Đêm trước lễ cưới, tôi vô tình nhìn thấy một tin nhắn trên điện thoại của vị hôn phu:

[Kinh nguyệt của em đã chậm hơn nửa tháng rồi, bây giờ anh hủy hôn vẫn còn kịp đấy.]

Mấy chữ trắng trợn ấy khiến tim tôi như ngừng lại trong thoáng chốc.

Tháng trước, tôi và Lục Minh vừa xác định ngày tổ chức hôn lễ.

Ngày đẹp vừa chọn xong, tôi đã háo hức hẹn anh đi thử váy cưới cùng. Nhưng anh lại lấy cớ công việc quá bận, vội vàng rời đi, để lại tôi một mình xoay xở với cha mẹ hai bên.

Thì ra, tối hôm ấy anh cả đêm không về, mặc kệ hàng trăm cuộc điện thoại tôi gọi tới, chỉ để đi gặp người yêu cũ, thực hiện cái gọi là một lần “tạm biệt cuối cùng”.

Còn đúng một tháng nữa là đến ngày tôi kết hôn với Lục Minh.

Cô em khóa dưới đồng thời là đồng nghiệp của anh – Tần Tình, kéo theo bốn năm người bạn tới nhà, nói muốn tổ chức tiệc độc thân cho Lục Minh.

Tôi rất thức thời, chủ động tránh mặt. Dạo gần đây Lục Minh thường xuyên bồn chồn, vậy thì cứ để anh thoải mái tụ tập với những người bạn lâu năm.

Trên đường lái xe về nhà bố mẹ, Tần Tình bất ngờ gửi cho tôi một tin nhắn:

[Chị dâu, nửa năm chị và anh Minh không gặp nhau, chị có quen người khác không?]

Đúng là vì cha mẹ hai bên phản đối nên tôi với Lục Minh đã nửa năm không được gặp mặt, nhưng hai đứa chưa từng chia tay.

Trong suốt khoảng thời gian đó, chúng tôi vẫn cùng nhau cố gắng thuyết phục hai bên gia đình. Sau sáu tháng kiên trì, tháng trước cuối cùng cũng chốt được ngày cưới.

Trong tình huống như vậy, làm sao tôi có thể yêu người khác?

Điều khiến tôi không hiểu là chuyện này có liên quan gì tới Tần Tình?

Tôi còn đang suy nghĩ xem nên trả lời thế nào, cô ta lại gửi thêm một câu:

[Nếu trong thời gian hai người xa nhau, anh Minh đã có người khác thì chị vẫn cưới anh ấy sao?]

Tôi càng đọc càng thấy kỳ quái, trong lòng mơ hồ dâng lên một linh cảm không lành.

Tôi đang định tấp xe vào lề để hỏi cho rõ thì phát hiện Tần Tình đã nhanh ch.óng thu hồi tin nhắn.

Trực giác của phụ nữ khiến tôi cảm thấy có vấn đề, vậy nên tôi lập tức quay đầu xe trở lại.

Trong nhà vang lên tiếng cười nói ồn ào, chẳng ai nghe thấy tiếng tôi gõ cửa. Tôi đành dùng vân tay mở khóa bước vào.

Khoảnh khắc cánh cửa bật mở, tôi nhìn thấy Tần Tình đang ngồi hẳn trên đùi Lục Minh, hai người mỗi người c.ắ.n một đầu chiếc bánh quy.

Bàn tay Lục Minh đặt trên eo cô ta, theo chiều dài chiếc bánh ngày càng ngắn mà siết càng lúc càng c.h.ặ.t.

Ánh mắt anh nhìn Tần Tình… loại ánh mắt mang đầy ý chiếm hữu ấy, hình như đã biến mất từ sau khi chúng tôi định ngày cưới.

Những người xung quanh thì cười hò ầm ĩ, cứ như Tần Tình và Lục Minh mới là cặp sắp thành vợ chồng.

Đúng lúc môi hai người gần như sắp chạm nhau, cuối cùng có người phát hiện tôi đang đứng c.h.ế.t lặng ở cửa.

“Chị dâu?”

Tần Tình đầy lưu luyến trượt khỏi người Lục Minh, tiện miệng c.ắ.n luôn phần bánh còn lại trong miệng anh, sau đó tươi cười bước tới chỗ tôi:

“Chị dâu, đều là mọi người ép chơi thôi, chị đừng giận nhé?”

Cô ta vừa nói xong, những người còn lại cũng vội phụ họa:

“Đúng đó, chúng tôi đều là bạn lâu năm, bình thường chẳng câu nệ gì đâu, chị đừng nghĩ nhiều.”

Cả đám đứng chắn trước mặt khiến tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của Lục Minh, chỉ có thể cố ép cảm xúc xuống rồi lạnh nhạt nói:

“Vậy hy vọng sau này khi vị hôn phu hay vị hôn thê của các người cũng thân mật với bạn bè như thế, các người cũng đừng suy nghĩ quá nhiều.”

Cả căn phòng lập tức im phăng phắc.

Tần Tình vội cầm một ly rượu trên bàn, cười làm hòa:

“Chị dâu đừng như vậy mà, em tự phạt một ly coi như xin lỗi chị.”

Cô ta vừa định đưa ly lên miệng, Lục Minh bỗng lao tới giật lấy:

“Không được, thời gian này em không thể uống rượu.”

Phản ứng gần như bản năng ấy khiến cả người tôi cứng đờ.

Tại sao anh lại biết cô ta “thời gian này không thể uống rượu”? Chẳng lẽ đến cả chu kỳ sinh lý của cô ta anh cũng nhớ?

Nhìn cảnh tượng trước mặt, rồi nghĩ tới những tin nhắn kỳ quái mà Tần Tình đã gửi, tôi gần như hiểu được mọi chuyện.

Tôi trực tiếp hỏi:

“Tại sao dạo này cô ta không thể uống rượu? Bạn bè thân tới mức còn phải nhớ cả kỳ kinh của nhau sao?”

Lúc này Lục Minh mới nhận ra mình vừa lỡ lời, cau mày giải thích:

“Ninh Nhất, ý anh là chuyện vừa rồi chỉ là hiểu lầm thôi. Với lại con gái uống nhiều rượu vốn cũng không tốt.”

Một lời giải thích vụng về đến buồn cười. Rõ ràng vừa rồi anh nói là “dạo này không thể uống”.

Cách anh vội vàng phủi sạch như vậy hiển nhiên khiến Tần Tình không hài lòng.

Cô ta thu lại nụ cười giả tạo, nhìn tôi, từng chữ từng chữ nói:

“Chị dâu, chị thật sự muốn biết tại sao em không thể uống rượu à?”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Lục Minh đã vội vàng đuổi đám bạn:

“Mọi người về trước đi.”

Rõ ràng anh đang che giấu điều gì đó.

Trước khi rời đi, Tần Tình còn cố ý quay đầu, ánh mắt vừa khiêu khích, vừa khinh miệt, lại mang theo sự chắc chắn của kẻ chiến thắng.

Lục Minh tiễn đám người xuống dưới, ngay cả điện thoại cũng để quên trên sofa.

Trước đây tôi chưa từng kiểm tra điện thoại của anh.

Nhưng giờ phút này, tôi giống như một kẻ khát khao được biết chân tướng, lập tức cầm lên mở máy.

Mật khẩu vẫn là ngày sinh của tôi, trên WeChat tôi cũng vẫn nằm đầu danh sách.

Nhưng ngay dưới tên tôi là Tần Tình.

Tôi bấm vào. Phần lớn lịch sử trò chuyện trước đó đã bị xóa sạch, chỉ còn lại vài đoạn gần đây.

Thế nhưng chỉ từng ấy câu thôi cũng đủ khiến toàn thân tôi lạnh buốt:

Chương 1 - Tin Nhắn Đêm Trước Lễ Cưới - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia