"Nhưng Môn Thần nói ông có thể chạy quanh ngoài sân vào ban đêm."

"Chạy thì chạy được."Lão Chuột Tinh lau miệng: "Nhưng tôi không với tới hòm thư. Cao quá."

Điều này thì đúng thật. Hòm thư được đóng bên ngoài cổng, cao hơn cả tôi nửa cái đầu.

"Vậy ông có biết ai gửi không?"

Lão Chuột Tinh ôm hạt đậu phộng do dự một lúc: "Cháu đi hỏi bọn Khổn Nhân xem. Đêm hôm đó... hình như chúng nó đã khuân vác cái gì đó."

Nói đoạn, lão chui tọt vào đống gạo, chỉ còn để lộ cái đuôi nhỏ.

08

Nghi phạm thứ tư: Khổn Nhân 

Tôi phải ngồi xổm ở góc sân nửa tiếng đồng hồ mới tìm thấy căn nhà nấm của bọn Khổn Nhân.

Đứa cầm đầu đứng trên chiếc nấm to nhất, chống nạnh nhìn tôi: "Cô lại đến nữa à."

"Tôi mang đường trắng đến cho các bạn đây."

"... Chuyện gì?"

Tôi đặt một đĩa nhỏ đường trắng bên cạnh cây nấm. Bọn Khổn Nhân từ dưới tán nấm chui ra, xếp hàng ngay ngắn để khiêng đường.

"Lá thư đó... có phải các bạn gửi không?"

Đứa cầm đầu dừng lại, ngước nhìn tôi: "Chúng tôi không khuân nổi lá thư. To quá."

Điều này cũng đúng. Lá thư còn lớn hơn cả cơ thể chúng.

"Nhưng các bạn biết ai gửi đúng không?"

Bọn Khổn Nhân im lặng một lúc.

Đứa cầm đầu bỗng nhiên nói: "Bà ngoại cô trước đây cũng thế."

"Là sao?"

"Có chuyện gì cũng không nói, cứ giữ khư khư trong lòng." Đứa cầm đầu ôm lấy một hạt đường: "Năm bà mới đến, bà bị ốm mà không chịu hé răng, cứ cố chịu đựng. Bà ngất xỉu cạnh bếp, nếu không nhờ Táo Vương Gia nấu cho bát cháo thì bà đã không qua khỏi rồi."

"Gạo nấu bát cháo đó là do Lão Chuột Tinh khuân từ chum ra đấy." Đứa cầm đầu bồi thêm: "Lão khuân ba chuyến, mỗi chuyến được một hạt gạo. Lão bảo chân lão ngắn quá."

Tôi sững sờ. Bà ngoại chưa bao giờ kể với tôi những chuyện này.

"Sau này bà khỏe lại, nhìn thấy được bọn tôi. Nhưng bà vẫn chẳng chịu tâm sự gì nhiều." Đứa cầm đầu thở dài: "Bà viết cho cô bao nhiêu là thư, vậy mà chẳng dám gửi đi lá nào. Chúng tôi nhìn mà không đành lòng."

Đứa nhỏ nhất trong bọn chui từ phía sau cây nấm ra, trên tay cầm một cánh hoa đã khô héo và có màu hồng nhạt.

Tôi cầm lấy xem y hệt cánh hoa kẹp trong lá thư kia.

"Cái này ở đâu ra?" Tôi hỏi.

"Không được nói." Đứa cầm đầu quay lưng lại.

Tôi ngồi xổm xuống, đẩy đĩa đường đến gần chúng hơn: "Vậy tôi không hỏi ai gửi nữa. Tôi chỉ hỏi, các bạn từng khuân lá thư đó chưa?"

Im lặng rất lâu. Đứa nhỏ nhất kéo kéo vạt áo đứa cầm đầu.

"... Có khuân." Đứa cầm đầu cuối cùng cũng lên tiếng: "Cô đi hỏi Hoa Phách đi."

Khổn Nhân nhỏ chỉ tay về hướng ngọn núi phía sau.

"Do Hoa Phách đưa á?" Tôi ngẩn người: "Hoa Phách giúp gửi thư?"

Bọn Khổn Nhân lắc đầu. Đứa cầm đầu nói: "Không phải cô ấy gửi. Nhưng cánh hoa là của cô ấy. Cô ấy bảo phải đặt vào trong lá thư."

"Tại sao?"

"Không biết. Cô đi mà hỏi cô ấy đi."

09

Nghi phạm thứ năm: Hoa Phách

Dưới gốc cây hòe già sau núi, Hoa Phách đang khóc nức nở. Lần này là vì một con bướm vô tình giẫm lệch cánh hoa của cô ấy.

Tôi ngồi xổm xuống, dùng lá cây quạt cho cô ấy: "Đừng khóc nữa, để tôi giúp cậu chỉnh lại bông hoa nhé."

Cô ấy vừa nấc nghẹn vừa nhìn tôi, dần dần cũng ngừng khóc.

"Hoa Phách, tôi hỏi cậu chuyện này."

"Hửm?"

"Bức thư đó... cậu biết là ai gửi đúng không?"

Hoa Phách cúi đầu, hai bàn tay nhỏ bé xoắn c.h.ặ.t vào nhau.

"Không nói được sao?"

Cô ấy lắc đầu, rồi lại gật đầu.

"Vậy tôi đổi câu hỏi khác. Cánh hoa là do cậu bỏ vào?"

Cô ấy gật đầu.

"Tại sao?"

Hoa Phách ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe: "Vì... trong thư phải có mùi thơm. Mỗi lần bà ngoại viết thư cho chúng tôi đều bỏ cánh hoa vào đó."

"Bà ngoại viết thư cho các cậu sao?"

Hoa Phách gật đầu, từ trong hốc cây lấy ra một chiếc lá cây cuộn tròn, mở ra cho tôi xem.

Trên đó là nét chữ nguệch ngoạc của bà: [Hoa Phách à, hôm nay nắng đẹp, ra ngoài phơi nắng đi, đừng khóc lóc suốt nữa.]

Tôi sững người.

Hoa Phách lại lấy thêm một chiếc lá khác ra.

[Khỉ Núi, sau núi có quả dại chín rồi đấy, đi ăn đi.]

Lại thêm một chiếc nữa.

[Các Khổn nhân này, bà đã trồng nấm mới cho các cháu rồi, ở ngay góc sân đó.]

Tiếp tục một chiếc nữa.

[Táo Vương Gia, kẹo mạch nha tôi để trên bệ bếp rồi, đừng chê dính răng đấy.]

Lại một chiếc nữa.

[Hai vị Môn Thần, hôm nay có người đến thắp hương, đừng dọa người ta nhé.]

Tiếp đó, tôi nhìn thấy những dòng chữ trên từng chiếc lá, là những lời bà ngoại gửi gắm cho nhóm bạn này. Tôi dường như có thể cảm nhận được bà đang đứng ngay cạnh mình, nhẹ nhàng thốt ra những lời này.

[Giếng Thần, hôm nay nước trong quá, cảm ơn cháu nhé.]

[Chuột tinh, trong hũ gạo bà đã thêm gạo mới rồi.]

[Chổi nhỏ, hôm nay vất vả cho cháu rồi.]

Trên mỗi chiếc lá đều là nét chữ của bà.

Viết cho từng vị "khách trọ".

Không phải những bức thư trang trọng, chỉ là vài lời tâm tình thường ngày, giống như đang trò chuyện với những người bạn cũ.

10

"Ngày nào bà cũng viết sao?" Tôi hỏi.

Hoa Phách gật đầu: "Ngày nào cũng viết."

Tôi nhìn xấp lá trên tay, bỗng thấy cổ họng nghẹn lại.

Hoa Phách lại lấy ra một mảnh giấy đưa cho tôi. Đây không phải lá cây, mà là một góc giấy viết thư của bà, trên đó viết một dòng chữ nhỏ:

[Hoa Phách à, hôm nay bà kể cho cháu nghe một câu chuyện cười nhé.]

[Có người đi xem bói, thầy bói bảo ông ta sẽ sống đến tám mươi tuổi, ông ta vui mừng khôn xiết, ai ngờ vừa ra khỏi cửa đã bị xe tông.]

[Ông ta quay lại tìm thầy bói, thầy bói nhìn một cái rồi bảo, đúng rồi, đó chính là năm ông tám mươi tuổi đấy.]

Tôi không nhịn được mà bật cười.

Hoa Phách cũng cười theo, nước mắt còn đọng trên mặt nhưng khóe miệng đã cong lên.

"Bà ngoại nói, khóc xong thì phải cười." Hoa Phách đáp.

Chương 4 - Tiểu Yêu Quái Nhà Ngoại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia