Thẩm đại nhân có biết xem bệnh đâu.

Ta bước lên phía trước ngăn hắn lại, cố ý hạ thấp giọng.

“Đại nhân và phu nhân đã ngủ rồi.”

“Nếu di nương Tần thật sự bệnh nặng thì càng nên mau ch.óng đi tìm đại phu mới phải!”

Thẩm Nghiêu nghe vậy liền chẳng chút khách khí gạt mạnh ta sang một bên.

“Có liên quan gì đến ngươi?”

“Ta đến tìm phụ thân ruột của ta, ngươi là thứ gì mà cũng dám xen vào?”

“Đừng tưởng mẫu thân nhận ngươi làm nghĩa nữ thì ngươi có thể đứng trước mặt ta mà lớn tiếng.”

“Trong cái phủ này, ngoại trừ mẫu thân ra, còn có ai thật lòng coi ngươi là nửa vị tiểu thư?”

Ta trước nay vẫn luôn biết rõ điều ấy.

Bởi vậy trên đời này, ta và phu nhân mới là hai người nên nương tựa lẫn nhau.

Đến cuối cùng, tốt nhất cũng chỉ nên còn lại hai người chúng ta.

Thẩm Nghiêu thấy ta chẳng nói gì lại đá ta thêm một cái.

“Đừng đứng đó cản đường!”

Sau đó hắn lập tức đứng ngoài cửa mà lớn tiếng gọi người.

Sự hoảng hốt trong giọng hoàn toàn chẳng thể che giấu, người nào không biết chỉ e còn tưởng di nương Tần mới chính là mẫu thân ruột của hắn.

Hắn gọi đến mức sốt ruột như vậy, cuối cùng thật sự gọi được Thẩm đại nhân từ trong phòng đi ra.

Thẩm đại nhân vừa vội vàng xỏ giày vừa bước ra ngoài.

“Tương nương rốt cuộc làm sao vậy?”

“Ban ngày chẳng phải vẫn còn đang yên đang lành sao?”

Thẩm Nghiêu đưa tay lau nước mắt.

“Con cũng chẳng biết, phụ thân cứ mau sang xem đi.”

“Lỡ như là bệnh nặng thì phải làm sao?”

“Nếu di nương chẳng chờ được đến lúc gặp người thì biết phải thế nào?”

Sắc mặt Thẩm đại nhân trong nháy mắt trở nên trắng bệch, đến giày cũng chẳng kịp mang chỉnh tề đã vội vã chạy ra ngoài.

Sau khi đại nhân rời khỏi.

Thẩm Nghiêu lại chẳng hề vội vàng đi theo.

Hắn đứng giữa màn đêm lạnh lẽo, ánh mắt im lặng đối diện với phu nhân.

Ánh mắt ấy vừa giống như đang giận dỗi, lại vừa giống như muốn chứng minh với nàng một điều gì đó.

Hắn muốn chứng minh di nương Tần quả thật được phụ thân sủng ái hơn, cũng muốn chứng minh rằng từ đầu đến cuối hắn chẳng hề chọn nhầm người.

Hắn vốn cho rằng phu nhân sẽ tức giận, hoặc ít nhất cũng phải đau lòng.

Thế nhưng phu nhân chỉ lặng lẽ đứng dưới mái hiên, bình thản nhìn hắn như nhìn một người xa lạ.

Không thể khiến phu nhân nổi giận như mong muốn, Thẩm Nghiêu chỉ hừ lạnh một tiếng rồi hậm hực quay người rời đi.

Lúc đi ngang qua bên cạnh ta, hắn còn cố ý dùng sức va mạnh vào người ta một cái.

“Tiểu Trì.”

Phu nhân lập tức vội vàng bước đến bên cạnh, đôi mắt lo lắng nhìn ta từ trên xuống dưới.

“Có đau không?”

Ta cố nhịn nước mắt, ngoan ngoãn lắc đầu.

“Không đau đâu, Tiểu Trì đã quen rồi, cho dù có đau thêm một chút nữa cũng chẳng còn cảm giác gì.”

Phu nhân nghe vậy lập tức đau lòng vô cùng, đưa tay ôm c.h.ặ.t ta vào trong lòng.

Ta liền mỉm cười, ngoan ngoãn dụi nhẹ vào lòng nàng.

Thật sự rất ấm áp.

Ngày đông chí năm ấy, kinh thành đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông.

Ta lạnh đến mức hai vai liên tục co lại, vừa bước vào viện liền vội vàng chui thẳng vào gian trong.

Hơi ấm trong phòng lập tức bao lấy toàn thân, khiến từng đầu ngón tay lạnh cóng cũng dần dần ấm trở lại.

Địa vị của phu nhân trong Thẩm phủ lúc này đã ngày càng vững vàng.

Trong viện nàng được dùng loại than bạc tốt nhất, nàng còn tự tay chuẩn bị cho ta mấy bộ y phục mùa đông dày dặn.

Khi ta vừa bước qua cửa, đúng lúc chạm mặt vị đại phu mới bắt mạch cho phu nhân xong đang chuẩn bị rời đi.

Phu nhân nhìn thấy ta liền mỉm cười, dịu dàng gọi ta đến bên cạnh ngồi.

Hôm nay tâm trạng nàng dường như đặc biệt tốt.

Đuôi mày khóe mắt đều nhuốm ý cười, thần sắc cũng nhẹ nhàng thư thái hơn thường ngày.

Ta nhìn nàng vui vẻ như vậy cũng bất giác vui theo, liền mỉm cười hỏi:

“Hôm nay phu nhân vui như thế, chẳng lẽ trong phủ có chuyện gì đáng mừng sao?”

Nàng không lập tức trả lời, chỉ dịu dàng cười rồi kéo lấy bàn tay ta, chậm rãi đặt lên bụng dưới của mình.

Trong khoảnh khắc ấy, ta lập tức hiểu ra tất cả.

Nụ cười vốn còn nơi khóe môi cũng bất giác cứng lại.

Dẫu từ đầu đã biết một khi lựa chọn đi con đường này thì chuyện như vậy sớm muộn cũng sẽ xảy ra.

Nhưng đến khi thật sự đối mặt, trong lòng ta vẫn không nhịn được có chút buồn.

Thế nhưng phu nhân dường như thật sự rất vui vẻ.

Trước đây nàng từng nói với ta rằng, thật ra nàng vẫn luôn rất thích cảm giác được làm mẫu thân.

Chỉ tiếc Thẩm Nghiêu từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ thật lòng đặt nàng vào trong lòng.

Sau này nàng có thêm ta.

Nhưng bây giờ…

Ta ngẩng đầu, lặng lẽ thu hết nụ cười dịu dàng nơi khóe môi phu nhân vào đáy mắt.

Cuối cùng chỉ khẽ thở dài.

Thôi vậy.

Nếu đứa trẻ trong bụng sau này cũng giống ta, biết yêu thương và quý trọng phu nhân, vậy thì mọi chuyện đều có thể bỏ qua.

Nhưng nếu nó lại giống Thẩm Nghiêu, vậy thì cũng đừng trách ta chẳng khách khí.

Trong gia yến ngày đông chí.

Thẩm đại nhân hiếm khi chẳng còn dáng vẻ lạnh nhạt như trước.

Ông dịu dàng gắp thức ăn cho phu nhân, ánh mắt nhìn nàng cũng lưu luyến ôn hòa, nhìn qua quả thật có vài phần giống đôi phu thê vừa mới thành thân.

Đang dùng bữa, ông bỗng nhớ ra chuyện gì đó, trên mặt lập tức lộ vẻ lo lắng.

“Nghe nói hôm nay phu nhân mời đại phu đến phủ, chẳng lẽ thân thể có chỗ nào không khỏe sao?”

Chẳng đợi phu nhân mở miệng trả lời, Thẩm Nghiêu đã đột nhiên hừ lạnh một tiếng.

“Hơn một tháng chẳng thèm đến thăm con, xem ra quả nhiên là bệnh không nhẹ.”

Sau chuyện ngày hôm ấy, phu nhân quả thật đã hoàn toàn thất vọng về hắn.

Suốt hơn một tháng, nàng chẳng hề bước chân đến chỗ hắn lấy một lần.

7 - Tiểu Trì - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia