Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Linh Tuyền Theo Quân

Chương 135: Tại Sao Tôi Lại Có Đôi Cha Mẹ Ích Kỷ Như Các Người

Liễu Vi Minh nhìn Đinh Quế Phân, thở dài một tiếng rồi mới nói: "Nếu tôi còn muốn ở lại bộ đội thì không thể đi cầu xin lãnh đạo được. Trước đây là chúng ta quá nuông chiều Tiểu Vân rồi, hy vọng con bé đến nông trường có thể cải tạo tốt."

Tiền đồ của ông đã bị hủy hoại, không thể vì chuyện này mà đến cả công việc cũng mất nốt.

Đinh Quế Phân nghe ông nói vậy, sợi dây thần kinh căng thẳng trong đầu lập tức đứt đoạn, bà không kìm được mà lớn tiếng chất vấn: "Liễu Vi Minh, con bé là con gái của chúng ta mà! Ông cứ trơ mắt nhìn con bé đi nông trường như vậy sao, một chút cũng không muốn đi cầu xin lãnh đạo à?

Ông quên mất lúc đầu tôi đã vất vả thế nào mới sinh ra con bé sao? Lúc đó con bé nhỏ xíu như con mèo con, là chúng ta từng chút một nuôi con bé khôn lớn. Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, ông bảo tôi phải chấp nhận thế nào đây..."

Nói đến cuối cùng, bà lại không kìm được mà bật khóc, trái tim đau đớn như bị d.a.o cắt.

Liễu Vi Minh nhìn thấy dáng vẻ này của Đinh Quế Phân, trong lòng cũng không khỏi xót xa.

Mắt ông đỏ lên, giọng nói nghẹn ngào: "Bà nghĩ tôi không đau lòng sao? Lỗi lầm mà Tiểu Vân phạm phải không phải chỉ cần tôi đi cầu xin là xong. Cho dù lãnh đạo có tâm muốn giúp đỡ, bà có nghĩ tới Cố Cẩn Mặc biết chuyện sẽ làm gì không?"

Đinh Quế Phân nghe xong càng khóc nức nở hơn, vẻ mặt đầy sự tuyệt vọng, bà thà rằng mình là người đi chịu tội thay con gái.

"Hôm nay bà lại đi thăm Tiểu Vân đi, an ủi con bé nhiều vào, bảo con bé hãy cải tạo tốt ở nông trường. Tôi cũng sẽ tìm cách đi nhờ vả các mối quan hệ, để con bé ở nông trường được dễ thở hơn một chút." Liễu Vi Minh dặn dò.

Để Tiểu Vân ở nông trường được thoải mái hơn một chút, ông vẫn có thể làm được.

Đinh Quế Phân liên tục gật đầu, sự oán trách đối với Liễu Vi Minh trong lòng cũng tan biến, bà hiểu những gì chồng nói đều là sự thật.

Bà rửa mặt rồi vội vã đi đến cục công an.

Bên trong cục công an, Liễu Tiểu Vân đeo còng tay bạc, cô ta ngồi đối diện với Đinh Quế Phân trước bàn, phía sau còn có hai nam công an sắc mặt nghiêm nghị, thắt lưng đeo s.ú.n.g đang đứng gác.

Sắc mặt Liễu Tiểu Vân trắng bệch, nhưng đáy mắt lại mang theo hy vọng, cô ta dồn dập hỏi: "Mẹ, sao rồi? Bố tìm được người chưa? Khi nào con mới được ra ngoài?"

Cô ta cảm thấy bố nhất định có năng lực đưa mình ra ngoài. Cô ta không muốn đi nông trường, nghe nói cuộc sống ở đó có thể giày vò người ta đến phát điên, một khi đã đi thì cả đời này của cô ta coi như xong.

Đinh Quế Phân nhìn con gái đang đầy vẻ mong chờ trước mặt, không đành lòng nói ra sự thật nhưng lại buộc phải nói.

Môi bà run rẩy, khẽ nói: "Tiểu Vân, con đi nông trường phải giữ gìn sức khỏe, bố mẹ đều ở nhà đợi con..."

Gương mặt Liễu Tiểu Vân đờ đẫn trong giây lát, ngay sau đó là một nỗi sợ hãi to lớn ập đến.

Cô ta đột ngột nắm c.h.ặ.t t.a.y Đinh Quế Phân, giọng nói nhọn hoắt: "Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Con không thể đi nông trường được, sao con có thể đi nông trường chứ? Chẳng phải mẹ bảo bố đi cầu xin lãnh đạo giúp con rồi sao? Tại sao con vẫn phải đi?"

"Tiểu Vân, mẹ xin lỗi, bố con không có năng lực đó. Nhưng con yên tâm, con ở nông trường sẽ không vất vả lắm đâu..." Đinh Quế Phân liên tục trấn an Liễu Tiểu Vân.

Nhưng lời của bà còn chưa nói xong đã bị đối phương thô bạo ngắt quãng: "Cái gì mà bố không có năng lực? Con thấy rõ ràng là hai người không muốn giúp con! Hai người không hề yêu con! Tại sao tôi lại có đôi cha mẹ ích kỷ như các người chứ, hôm nay ông ta thậm chí còn không thèm đến nhìn tôi lấy một cái!"

Lời nói của Liễu Tiểu Vân tràn đầy hận thù. Lúc này, cô ta vô cùng hận cha mẹ mình. Trong mắt cô ta, bố cô ta chẳng qua là không muốn vứt bỏ thể diện để đi cầu tình.

Bố cô ta vì công việc trong bộ đội nên mới không chịu giúp cô ta, bố cô ta đúng là không yêu cô ta!

Cảm xúc của Liễu Tiểu Vân hiện tại vô cùng kích động, cả người cô ta tràn ngập thù hận, sự oán hận trong đáy mắt khiến Đinh Quế Phân rùng mình. Công an đứng sau lập tức tiến lên khống chế cô ta.

"Thời gian thăm nuôi đã hết, đi thôi!" Viên công an đang đè vai cô ta lạnh lùng nói.

Liễu Tiểu Vân theo bản năng muốn vùng vẫy, cô ta không cam tâm chút nào, trong lòng hận đến thấu xương.

"Thả tôi ra! Các người không có quyền bắt tôi, không có quyền đưa tôi đi nông trường!"

Cô ta cảm thấy bả vai bị đè rất đau, sự nhục nhã và sợ hãi trong lòng gần như nhấn chìm cô ta.

Đinh Quế Phân trơ mắt nhìn con gái bị áp giải trở lại buồng giam, trong lòng bà đau đớn như kim châm nhưng lại bất lực không làm gì được.

*

Rất nhanh sau đó, phía khu gia đình quân đội đã có lãnh đạo chuyên trách xuống, nói là muốn bầu ra một người đại diện quân thuộc. Vị trí này phù hợp nhất chắc chắn là người có chồng quân hàm cao để những người khác nể phục.

Nhưng khi xảy ra sự việc lần này, những người vợ của sĩ quan cấp cao không hề đứng ra, ngược lại là Trần Cúc – vợ của một Tiểu đoàn trưởng, lại chạy đôn chạy đáo lo liệu.

Lãnh đạo cảm thấy tốt hơn hết là để mọi người tự đăng ký, sau đó thân nhân trong khu gia đình bỏ phiếu, cuối cùng ai được nhiều phiếu nhất thì người đó sẽ là người đại diện.

Sau này, mọi việc lớn nhỏ trong khu gia đình đều do người đại diện này lo liệu. Tuy rằng có chút quyền hạn nhỏ, nhưng đây cũng là việc "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng", vừa tốn công tốn sức lại không có lương.

Khi lãnh đạo tổ chức cho những người có ý định tham gia đến đăng ký, ban đầu mọi người khá hào hứng, nhưng vừa nghe nói không có lương thì ai nấy đều mất sạch hứng thú, không muốn làm việc không công.

Cuối cùng, vài người đăng ký đều là vợ của các vị lãnh đạo lớn trong quân khu. Thực tế họ cũng chẳng mặn mà gì, nhưng vì lo lắng cho sự phát triển của chồng trong quân đội, không muốn kéo chân chồng nên mới bấm bụng đăng ký.

Trần Cúc vốn cũng có chút ý định, nhưng nhìn thấy toàn là vợ lãnh đạo lớn đăng ký, chị cảm thấy mình khó mà trúng tuyển.

Cuối cùng, dưới sự khích lệ của Thẩm Thúy Linh, chị mới đi tới vào phút ch.ót trước khi hết hạn đăng ký.

Lãnh đạo thấy Trần Cúc cuối cùng cũng đến thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Đồng chí Trần, tôi cứ tưởng chị không tới chứ."

Theo ông, vị trí này người phù hợp nhất chính là đồng chí Trần. Đối phương không chỉ nhiệt tình mà phẩm chất đạo đức cũng rất cao, ví dụ như chuyện của Liễu Tiểu Vân, chị ấy là người đầu tiên dám đứng ra.

Ông cũng có thể nhìn ra những người đăng ký kia đều không thật lòng, không ai muốn làm không công. Mà sở dĩ ông không đặt ra mức lương là để tìm được người thực sự muốn làm việc, nếu không vị trí này sẽ phản tác dụng.

Còn về vấn đề lương lậu, đợi vài tháng nữa thêm vào là được.

Trần Cúc nghe lãnh đạo nói vậy thì hơi ngại ngùng: "Tôi ở nhà rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì, nên nghĩ là đến thử xem sao."

Chị không nghĩ mình sẽ được chọn, nhưng có sự khích lệ của Thúy Linh và ý định của bản thân, chị vẫn muốn thử một lần.

Lãnh đạo cười lớn: "Đồng chí Trần đừng khiêm tốn, chị cứ về đợi tin tức đi!"

Trần Cúc gật đầu, chị hơi khó hiểu không biết tại sao lãnh đạo lại vui mừng như vậy, nhưng thôi cứ rời đi trước đã.

Sáng hôm sau, tên của người đại diện quân thuộc được dán ngay tại cổng khu gia đình, cái tên hiện lên rõ mồn một chính là Trần Cúc.

Mấy bà vợ lãnh đạo chạy đến đợi kết quả từ sớm đều thở phào nhẹ nhõm, may mà không phải là họ.

"Đồng chí Trần, sau này công việc có bất cứ chỗ nào cần phối hợp thì cứ đến tìm chúng tôi. Tuy lần này chúng tôi không trúng tuyển, nhưng sau này cũng sẽ dốc sức phối hợp với công việc của chị." Một người trong số đó mỉm cười nói.

Bà ấy là vợ Lữ trưởng, hiện tại đang lúc bận rộn chăm cháu hưởng phúc tuổi già, không muốn bị cái danh hiệu người đại diện này trói buộc.

Sau khi biết đồng chí Trần vợ Tiểu đoàn trưởng này cũng đăng ký, bà ấy đã chạy đôn chạy đáo kéo phiếu cho Trần Cúc suốt một buổi, chỉ sợ chị trượt.

"Chị Trần, chúc mừng chị." Thẩm Thúy Linh đứng bên cạnh Trần Cúc, chân thành chúc mừng chị.

Cô biết đối phương thực sự muốn làm chút việc cho khu gia đình này.

Thỏ Thỏ

Chương 135: Tại Sao Tôi Lại Có Đôi Cha Mẹ Ích Kỷ Như Các Người - Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Linh Tuyền Theo Quân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia