“Minh Hồ, có phải con nghe thấy phong thanh gì rồi không?"

Lúc này bác cả không dám coi thường đứa cháu gái này nữa, bác nghĩ đến việc Thân Minh Hồ sống trong đại viện Thủ đô, người qua lại với cô, cả đời bác phấn đấu cũng không gặp nổi, người ta còn gọi là “chú", “cô" thân thiết lắm.

Thân Minh Hồ cười hì hì lắc đầu, như thiếu nữ ngây thơ:

“Bác ơi, cháu không nghe thấy tin tức gì cả."

Bác cả nhíu c.h.ặ.t mày, thở ngắn than dài.

Thân Minh Hồ lại nói:

“Bác ơi, bác cứ mạnh dạn, thả lỏng tay chân mà làm đi.

Bác làm bí thư chi bộ thôn bao nhiêu năm rồi, trong thôn ai mà không phục bác?"

Bác cả nghe lời này, lập tức rơi vào trầm tư.

Chia đất tập thể cho cá nhân trồng riêng, tự quản thu hoạch, điều này là khả thi, mọi người ai mà chẳng khao khát có chuyện tốt như vậy.

Ngoài những kẻ lười biếng phải trông chờ vào sự trợ giúp của tập thể trong thôn, không ai lại đi báo cáo chuyện táo bạo này ra ngoài.

Trừ khi ông ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải dời mộ tổ tiên, sau khi ch-ết không có đất chôn.

Còn những thanh niên tri thức kia, tuy đã nhập hộ khẩu, nhưng trong lòng căn bản không coi mình là người trong thôn, trước nay vẫn không thân thiết với dân làng.

Bác chỉ cần lo đám thanh niên tri thức mới xuống nông thôn này thôi, họ lỡ muốn báo cáo lên trên để lập công về thành phố thì sao?

Nhưng vấn đề cũng không lớn, cử bọn trẻ con trong thôn trông chừng họ là được, không có thư giới thiệu của bác, họ không bước ra khỏi thôn được đâu.

Dù tố cáo thành công, người phía trên phái người xuống kiểm tra, dân làng đều nói không có chuyện đó, người điều tra chắc chắn tin lời dân làng, vì mấy năm nay thanh niên tri thức không yên phận, gây ra không ít chuyện, người làm công tác công quyền không có ấn tượng tốt về họ.

Một tháng này bác cũng nghe được chút phong thanh từ công xã, người phía trên đều đang bận rộn chạy vạy cho ghế của mình, một đám người phải khôi phục chức vụ cũ rồi, lấy đâu ra thời gian quản chuyện xảy ra ở một thôn nhỏ chứ.

Bác cả càng nghĩ càng thấy nóng lòng, nhìn chằm chằm Thân Minh Hồ, giọng gấp gáp:

“Minh Hồ à, con chắc chắn chuyện này làm được, sẽ không sao chứ?"

Thân Minh Hồ không nói gì, quay đầu lại, nhìn mảnh đất đen nâu trước mặt, lạnh lùng nghĩ, cô nói đến nước này rồi, bác cả còn muốn cô đảm bảo, tốt nhất là lập quân lệnh trạng, đảm bảo trăm phần trăm không rủi ro.

Cô là một cô gái yếu đuối mười tám tuổi, đôi vai gầy gò sao gánh nổi trách nhiệm này?

Bác cả nếu thực sự chia đất bí mật cho người trong thôn, đến lúc xảy ra chuyện gì, chẳng phải đẩy lên đầu cô sao, người ở quê lại chẳng mặt dày tìm đến bố cô, dù sao cũng là chuyện do con gái ông gây ra, ông làm bố phải chịu trách nhiệm đến cùng, bồi thường cho dân làng.

Dù sao mấy ngày nữa cô cũng phủi m-ông về Thủ đô rồi, người và việc ở quê không lọt vào mắt cô đâu.

Thân Minh Hồ đứng dậy, phủi cỏ khô trên ống quần, vẻ mặt ngây thơ nói:

“Hầy, bác ơi cháu chỉ là suy nghĩ viển vông chút thôi, bác đừng để chuyện này trong lòng."

Bác cả lập tức thất vọng tràn trề, cười khổ một tiếng, nói:

“Bác còn tưởng..."

Thân Minh Hồ nhìn lên bầu trời, thở dài một hơi, nhìn cây táo bên đường, đột nhiên hỏi:

“Bác ơi, năm nay thu hoạch táo trong thôn thế nào?

Trái kết có tốt không?"

Chương 25 - Tiểu Thư Nhà Quyền Quý [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia