Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Linh Tuyền Theo Quân

Chương 129: Cái Bụng Của Vợ Đoàn Trưởng Cố Có Gì Đó Không Đúng

Thẩm Thúy Linh với vẻ mặt nghiêm trọng bước ra khỏi văn phòng, Tiểu Mao bị bộ dạng của cô làm cho giật mình.

Cậu ta gặng hỏi: "Chị dâu, có chuyện gì xảy ra sao ạ? Có cần em đi gọi Đoàn trưởng tới đây không?"

Chị dâu hiện giờ đang là đối tượng được chăm sóc trọng điểm của cả đoàn.

Thẩm Thúy Linh thấy Tiểu Mao lo lắng như vậy thì thần sắc dịu lại, cô bảo: "Tôi không sao, cậu không cần căng thẳng thế đâu, chở tôi về là được rồi."

Tiểu Mao vẫn có chút không yên tâm: "Chị dâu, nếu chị có chuyện gì thì nhất định phải bảo em, em sẽ đi tìm Đoàn trưởng tới giúp chị ngay."

Đây là lời dặn dò đặc biệt của Đoàn trưởng Cố, chỉ cần chị dâu có chuyện gì là phải đi tìm anh ấy ngay lập tức.

Thẩm Thúy Linh gật đầu, để Tiểu Mao chở cô về khu gia đình quân đội.

Sau khi về nhà đóng cổng viện lại, cô đi thẳng vào phòng ngủ, bắt đầu rà soát trong đầu cuốn Vạn Tượng Y Điển. Cô đang tra xem bệnh động kinh của An An nên điều trị như thế nào.

Nội dung của Vạn Tượng Y Điển tuy đã được cô hấp thụ và lưu giữ trong não bộ, nhưng cô lại không hề có nền tảng y học nào. Ngoại trừ khi gặp bệnh nhân đang phát bệnh hoặc các loại d.ư.ợ.c liệu tự động kích hoạt kiến thức, còn lại cô vẫn phải tĩnh tâm lại để tra cứu.

Cuốn y điển trong đầu cô bình thường giống như đang đóng lại vậy, chắc là do cô vẫn chưa học được cách vận dụng nó linh hoạt.

Thẩm Thúy Linh ngồi trước bàn học, một lúc sau cô cầm b.út viết một đơn t.h.u.ố.c ra giấy. Đây là đơn t.h.u.ố.c được viết theo các ca bệnh trong y điển, còn đơn t.h.u.ố.c cuối cùng thì vẫn phải đợi sau khi gặp trực tiếp An An mới có thể quyết định được.

Sau khi tra cứu y điển một lượt, cô cũng có thêm hiểu biết mới về bệnh tình của An An, nhưng cuối cùng có dùng được hay không còn phải xem quyết định của Văn Tòng Bân. Ngộ nhỡ đối phương không yên tâm giao An An cho cô thì sao?

Trường hợp tốt nhất là bác sĩ phía quân khu có cách để khống chế được bệnh tình của An An.

Buổi tối sau khi Cố Cẩn Mặc về nhà, cô đã kể cho anh nghe chuyện An An sắp đến bệnh viện quân khu.

"Đợi khi An An tới, nếu con bé phải điều trị lâu dài ở đây thì có thể đến nhà mình ở," Cố Cẩn Mặc suy nghĩ một lát rồi nói như vậy.

An An còn nhỏ tuổi, nếu nằm viện chắc chắn sẽ không quen. Anh đoán Văn Tòng Bân có lẽ cũng không có nhiều thời gian, đối phương tuy không phải quân nhân nhưng anh hiểu công việc ở nhà máy đôi khi còn bận rộn hơn cả ở quân khu.

Văn Tòng Bân chắc chắn không thể cùng lúc lo cả cho An An lẫn công việc, nếu thật sự phải điều trị trú ngoại thì thà đến ở nhà họ còn tốt hơn.

Thẩm Thúy Linh còn chưa nghĩ xa đến thế, nghe Cố Cẩn Mặc nói vậy, cô lập tức cười bảo: "Vẫn là anh nghĩ chu đáo."

Cố Cẩn Mặc vẻ mặt ôn hòa, không nói gì nhiều.

Anh có thể nhận thấy Thúy Linh rất quý An An, nếu chỉ vì bản thân mình thì chắc chắn anh sẽ không đưa ra đề nghị này. Nói đi nói lại, anh vẫn là muốn làm cho Thúy Linh được vui lòng.

Ngày hôm sau.

Cố Cẩn Mặc vẫn như thường lệ nấu xong bữa sáng rồi mới ra ngoài. Trong túi áo anh còn mang theo đơn t.h.u.ố.c Bắc mà Thẩm Thúy Linh viết, anh dự định hôm nay sẽ tranh thủ thời gian lên trấn mua số t.h.u.ố.c này về.

Khi Thẩm Thúy Linh ngủ dậy đã hơn chín giờ. Cô vào không gian tắm rửa một cái rồi mới ra ăn sáng, lúc này thời gian đã là hơn mười giờ.

Cô mở cửa đi ra sân định tưới nước cho mấy luống rau xanh, nhưng phát hiện tất cả rau cỏ hoa lá đều đã được tưới nước rồi, chắc là người đàn ông kia dậy sớm làm xong mới đi làm.

Thẩm Thúy Linh không khỏi có chút cảm thán, xem ra việc nhà mà đàn ông làm thì cũng nhanh nhẹn tháo vát vô cùng.

Ai bảo phụ nữ tề gia nội trợ tốt hơn đàn ông đâu, tất cả đều nằm ở chỗ có muốn làm hay không mà thôi.

"Chị dâu, em đến giao rau cho chị này, Đoàn trưởng mua nhiều đồ lắm ạ," Tiểu Mao hai tay xách hai túi rau lớn, cậu đứng ở cổng viện với nụ cười rạng rỡ trên môi.

Cậu cảm thấy Đoàn trưởng Cố chính là người thương vợ nhất trong cả quân khu này.

Thẩm Thúy Linh mở cửa viện, Tiểu Mao vừa xách hai túi rau lớn đi vào phòng khách vừa luyên thuyên: "Đoàn trưởng mua bao nhiêu là hoa quả, còn có cả thịt nữa. Đúng rồi, nghe nói buổi trưa là sẽ có nước về đấy ạ..."

Tiểu Mao cứ thế liến thoắng không ngừng.

Thẩm Thúy Linh mỉm cười, đợi Tiểu Mao cất đồ xong, cô vào bếp lấy năm cái bánh bao đưa cho cậu ta. Bánh bao này là do Cố Cẩn Mặc đi mua ở nhà ăn vào sáng sớm.

"Cầm lấy rồi mau về đi," kẻo lại làm trễ nải giờ huấn luyện.

Cô biết sau khi Cố Cẩn Mặc quay lại, nhiệm vụ huấn luyện của binh sĩ trong đoàn lại nặng thêm rồi.

Tiểu Mao cầm bánh bao hí hửng ra về.

Thẩm Thúy Linh thì bắt đầu dọn dẹp số rau vừa được đưa tới. Trong túi không chỉ có thịt lợn mà còn có một tảng thịt bò lớn, lại còn có cả loại rau xanh cô thích ăn cùng với mấy loại trái cây đúng mùa nữa.

Ngay khi cô vừa dọn dẹp xong mấy đĩa thức ăn ở phòng khách thì nghe thấy tiếng xì xào bàn tán ồn ào truyền vào từ ngoài sân.

Trang Anh cùng hai người vợ quân nhân vốn tính tình lê la hóng hớt giống mình đang đứng ngay trước cổng nhà họ Cố. Cách đó không xa, dưới gốc cây đại thụ cũng có mấy người thân nhân quân đội khác đang ngồi c.ắ.n hạt dẻ, buôn chuyện.

Trần Cúc cũng ngồi trong số đó, chị ấy đang cắm cúi đan áo len.

Những người này đều tò mò nhìn về phía ba người Trang Anh. Nhìn bộ dạng kia là biết rõ ràng họ cố tình tìm đến cổng nhà Đoàn trưởng Cố để gây chuyện.

Trang Anh liếc nhìn đám đông đang hóng hớt dưới gốc cây một lượt, rồi mới cao giọng nói: "Tôi nói cho các bà nghe này, tôi thấy cái bụng của vợ Đoàn trưởng Cố có gì đó không đúng lắm đâu."

Lời vừa thốt ra, Mã Kim Phượng đứng bên cạnh lập tức phụ họa theo, bà ta cũng cố ý gào thật to.

"Có chỗ nào không đúng vậy? Thím nó nói mau cho mọi người nghe với, sao tôi lại chẳng thấy có gì lạ nhỉ?"

Vừa nói, Mã Kim Phượng vừa ngó nghiêng vào trong nhà, như thể đang cố tìm kiếm bóng dáng của Thẩm Thúy Linh.

Lúc này Thẩm Thúy Linh đã dọn dẹp xong xuôi, cô thản nhiên bước ra khỏi phòng khách, ngồi xuống ghế đá trong sân, chống cằm nhìn ba người Trang Anh đang đứng ngoài cổng.

Thần thái của cô rất thong dong, khóe môi khẽ nhếch lên mang theo vài phần ý cười như không cười, cứ như thể chính cô mới là người đang xem kịch vui vậy.

Trang Anh thấy Thẩm Thúy Linh bước ra thì trong lòng thầm mừng rỡ. Bà ta cứ ngỡ sẽ thấy vẻ mặt chột dạ của đối phương, nhưng không ngờ Thẩm Thúy Linh chẳng những không sợ hãi mà còn mang theo vẻ mặt đầy giễu cợt, cứ thế nhìn thẳng vào bà ta.

Trong lòng bà ta bỗng chốc dấy lên một cảm giác bất an lạ kỳ.

"Sao... sao lại không đúng chứ! Tôi là người từng trải, đã sinh hai đứa con rồi. Cái bụng của đồng chí Thẩm rõ ràng là không khớp với số tháng. Nhìn cái bụng kia cứ như là m.a.n.g t.h.a.i bảy, tám tháng rồi ấy, làm sao mà khớp cho được."

Trang Anh đành liều mạng nói ra những lời mà Liễu Tiểu Vân đã dặn. Mấy ngày nay bà ta đi khắp nơi rêu rao cũng chỉ vì muốn chuyện này vỡ lở ra.

Hồ Xảo Hoa lên tiếng với đầy ẩn ý: "Ôi chao, chuyện này không được nói bừa đâu nhé. Nhỡ đâu Đoàn trưởng Cố biết được thì biết làm thế nào, thím chẳng phải đang muốn gây chuyện sao..."

"Sao lại không được nói? Chuyện này giấu được cả đời chắc? Khu gia đình này có không ít người từng trải đâu, dám làm mà không dám nhận là không xong đâu nhé!" Mã Kim Phượng bồi thêm một câu.

Bà ta và Hồ Xảo Hoa vốn chưa từng tiếp xúc với Thẩm Thúy Linh, chỗ ở của hai người cũng khá xa nhà cô.

Họ chỉ nghĩ cô là một cô vợ trẻ theo quân bình thường, chẳng có gì đặc biệt ngoại trừ việc xinh đẹp hơn người, trông có vẻ cũng rất dễ bắt nạt.

Trang Anh chỉ cần gọi họ đến nói vài câu là có ngay hai đồng tiền mang về, chuyện này khiến họ mừng rỡ khôn xiết.

Hơn nữa bụng của vợ Đoàn trưởng Cố quả thực rất kỳ lạ, không hề khớp với thời gian Đoàn trưởng Cố nghỉ phép lần trước. Họ cũng chỉ là đang phối hợp với Trang Anh nói ra sự thật mà thôi, chẳng có gì sai cả.

Nghe ba người Trang Anh kẻ xướng người họa, sắc mặt Thẩm Thúy Linh không hề thay đổi, nhưng những người đang hóng hớt dưới gốc cây thì đều không khỏi biến sắc.

...

Chương 129: Cái Bụng Của Vợ Đoàn Trưởng Cố Có Gì Đó Không Đúng - Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Linh Tuyền Theo Quân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia