1
Ta đặt hai tay ngay ngắn trên đùi, cả người căng thẳng đến mức không chịu nổi.
Khăn hỉ đỏ phủ trước mặt, mấy lần ta muốn vén lên, nhưng lần nào cũng bị hỉ nương ngăn lại.
“Phu nhân, khăn hỉ này phải đợi tướng quân tới vén mới cát lợi, người chớ nóng vội.”
Nhưng ta nóng ruột lắm.
Vốn dĩ ta chẳng muốn thành thân. Các tỷ tỷ đều nói tướng quân là người ra trận đ.á.n.h giặc, sẽ g.i.ế.t người.
Ngày thường ta chỉ sơ ý ngã trầy chút da thôi cũng phải khóc mất nửa ngày, lỡ như tướng quân muốn g.i.ế.t ta thì ta biết phải làm sao?
Ta từng nghĩ đến chuyện kháng chỉ, nhưng phụ thân nói rồi, kháng chỉ cũng phải c.h.ế.t.
Gả cho tướng quân thì một mình ta c.h.ế.t, không gả cho tướng quân thì cả nhà ta đều phải c.h.ế.t. Ta sợ đến hỏng người, khóc ướt đẫm ba chiếc gối, hai mắt cũng sưng húp cả lên.
Sáng nay, lúc nhị tỷ tới se mặt, thoa son điểm phấn cho ta, vừa trông thấy đôi mắt ấy cũng phải kinh ngạc, bất đắc dĩ đành tô thêm cho ta hai lớp phấn nữa.
Tiếng chiêng trống bên ngoài vang động trời đất. Dù đang ở tận hậu trạch, ta vẫn có thể nghe thấy tiếng hò hét của những đồng liêu của tướng quân cùng đám binh sĩ trong quân doanh.
Ta lại muốn khóc.
Rốt cuộc ta đã tạo nghiệt gì, mới bị hoàng đế để mắt tới rồi ban hôn cho tướng quân chứ?
Cửa phòng “kẽo kẹt” một tiếng rồi bị người đẩy ra. Tướng quân được một đám người vây quanh đi tới. Chàng dừng lại ngoài cửa, nói với bọn họ:
“Ta tới nơi rồi. Phu nhân là khuê tú danh môn, chẳng thể so với đám người thô lỗ các ngươi. Giải tán cả đi, chớ dọa người của ta sợ.”
Ta vô thức run lên một cái. Ngón tay vừa hay sờ trúng một hạt lạc, nhất thời không khống chế được sức lực, chỉ nghe “rắc” một tiếng. Dù cách một lớp khăn hỉ, ta vẫn cảm nhận được ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt đổ dồn về phía mình.
Nếu mặt đất mà mềm một chút, e rằng lúc này ta đã xấu hổ đến mức moi ra được một cái hố rồi.
Đợi tướng quân đuổi hết mọi người đi, chàng mới bước về phía ta.
Bước chân chàng có phần loạng choạng, nhưng vẫn chẳng loạn bằng lòng ta lúc này.
Chàng đưa tay vén khăn hỉ xuống. Hàng mi ta run rẩy, khẽ ngẩng đầu nhìn chàng.
Tướng quân không khôi ngô vạm vỡ như ta tưởng tượng, thậm chí trông còn giống một thư sinh hơn, nước da cũng chẳng đen lắm.
Dung mạo chàng không đáng sợ, chỉ là ánh mắt có phần thâm trầm sâu thẳm. Ta vừa mở miệng đã chẳng phát ra nổi tiếng, phải mất mấy nhịp mới tìm lại được giọng nói:
“Chàng... chàng có thể... có thể đừng đ.á.n.h ta không?”
Chàng sững người một lát, rồi đột nhiên bật cười lớn. Tiếng cười sang sảng vang vọng khắp phòng, chấn động đến mức tai ta cũng ong ong.
Chàng định cười c.h.ế.t ta sao?
Chàng xoa đầu ta.
“Nàng là thê t.ử của ta, ta chỉ thương nàng, sẽ không đ.á.n.h nàng.”
Ta thoáng yên lòng.
Đại tỷ từng nói tướng quân nhất ngôn cửu đỉnh. Chàng đã nói không đ.á.n.h ta, vậy nhất định sẽ không đ.á.n.h ta.
Thế nhưng sau đó, chàng lại đưa tay tháo trâm hoa cùng mũ phượng trên đầu ta, rồi cởi ngoại bào của ta.
Ta vội giơ tay chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c chàng, muốn đẩy chàng ra xa một chút.
“Chàng... chàng chàng muốn làm gì?”
Chàng dứt khoát bế bổng ta lên, ném thẳng vào phía trong giường. Mông ta rơi xuống lớp chăn đệm, tuy chẳng đau, nhưng vẫn tủi thân đến đỏ hoe cả mắt.
“Làm gì ư? Nàng đã gả cho ta rồi, ma ma không dạy nàng đêm nay chúng ta phải làm gì sao?”
Ta chợt nhớ ra hôm qua ma ma quả thật đã cầm một quyển sách nhỏ vào phòng ta. Nhưng lúc ấy ta khóc đến mệt lả, đầu óc mơ mơ màng màng, làm sao còn nhớ nổi ma ma đã nói những gì.
Chàng cúi xuống, hôn lên trán ta, bên má ta, rồi đến cổ ta. Hơi thở nặng nề phả bên tai.
“Kiều Kiều, nàng thơm quá.”
Chàng vừa nói vừa dần dịch xuống dưới. Ta chưa từng có cảm giác như thế này, chỉ thấy khó chịu, nhưng lại không đến mức quá khó chịu.
Ta muốn chàng cách xa mình một chút, thế nhưng lại chẳng thể khống chế bản thân, cứ thế càng lúc càng gần chàng hơn...
Chàng khẽ bật cười, cúi đầu chạm trán mình vào trán ta.
“Kiều Kiều, ta là ai?”
Ta mờ mịt nhìn lên nóc phòng.
“Uy... Uy Vũ...”
Ta nào biết tên thật của chàng. Chỉ riêng hai chữ tướng quân thôi cũng đủ dọa ta vỡ mật rồi.
“Ta tên Từ Phượng Lai.”
2
Ta tên Thẩm Minh Hy, đầu óc có hơi không được nhanh nhạy.
Mẫu thân nói, ấy là bởi hồi nhỏ tam ca nhất quyết đòi cõng ta trèo giả sơn, hại ta ngã xuống, đập đầu.
Vì chuyện ấy mà hễ nhìn thấy tam ca là ta khóc. Nhũ danh Kiều Kiều của ta cũng từ đó mà có.
Mãi đến khi chúng ta lớn hơn một chút, ta mới hiểu đầu óc ta không được nhanh nhạy là trời sinh. Mẫu thân chỉ sợ ta tự ti nên mới tìm một nguyên do, chuyển hết tội lỗi sang đầu tam ca mà thôi.
Nhưng bọn họ không ngờ rằng ta chẳng hề tự ti chút nào.
Năm ta 5 tuổi, ta đã dám xưng tỷ gọi muội với Hoa Dương công chúa, còn giúp Hoa Dương công chúa đ.á.n.h tiểu thái t.ử một trận nhừ t.ử. Đánh xong, ta lại vừa khóc thút thít vừa than tay mình đau.
Lúc phụ thân và mẫu thân bị triệu vào cung, hai người sợ đến mức chân cũng run cầm cập. Thế nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy ta đang ngồi trên đùi hoàng đế ăn nho.
Hoàng đế chẳng những không tức giận, còn tự tay bóc vỏ nho cho ta, đến Hoa Dương đứng bên cạnh cũng nhìn ta bằng ánh mắt đầy hâm mộ.
“Thẩm khanh, nữ nhi này của khanh thú vị lắm. Trẫm định giữ con bé lại trong cung, làm bạn học với Hoa Dương, ý khanh thế nào?”