[Tại sao tôi phải bận tâm đến cảm xúc của các người làm gì?]
[Mấy cái thế giới kiểu này, tôi không đi qua 1000 thì cũng phải tầm 800 cái rồi.]
[Nếu tôi bận tâm đến các người, thì đến thế giới tiếp theo tôi lại phải bận tâm đến những người khác, chẳng có chút giá trị lợi ích nào cả.]
[Tôi đâu có đi làm từ thiện.]
[Quá trình thế nào chẳng quan trọng.]
Tôi ngầm siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.
"Từ Đàn có làm sai điều gì đâu?"
"Chẳng có ai có quyền quyết định sự sống c.h.ế.t của anh ấy cả."
Nó bật cười giễu cợt: [Cái nhóm chat lúc nãy, cô nhìn thấy rồi đúng không?]
Hóa ra chính nó là kẻ đã kéo tôi vào nhóm đó.
[Bản chất của Từ Đàn chính là một kẻ mang bệnh.]
[Cô quá đơn thuần nên mới bị hắn che mắt.]
Hệ thống bắt tôi đi theo nó.
Rất xa phía trước, tôi nhìn thấy Từ Đàn đang quấn một sợi dây xích trên tay.
Ánh đèn hành lang chiếu lên khiến gương mặt anh nửa sáng nửa tối.
"Chú Lưu, ngày mai dọn dẹp lại hồ bơi một lần nữa nhé."
Chú quản gia ngơ ngác: "Thiếu gia, chẳng phải mới dọn dẹp hôm kia sao ạ?"
Giọng Từ Đàn mang theo vẻ biếng nhác: "Lại làm bẩn mất rồi."
"Vâng, thiếu gia."
Chú quản gia tò mò hỏi thêm: "Trong nhà mình mới nuôi cún ạ?"
"Sắp rồi."
"Chẳng phải cậu bị dị ứng với lông cún sao ạ? Hộp đồ gửi đến hồi chiều cũng là dây xích ch.ó ạ?"
"Ừm, tại nó hay c.ắ.n người quá."
Người đàn ông tóc đã điểm bạc tốt bụng nhắc nhở: "Xem kích thước sợi xích này thì chắc là cún nhỏ đúng không cậu? Mấy bé cún nhỏ hay c.ắ.n người là bình thường mà, dạy dỗ từ từ là ngoan ngay."
Từ Đàn nhìn chú ấy rồi khẽ mỉm cười.
"Là cún nhỏ, cao chừng này... là của tôi."
Bàn tay thon dài như ngọc giơ lên không trung ướm thử.
Ngay vị trí l.ồ.ng n.g.ự.c của anh – đúng bằng chiều cao của tôi.
Tôi nín thở.
Chú quản gia cũng im bạt, vội dời ánh mắt đi nơi khác:
"Thiếu gia, tôi... tôi vào bếp xem sao."
Hoàn hồn trở lại, tôi nghe thấy hệ thống thì thầm trong đầu: [Nhìn thấy chưa? Nhận ra Từ Đàn là loại người nào chưa?]
[Hiện tại cô đang rất nguy hiểm đấy.]
[Xem xong mấy cái này rồi thì ngoan ngoãn nghe lời tôi đi.]
Trên màn hình điện thoại, những tin tức từng bị dìm xuống năm xưa lại được hệ thống dùng thủ thuật khui ra toàn bộ.
Tôi dán c.h.ặ.t mắt lướt xuống, cảm giác buồn nôn mãnh liệt dâng lên.
Giọng nói của hệ thống khoan sâu vào não tôi, dội lại từng hồi:
[Hai tấm ảnh hiện trường t.a.i n.ạ.n cuối cùng, những người bên trong chính là cha mẹ ruột của hắn.]
[Hạ Tiểu Mãn, thiết lập của Từ Đàn vốn dĩ là một con quái vật không có nhân tính, thế nên đừng có mù quáng tẩy trắng cho hắn nữa.]
[Cô bị hắn lừa rồi.]
Gió đêm hiu hắt thổi.
Tôi đứng ngây người tại chỗ rất lâu, cổ đắng ngắt không thốt ra nổi một lời.
"Tôi biết rồi."
Rất lâu sau, tôi mới gật đầu đồng ý với sự sắp xếp của hệ thống.
[Sau khi cô giả c.h.ế.t thoát thân…]
[Tôi sẽ xử lý xóa bỏ Từ Đàn theo đúng quy định. Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó, tôi đã nói rồi, quá trình thế nào không quan trọng, tôi không hề vi phạm quy tắc. Kết cục của Từ Đàn vốn dĩ đã là con đường c.h.ế.t rồi.]
Giả c.h.ế.t thoát thân có nghĩa là toàn bộ dấu vết của tôi trên thế giới này sẽ tạm thời biến mất.
Tất cả mọi người sẽ không còn ai nhớ đến tôi nữa.
…
Chiều tà.
Từ Đàn ngồi trên sân thượng.
Gió thổi làm chiếc áo sơ mi trắng của anh phồng lên như một chú mèo đang dựng lông.
Trong khoảng không gian nhuộm màu xanh lam mờ ảo của hoàng hôn, gương mặt anh hiện lên nửa sáng nửa tối.
"Tiểu Mãn, qua đây."
Thấy tôi bước tới, anh thong thả ngoắc ngoắc ngón tay.
Lại gần hơn, một viên kẹo hoa quả đột ngột được ấn vào miệng tôi.
"Vị gì thế?"
"Vị cam ạ."
Bàn tay to lớn, ấm áp từ đỉnh đầu giội xuống, vuốt nhẹ qua trán, gò má, rồi trượt dọc theo cổ.
"Thân nhiệt bình thường rồi."
"Xoay một vòng xem nào."
Tôi vừa mới đỡ hơn sau trận sốt cao, vị ngọt trong miệng xộc thẳng lên não khiến đầu óc vẫn còn choáng váng.
Vừa xoay nhẹ một cái, tôi đã suýt nữa ngã nhào ch.óp cùi chỏ xuống đất.
"Vẫn không xong nhỉ."
Anh vỗ nhẹ đầu tôi rồi bán thấp người xuống, quay lưng về phía tôi:
"Lên đây đi, đồ tiểu thư nhèo nhẽo."
Vừa nói anh vừa vờ như chê bai, trong họng hừ nhẹ một tiếng: "Đúng là khó nuôi thật."
Tôi leo lên lưng anh, giống như vô số lần trong quá khứ, bỏ lại sau lưng những đám mây trôi và tiếng gió xào xạc.
Anh cõng tôi từng bước, từng bước một.
Đây là diễn kịch sao?
Nếu một con quỷ có thể đóng giả làm thần Phật qua năm dài tháng rộng, lâu đến mức có người dâng hoa cúng bái, đúc cho nó cả một bức kim thân thì sao?
Trong phòng.
Từ Đàn ngồi bên mép giường im lặng rất lâu, rồi cất tiếng hỏi tôi:
"Thích Giang Lâm đến thế cơ à?"
Tôi chậm rãi gật đầu.
Anh khẽ cười: "Được rồi."
"Thế thì tôi sẽ khảo sát cậu ta. Nếu qua cửa, tôi sẽ cho phép hai người bên nhau."
"Thế nếu không qua cửa thì sao ạ?"
Bốn mắt nhìn nhau.
Đôi mắt đẹp hớp hồn của anh chớp chớp, nhếch môi nở một nụ cười coi trời bằng vung:
"Thế thì tôi sẽ... xử đẹp cậu ta."