“Nếu Hứa Bái Tích là người khoa Toán thì tốt biết mấy, bọn họ không chỉ có thể đẩy Hứa Bái Tích ra đại diện cho khoa giao tiếp với người ta, lúc học bài khó, còn có thể nhìn Hứa Bái Tích, chấn phấn tinh thần.”
Bọn họ còn đặt cho Hứa Bái Tích một biệt danh rất thích hợp, nhưng Thân Minh Hồ không muốn kể cho Hứa Bái Tích nghe, nếu Hứa Bái Tích biết biệt danh của mình là gì, nói không chừng sẽ chạy trối ch-ết, không bao giờ dám đến đây đọc sách nữa.
Nếu để các nữ sinh trong khoa biết vì mình lỡ lời mà khiến Hứa Bái Tích sợ chạy mất, bọn họ liệu có tha cho mình không?
Điểm không tốt duy nhất, là Hứa Bái Tích trông độ tuổi quá nhỏ, cái cây này cũng quá non, bọn họ không ngại ra tay.
Nghĩ đến đây, Thân Minh Hồ hướng về phía Hứa Bái Tích đang mặt đỏ bừng, tò mò hỏi:
“Bạn học Hứa, cậu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
Hứa Bái Tích nắm tay ho khan, đứng thẳng tắp như một cây bạch dương nhỏ, như trả bài trả lời:
“Mười tám tuổi.
Sinh cuối tháng mười hai năm 1961, tỉnh SSS thành phố YY..."
Lúc nói chuyện, đôi mắt sáng trong veo đặc biệt đó của cậu, lơ đãng nhìn lướt qua khuôn mặt Thân Minh Hồ.
Thân Minh Hồ nghe Hứa Bái Tích trả lời từng câu từng chữ, cố nhịn cười, nhưng ý cười chảy ra từ trong mắt, che thế nào cũng không được.
Cô căng mặt, cũng không ngắt lời Hứa Bái Tích, đầy hứng thú nghe cậu nói hết.
Hứa Bái Tích nói một mạch xong, mới trút được gánh nặng thở phào một cái, mắt nhìn chằm chằm Thân Minh Hồ.
Thân Minh Hồ vỗ tay, đôi mắt to chớp chớp, hào hứng nói:
“Vậy tôi lớn hơn cậu một tuổi.
Cậu nên gọi tôi một tiếng học tỷ."
Hứa Bái Tích vô cớ bài xích cách gọi này trong lòng, không muốn gọi Thân Minh Hồ là “học tỷ", đối mặt với Thân Minh Hồ đang tràn đầy kỳ vọng, cậu yếu ớt bày tỏ ý kiến của mình, nói:
“Chúng ta là cùng một khóa mà."
Thân Minh Hồ cũng không làm khó người khác, cô lắc lắc đầu, nói:
“Được rồi."
Hứa Bái Tích không nhìn được cô không vui, vội chuyển chủ đề nói:
“Thời gian này không thấy cậu đến học viện, tôi còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì rồi chứ."
Trong lời nói của Hứa Bái Tích là sự quan tâm nồng nàn, và sự nhẹ nhõm khi lại thấy Thân Minh Hồ xuất hiện bình an trước mặt mình.
Thân Minh Hồ cười cười, ôn nhu giải thích:
“Thời gian này tôi ở trong ký túc xá cày bài tập.
Đây nè, mới viết xong bài tập, mới ra ngoài hít thở không khí trong lành.
Tiện thể đến học viện trả sách yêu quý của bà lão nhỏ."
Dù sao cô thực sự không muốn bị các giáo viên bắt đi làm cu li đâu, việc của chính mình đã đủ khiến cô bận rộn rồi, cô có chút hối hận vì tham gia thêm một đoàn thể nữa.
Thân Minh Hồ lần trước đến học viện, vừa ăn vừa lấy, không chỉ cầm trà Phổ Nhĩ trân quý của giáo sư, pha uống hai chén, còn lấy đi tập bài tập giáo sư tự mình tổng hợp.
Các bạn cùng lớp đều đang cày Gilmidovich, mà Thân Minh Hồ cảm thấy tập bài tập toán này đã không còn quá phù hợp với mình nữa rồi, cô không muốn cày lại lần thứ hai.
Đúng lúc cô tinh mắt nhìn thấy tập đề giáo sư tự tổng hợp, đây là tập đề giáo sư dùng để động não bộ của mình, Thân Minh Hồ không khách khí đòi hỏi giáo sư.
Mở ra xem thử, cái nhìn này mắt Thân Minh Hồ liền sáng lên, đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu, độ khó của tập bài tập này khiến Thân Minh Hồ ngứa nghề, với tư cách là học trò cưng của giáo sư, cô đương nhiên phải lấy về lĩnh hội lĩnh hội tinh thần.
Thế là, Thân Minh Hồ ngoài giờ lên lớp chưa bao giờ bước chân ra khỏi cửa ký túc xá, Hứa Bái Tích đương nhiên không đợi được cô.
Hứa Bái Tích kích động lại có chút do dự hỏi:
“Bà lão nhỏ cậu nói sẽ không phải là giáo sư Thành Hồng Phương chứ?"
Thân Minh Hồ gật đầu, khẳng định nói:
“Đúng, chính là bà ấy.
Sao nào, cậu cũng quen bà ấy à?"
Hứa Bái Tích cười cười, giọng tiếc nuối nói:
“Đại gia trong giới toán học, nhà toán học nổi tiếng, sao tôi có thể không quen, nhưng tôi không có may mắn nghe lớp của giáo sư Thành."
Hứa Bái Tích với tư cách là sinh viên kỹ thuật, đương nhiên phải học lớp toán cao cấp, bản thân cậu cũng thích thử thách những bài toán khó trên lớp, tự nhiên có hứng thú với học giả quyền uy liên quan.
Thân Minh Hồ nhiệt tình nói:
“Việc này đơn giản thôi.
Văn phòng giáo sư chúng tôi ở 306 tầng ba tòa nhà học viện, nếu cậu muốn đến thỉnh giáo vấn đề với bà ấy, cứ lên gõ cửa là được.
Giáo sư người tốt lắm, dù không phải sinh viên học viện chúng tôi, dù là bất cứ ai bên đường, hỏi bà ấy một cộng một bằng mấy, bà ấy cũng sẽ kiên nhẫn giải đáp.
Huống hồ cậu là một thành viên của Đại học Kinh Đa!"
Cuối cùng Thân Minh Hồ còn khuyến khích Hứa Bái Tích:
“Đừng sợ, dũng cảm mà đến!"
Hứa Bái Tích mím đôi môi, gật đầu nghiêm túc vô cùng:
“Ừm, tôi sẽ!
Cảm ơn cậu!"
Thân Minh Hồ tay khẽ đặt dưới mũi, cười cong đôi mắt như trăng khuyết, cô nói:
“Không cần khách sáo như vậy."
Tiếp theo cô không suy nghĩ gì, hào hứng nói:
“Cậu không chỉ có thể đi hỏi vấn đề của giáo sư Thành, còn có thể nghe lớp của bà ấy nữa."
Thân Vân Ly thích nhất người chăm chỉ hiếu học, Thân Minh Hồ là con gái bà, một tay nuôi lớn, về phương diện này cũng theo bà.
Giờ phút này, cô đối với Hứa Bái Tích nhỏ hơn cô một tuổi, tràn đầy thiện cảm, chẳng qua chỉ là giúp đỡ bằng lời nói thôi, ngay cả tiện tay cũng không tính.
Đúng lúc này, Hứa Bái Tích sững sờ, ngay sau đó vui mừng nói:
“Thật sự được sao?
Tôi không phải sinh viên bà ấy dạy, cũng có thể đến nghe?"
Thấy Hứa Bái Tích kích động như vậy, thần thái Thân Minh Hồ thu liễm một chút, cô nghiêm túc nói:
“Tôi cũng không biết thời gian có khớp không.
Như vậy đi, tôi nói thời gian và địa điểm giáo sư lên lớp cho cậu biết, cậu xem xem, lúc đó cậu có rảnh không, nếu có thời gian, cậu có thể đến dự thính.
Chỉ cần ngồi xuống được, giáo sư không đuổi người."
Hứa Bái Tích gật đầu liên tục nói:
“Được, vậy làm phiền cậu đưa thời khóa biểu của cậu cho tôi xem."
Thực sự không phải Hứa Bái Tích tâm cơ, mượn cơ hội này muốn biết lịch trình hằng ngày của Thân Minh Hồ.
Trước mặt người khác cậu nói một câu, cũng phải nghĩ ba câu trong lòng, nhưng trước mặt Thân Minh Hồ, nói gì cũng là thốt ra theo bản năng, hơi suy nghĩ một chút, cũng là vì không muốn khiến Thân Minh Hồ cảm thấy mình mạo muội.
Thân Minh Hồ khẽ nhấc mí mắt, lắc đầu nói:
“Ôi chao, tôi làm gì có thứ gọi là thời khóa biểu chứ, thời gian nào phải học môn gì, đều ghi trong não tôi cả rồi."
Thân Minh Hồ lại tinh quái rồi, còn nhớ chuyện Hứa Bái Tích cho rằng mình là người trí nhớ kém đó, lại trêu chọc Hứa Bái Tích.
Hứa Bái Tích ngơ ngác nhìn Thân Minh Hồ, không biết nên phản ứng thế nào.
Thân Minh Hồ cười phì một tiếng, rồi nói:
“Như vậy đi, tôi nói miệng cho cậu nghe, cậu ghi lại đi."
Cô cảm thấy Hứa Bái Tích là người thông minh, cô nói một lần, Hứa Bái Tích chắc chắn có thể nhớ kỹ.
Quả nhiên, Hứa Bái Tích không do dự gật đầu nói:
“Được."
Thân Minh Hồ kể tất cả các khóa học giáo sư Thành sẽ giảng dạy học kỳ này cho Hứa Bái Tích nghe, để Hứa Bái Tích có thể nghe rõ ràng hơn, cô còn đi hai bước, sát vai Hứa Bái Tích đứng nói chuyện.
Từ phía người qua đường nhìn lại, chỉ nhìn thấy cái bóng dáng đại khái, chưa thấy mặt hai người, đã cảm thấy khung cảnh này rất có bầu không khí rồi.
Hai nữ sinh vừa trò chuyện vừa đi về phía này, trong đó một người, ánh mắt vô tình liếc nhìn Thân Minh Hồ và Hứa Bái Tích, lập tức chỉ cho bạn đồng hành xem, hạ thấp giọng kích động nói:
“Này, cậu mau nhìn xem, cặp tình nhân đằng kia kìa, đẹp quá."
“Cắt, chưa nhìn thấy mặt chính diện của người ta, có gì mà..."
Bạn đồng hành ban đầu không thèm để ý nói không ra lời nữa, cô nheo mắt nhìn một lúc lâu sau, chọc chọc bạn mình, che miệng nói:
“Người nữ kia không phải Tiểu Minh sao?"
Bạn đồng hành cũng mặt đờ đẫn, lẩm bẩm nói:
“Nam chính là cái tay cuồng tiếng Anh kia."
Tiếp theo, hai người quay mặt lại, nhìn nhau nói:
“Quả nhiên người đẹp định mệnh là phải chơi với người đẹp."
Sau đó, hai người thì thầm nói:
“Cậu bảo là Tiểu Minh bắt chuyện trước, hay tay cuồng tiếng Anh bắt chuyện trước?"
Giây tiếp theo hai người liền đồng thanh nói:
“Chắc chắn là tay cuồng tiếng Anh bắt chuyện trước!"
Dù Hứa Bái Tích trông đặc biệt nổi bật, khí chất cũng không tệ, nhưng so với Thân Minh Hồ hình thần đều đủ thì còn khoảng cách không nhỏ.
Đây không phải cách nhìn bảo vệ “cừu non" của bọn họ, nhưng bảo vệ thì đã sao?
Hai nữ sinh chậm rãi đi qua, đi gần một chút, liền lên tiếng gọi:
“Tiểu Minh, cậu trả sách cho giáo sư chưa?"
Thân Minh Hồ đang nói chuyện liền dừng lại, đầu tiên là xin lỗi cười cười với Hứa Bái Tích, rồi quay đầu lại trả lời:
“Chưa đâu."
Nữ sinh mặc áo khoác nhỏ màu đỏ sẫm hù dọa:
“Vậy cậu tiêu rồi, giáo sư chắc chắn càng tức giận hơn.
Sáng nay tớ đến học viện tìm trợ lý, giáo sư còn hỏi tớ, cậu khi nào thì đến trả sách cho bà ấy, nếu không đầu bà ấy sắp gỉ rồi, không dạy học được cho chúng ta nữa."
Thân Minh Hồ không tin lời của bà lão nhỏ, cô bĩu môi nói:
“Bà lão nhỏ nói bậy, bà ấy là cho rằng khóa chúng ta quá kém cỏi, không so được với sinh viên bà ấy từng dạy trước đây, nên mới không muốn dạy chúng ta đấy, sao đổ nguyên nhân lên đầu tôi!
Tôi oan uổng quá, tôi vô tội quá.
Các cậu phải minh sát hào ly."
Nữ sinh điểm cười thấp cười ha hả, cười một hồi lâu, mới thở hổn hển nói:
“Vậy cậu còn không mau đi trả sách cho giáo sư đi, đừng để bà ấy có cớ bãi khóa!"
Thân Minh Hồ nghĩ nghĩ, từ trong sách rút ra một cuốn sách bìa xanh lam, đưa về phía bọn họ, làm nũng nói:
“Các cậu giúp tôi trả về được không?"
Nữ sinh mặc áo khoác đen vừa nhận lấy sách, vừa càm ràm nói:
“Sao cậu không tự mình trả về?"
Thân Minh Hồ thè lưỡi:
“Tôi sợ giáo sư đ.á.n.h đầu tôi."
Nữ sinh áo khoác nhỏ màu đỏ sẫm nói:
“Được rồi, vậy bọn tớ đi trước đây."
Thân Minh Hồ vẫy tay, cười tươi rói nói:
“Tạm biệt, hẹn gặp lại!"
“Hẹn gặp lại!"
Trước khi hai nữ sinh rời đi, lúc nói chuyện, ánh mắt mới liếc liếc nhìn Hứa Bái Tích đang đứng im lặng một bên.
Trong quá trình này, Hứa Bái Tích toàn bộ đều dùng ánh mắt tràn đầy tình cảm dịu dàng, nhìn chằm chằm Thân Minh Hồ động như thỏ chạy.
Sắp bước lên bậc thang tòa nhà học viện, nữ sinh áo khoác đen lên tiếng trước:
“Cậu không nhìn thấy ánh mắt tay cuồng tiếng Anh nhìn Tiểu Minh à."
Nữ sinh áo khoác nhỏ màu đỏ sẫm đảo mắt, không buồn bực nói:
“Nói nhảm!
Tất nhiên tớ thấy rồi!
Công suất lớn thế kia, sáng loáng lóng lánh, tớ có thể không thấy?"
Nữ sinh áo khoác đen nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói, “Vậy Tiểu Minh thì sao?"