Thế giới xung quanh chỉ còn lại màu đen của đêm tối, màu đỏ quạch của bùn đất và khuôn mặt lạnh ngắt cứng đờ của người đàn ông tôi yêu.

Ánh sáng ch.ói lóa từ những chiếc đèn pin công suất lớn đột ngột quét qua, x.é to.ạc bức màn mưa mù mịt. Kèm theo đó là tiếng bước chân dồn dập, tiếng người la hét gọi tên tôi.

"Cô gái, cô ở đâu? Tìm thấy rồi, ở đằng này, mau mang cáng cứu thương tới đây!"

Ông lão dẫn đường đã không bỏ mặc tôi, thấy trời đổ mưa bão, linh cảm có chuyện chẳng lành, ông đã chạy về thị trấn gọi cảnh sát và đội cứu hộ địa phương.

Khi họ tìm thấy tôi, tôi đang dùng chính thân thể nhỏ bé của mình cuộn tròn lại như một tấm khiên để che chắn cho Cảnh Ngôn khỏi những mảng đất đá đang tiếp tục sạt xuống.

Nhiều bàn tay vươn tới, cố gắng kéo tôi ra khỏi anh, nhưng tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, mười ngón tay dính đầy m.á.u và bùn lầy bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo sơ mi ướt sũng của anh, gào lên điên dại.

"Đừng đụng vào anh ấy, anh ấy đang đau, rễ cây đang siết chân anh ấy. Các người nhẹ tay thôi!"

"Cô gái bình tĩnh lại. Chúng tôi là lực lượng cứu hộ, chúng tôi sẽ đưa anh ấy lên."

Một viên cảnh sát hét lớn qua tiếng mưa dùng sức tách từng ngón tay cứng đờ của tôi ra. Giây phút vòng tay tôi bị gỡ khỏi người Cảnh Ngôn, một luồng khí lạnh buốt lao thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c, khoét ra một lỗ hổng vĩnh viễn không thể lấp đầy.

Tôi nhìn họ cẩn thận cưa đứt đoạn rễ cây thông, nâng t.h.i t.h.ể anh lên cáng bọc trong một lớp túi nhựa đen. Hình ảnh ấy trùng khớp một cách tàn nhẫn với ký ức về chiếc túi zip đựng di vật 3 tháng trước. Chỉ khác là lần này, bên trong lớp nhựa đen ấy là hình hài trọn vẹn của người tôi yêu.

Tôi ngất lịm đi.

Khi tỉnh lại, đập vào mắt tôi là trần nhà trắng toát và mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc của bệnh viện huyện. Hai bàn tay tôi được quấn băng trắng toát, truyền từng giọt kháng sinh lạnh lẽo vào tĩnh mạch. Cửa phòng bệnh mở ra, Trình Hạo bước vào, đôi mắt anh đỏ ngầu, sưng húp, quần áo xộc xệch dính đầy bùn đất.

Ngay khi nhìn thấy tôi, người đàn ông cao lớn rắn rỏi ấy đột nhiên khụy gối xuống bên giường bệnh, ôm lấy mặt khóc nấc lên như một đứa trẻ.

"Tinh Tinh, anh xin lỗi, bọn anh khốn nạn quá, bọn anh đã bỏ rơi cậu ấy."

Tôi không khóc, nước mắt dường như đã cạn kiệt ở thung lũng Vọng Nguyệt đêm qua. Tôi nhìn Trình Hạo bằng đôi mắt trống rỗng, giọng nói khàn đặc khô khốc vang lên đều đều như một cái máy.

"Kết quả giám định sao rồi?"

Trình Hạo ngẩng lên, bờ vai run rẩy dữ dội.

"Là Cảnh Ngôn. ADN hoàn toàn trùng khớp. Còn người ở nghĩa trang Nam Sơn, cảnh sát đã đối chiếu hồ sơ những người mất tích trong khu vực. Đó là một công nhân khai thác gỗ trái phép, có lẽ đã lẻn vào lán của trạm số ba để trú mưa và trộm đồ. Chiếc đồng hồ và nhẫn... có lẽ hắn đã lấy cắp từ bàn làm việc của Cảnh Ngôn trước khi lở đất xảy ra."

Một tiếng cười chua chát trào ra từ cổ họng tôi. Chỉ vì một kẻ trộm, chỉ vì sự trùng hợp oan nghiệt của số phận mà đội cứu hộ đã ngừng tìm kiếm. Chỉ vì một chiếc nhẫn mà tôi đã mang tro cốt của một kẻ xa lạ về thờ cúng, khóc lóc t.h.ả.m thiết. Trong khi Lục Cảnh Ngôn thực sự lại nằm lại dưới đáy thung lũng sâu thẳm, chờ đợi một phép màu không bao giờ đến.

"Bác sĩ pháp y nói gì? Anh ấy đã ở dưới đó bao lâu?"

Trình Hạo né tránh ánh mắt của tôi, sắc mặt trắng bệch. Anh c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến rớm m.á.u, lắc đầu.

"Tinh Tinh, đừng hỏi nữa, mọi chuyện qua rồi, cậu ấy đã được tìm thấy rồi."

"Tôi hỏi anh ấy đã sống sót dưới đó bao lâu!"

Tôi đột ngột gào lên, vùng vẫy muốn rút kim truyền dịch ra khỏi tay. Trình Hạo hoảng hốt đè tay tôi lại, nước mắt lại tuôn rơi lã chã.

"Bác sĩ nói, mấy thân cây thông đổ xuống tạo thành một khoảng trống nhỏ, bùn đất không đè nát l.ồ.ng n.g.ự.c cậu ấy ngay lập tức. Nhưng không gian quá hẹp, lại có nước ngầm rỉ vào. Cậu ấy c.h.ế.t vì hạ thân nhiệt và ngạt thở chậm. Dạ dày cậu ấy trống rỗng, chỉ có một ít nước bùn. 10 đầu ngón tay... 10 đầu ngón tay của cậu ấy đều trơ xương vì cào cấu vào đất đá."

Trình Hạo không thể nói tiếp được nữa, anh gục đầu xuống nệm giường, tiếng khóc bi thương xé nát không gian tĩnh lặng của phòng bệnh.

Tôi nằm bất động, hai mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà. 10 đầu ngón tay trơ xương, anh đã dùng đôi bàn tay chuyên vẽ những bản thiết kế cầu đường hoàn mỹ ấy, điên cuồng cào cấu vào lớp đất đá lạnh lẽo trong bóng tối đặc quánh. Anh đã gào thét tên tôi bao nhiêu lần? Khi nước bùn lạnh lẽo dâng lên đến cổ, khi dưỡng khí cạn kiệt dần, anh đã đau đớn và tuyệt vọng đến mức nào?

Tôi run rẩy đưa bàn tay quấn băng trắng toát thò vào túi áo khoác đang treo bên giường, lấy ra chiếc điện thoại màn hình đen ngỏm. Tôi cắm sạc dự phòng, khởi động lại máy. Biểu tượng Wechat hiện lên, khung chat với Lục Cảnh Ngôn vẫn nằm ở vị trí đầu tiên. Tin nhắn cuối cùng của anh dừng lại ở lúc 4:15 sáng qua.

"Cảm ơn em Tinh Tinh, anh yêu em, hẹn gặp lại em ở một cuộc đời khác, nơi không có bóng tối và sự chia ly."

Tôi gõ một dòng chữ: "Cảnh Ngôn, em đưa anh về nhà rồi."

Bấm gửi, dòng chữ hiện lên trong khung chat nhưng không có bất kỳ phản hồi nào, không còn dòng trạng thái "đối phương đang nhập văn bản" nhấp nháy, không còn những tin nhắn kể về cái lạnh, về bóng tối, chỉ có một sự im lặng tuyệt đối. Sự im lặng của cái c.h.ế.t thực sự.

Những tin nhắn suốt một tuần qua không phải là trò đùa của h.a.c.ker, cũng không phải là ảo giác của tôi. Đó là chấp niệm cuối cùng của một linh hồn không thể siêu thoát. Năng lượng từ tình yêu, từ sự ân hận và khao khát được tha thứ của anh đã vượt qua ranh giới sinh t.ử, mượn sóng điện t.ử để kết nối với tôi. Và khi tôi tìm thấy anh, khi lời xin lỗi được nói ra, khi anh biết mình đã được về nhà, chấp niệm ấy tan biến.

Ba ngày sau, tôi làm lễ hỏa táng thực sự cho anh.

Lần này, tôi không rải tro cốt xuống sông Kim Sa như lời anh từng đùa. Tôi mang anh về căn hộ của chúng tôi. Tôi đặt hũ tro cốt của anh bên cạnh giường ngủ, nơi mỗi đêm tôi vẫn có thể nhìn thấy.

Đêm đó, lần đầu tiên sau 100 ngày, tôi không cần dùng t.h.u.ố.c an thần, tôi ngủ một giấc thật sâu. Trong mơ, tôi không còn thấy bùn đất, không còn thấy bóng tối và tiếng nước chảy xiết nữa.

Tôi mơ thấy một thung lũng đầy nắng, đầy hoa dã quỳ vàng rực. Lục Cảnh Ngôn mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, không còn bùn đất, không còn m.á.u, anh đứng dưới gốc cây thông, mỉm cười vẫy tay với tôi.

"Tinh Tinh, anh không lạnh nữa rồi. Ở đây sáng lắm."

Tôi tỉnh dậy, nước mắt đã ướt đẫm gối, nhưng trên môi lại nở một nụ cười.

Tôi biết, cuối cùng anh ấy đã thực sự tìm được đường về nhà. Và lần này, là về một ngôi nhà không có bóng tối, không có chia ly, không có lời nguyền "đừng quay về nữa".

Còn tôi, tôi sẽ sống tiếp, mang theo tình yêu của anh, mang theo chiếc hộp thiếc màu xanh đó, sống cho cả phần đời của anh nữa, cho đến ngày chúng tôi gặp lại nhau ở kiếp sau.

Chương 6 - Tin Nhắn Từ Người Đã Khuất - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia