Trước hiên trồng một dàn hoa t.ử đằng. Bên cạnh bản vẽ là những dòng chữ ghi chú chi tiết.
Phòng khách hướng nam đón nắng sáng cho Tinh Tinh trồng lan. Bếp làm hệ thống hút mùi thật tốt, Tinh Tinh hay bị sặc khói. Phòng ngủ chính cách âm hai lớp, Tinh Tinh khó ngủ. Góc nhỏ dưới gầm cầu thang làm ổ cho con mèo vàng Tinh Tinh muốn nuôi.
Dưới cùng của trang giấy, anh viết một dòng chữ lớn tô đậm: DỰ ÁN QUAN TRỌNG NHẤT CUỘC ĐỜI: XÂY TỔ ẤM CHO TINH TINH.
Nước mắt tôi rơi lã chã xuống trang giấy làm nhòe đi nét mực xanh. Anh đã lên kế hoạch cho cả tương lai của chúng tôi. Anh đã vẽ ra một bức tranh hoàn mỹ, chỉ chờ ngày hoàn thành dự án ở Xuyên Tây để biến nó thành hiện thực. Vậy mà tôi bằng sự ích kỷ và nóng giận nhất thời đã tự tay xé nát bức tranh ấy, đẩy anh vào vực thẳm của sự cô độc và cái c.h.ế.t.
Tôi gục đầu lên bàn làm việc. Tiếng khóc thê lương vang vọng trong căn phòng kín. Nỗi ân hận như một con quái vật xúc tu siết c.h.ặ.t lấy cổ họng tôi, hút cạn dưỡng khí khiến tôi nghẹt thở.
Tôi không thể sống tiếp. Tôi thực sự không thể sống tiếp với khối tội lỗi khổng lồ này. Mỗi nhịp đập của trái tim đều nhắc nhở tôi rằng tôi đang sống bằng sinh mệnh mà Cảnh Ngôn đã đ.á.n.h đổi.
Tôi đứng dậy, bước đi như một cái xác không hồn vào phòng tắm. Tôi mở tủ t.h.u.ố.c gia đình, lấy ra tất cả những vỉ t.h.u.ố.c an thần mà bác sĩ tâm lý đã kê cho tôi từ 3 tháng trước. Hàng chục viên t.h.u.ố.c màu trắng nằm gọn trong lòng bàn tay tôi. Tôi nhìn mình trong gương, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu vô hồn, một kẻ sát nhân không d.a.o.
"Cảnh Ngôn, em đến tìm anh đây."
Tôi mỉm cười, một nụ cười thanh thản nhất kể từ ngày anh mất. Lần này em sẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, không để anh lạc trong bóng tối nữa.
Tôi đưa nắm t.h.u.ố.c lên miệng, định nuốt chửng. Đột nhiên một tiếng choang ch.ói tai vang lên từ ngoài phòng khách.
Tôi giật mình, đ.á.n.h rơi mấy viên t.h.u.ố.c xuống sàn gạch. Âm thanh ấy phát ra từ vị trí chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi tôi đặt hũ tro cốt của anh.
Trái tim tôi thót lại, tôi hoảng hốt lao ra khỏi phòng tắm. Khung cảnh trước mắt khiến m.á.u trong người tôi đông cứng. Con mèo hoang màu vàng mà tôi thường cho ăn ngoài ban công không biết bằng cách nào đã lẻn vào nhà. Nó đang hoảng sợ nhảy khỏi chiếc bàn nhỏ làm đổ chậu hoa lan bên cạnh. Nhưng điều khiến tôi kinh hãi không phải là chậu hoa vỡ mà là hũ tro cốt của Cảnh Ngôn. Nó đã bị xô lệch nằm chênh vênh sát mép bàn. Chỉ cần một rung động nhỏ nữa thôi là sẽ rơi xuống sàn nhà vỡ nát.
Tôi nín thở rón rén bước tới vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy hũ tro cốt vào lòng. Lớp sứ lạnh lẽo áp vào n.g.ự.c tôi, mang theo một sự trấn an kỳ lạ.
Cùng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên sofa đột ngột sáng lên.
Đã hơn một tuần nay, điện thoại của tôi không hề nhận được bất kỳ tin nhắn nào. Tôi từ từ đặt hũ tro cốt trở lại vị trí an toàn, bước tới cầm điện thoại lên.
Không phải tin nhắn WeChat, là một thông báo nhắc nhở từ ứng dụng lịch trên máy.
Ngày mai thử váy cưới cùng Cảnh Ngôn - 10h sáng tại tiệm váy cưới Bella.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, toàn thân run rẩy dữ dội. Lịch hẹn này tôi đã cài đặt từ nửa năm trước và tôi đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của nó. Tại sao nó lại hiện lên vào đúng khoảnh khắc này? Đúng khoảnh khắc tôi định kết liễu cuộc đời mình.
Tôi nhớ lại dòng tin nhắn của anh dưới thung lũng Vọng Nguyệt: "Anh xin lỗi vì đã lỡ hẹn thử váy cưới."
Anh không muốn tôi c.h.ế.t. Anh dùng chút năng lượng cuối cùng để bảo vệ tôi, để nhắc nhở tôi về lời hứa dang dở của chúng tôi. Anh muốn tôi mặc chiếc váy cưới đó dù chỉ là một mình.
Tôi gục xuống sofa, ôm mặt khóc nức nở. Tiếng khóc không còn là sự tuyệt vọng muốn hủy diệt bản thân mà là sự vỡ òa của một trái tim đã nát bấy đang cố gắng chắp vá lại từng mảnh vụn.
"Được, em không c.h.ế.t, em sẽ sống."
Tôi nấc lên, nước mắt giàn giụa.
"Ngày mai em sẽ đi thử váy cưới, em sẽ mặc nó cho anh xem."
Sáng hôm sau, bầu trời thành phố A trong vắt sau những ngày mưa rầm rề, ánh nắng mùa thu nhạt nhòa xuyên qua lớp kính cửa sổ, dọi vào căn hộ tĩnh lặng. Tôi ngồi trước bàn trang điểm, cẩn thận thoa một lớp kem nền che đi quầng thâm dưới mắt, tô một chút son màu hồng đào mà Cảnh Ngôn từng khen hợp với tôi nhất. Tôi l.ồ.ng chiếc nhẫn kim cương vào ngón áp út, ngắm nhìn nó lấp lánh dưới ánh sáng.
Tiệm váy cưới Bella nằm trên một con phố sầm uất. Khi tôi đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió kêu leng keng trong trẻo. Cô nhân viên mỉm cười chào đón, nhưng nụ cười ấy nhanh ch.óng nhường chỗ cho sự bối rối khi cô nhận ra tôi đi một mình.
"Chào chị Hạ. Chị đến thử váy phải không ạ? Anh Lục không đi cùng chị sao?"
Tôi khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt.
"Anh ấy đi công tác xa không về kịp, tôi thử một mình cũng được."
Cô nhân viên dẫn tôi vào phòng thử đồ, cẩn thận lấy ra chiếc váy cưới đuôi cá bằng lụa trắng tinh khôi mà tôi và Cảnh Ngôn đã cùng nhau chọn từ nhiều tháng trước. Chiếc váy không quá cầu kỳ, không đính đá lấp lánh, chỉ có đường cắt may tinh tế ôm trọn lấy cơ thể và phần lưng khoét sâu hình chữ V mềm mại. Anh đã nói tôi mặc nó sẽ rất đẹp.
Tôi ôm chiếc váy bước vào phòng thay đồ. Khi kéo khóa váy lên, tôi nhìn thấy mình trong gương. Gầy đi nhiều quá, xương quai xanh lộ rõ, nhưng chiếc váy vẫn vừa vặn một cách kỳ lạ.
Tôi bước ra ngoài, đứng trước tấm gương lớn ba mặt. Ánh đèn vàng ấm áp của tiệm váy cưới hắt lên lớp lụa trắng, khiến tôi trông như đang phát sáng.
Cô nhân viên đứng sau lưng tôi, khẽ thốt lên: "Chị Hạ, chị đẹp lắm. Anh Lục mà nhìn thấy chắc chắn sẽ không rời mắt được đâu."
Tôi mỉm cười, nhưng nước mắt đã trực trào nơi khóe mắt. Tôi đưa tay chạm nhẹ vào lớp voan mỏng, thì thầm chỉ đủ cho mình tôi nghe thấy.
"Cảnh Ngôn, anh nhìn thấy không? Em đang mặc váy cưới rồi đây. Anh đã nói em mặc nó sẽ rất đẹp mà."
Trong gương, phía sau lưng tôi, ánh nắng chiếu qua ô cửa kính tạo thành một vệt sáng mờ ảo, lấp lánh như bóng dáng một người đàn ông cao lớn đang đứng đó, dịu dàng nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy yêu thương và mãn nguyện.
Tôi không quay đầu lại, tôi sợ rằng chỉ cần tôi quay lại, ảo ảnh đó sẽ tan biến.
Tôi cứ đứng như vậy, mặc chiếc váy cưới trắng tinh, đeo chiếc nhẫn kim cương anh tặng, một mình hoàn thành buổi thử váy cưới mà chúng tôi đã lỡ hẹn.
Lễ cưới của chúng tôi không có chú rể, không có khách mời, không có tiếng vỗ tay chúc phúc. Chỉ có một cô dâu gầy gò đứng trước gương, tự mình nói lời thề nguyện.
"Em, Hạ Tinh, nguyện ý làm vợ của Lục Cảnh Ngôn, dù sinh t.ử, dù nghèo khó, dù bóng tối hay ánh sáng, em vẫn sẽ yêu anh, cho đến hơi thở cuối cùng."
Gió từ ngoài cửa thổi vào, làm tấm voan cưới khẽ bay lên, nhẹ nhàng như một cái vuốt ve, một lời đáp lại từ một thế giới khác.
"Em đồng ý."