05
Tôi lật chiếc túi đựng đồ ăn vặt trống không cho cậu ấy xem.
— Hết rồi.
— Người khác đều có.
— Không phải đâu.
Tôi xòe tay, đếm từng ngón cho cậu ấy nghe:
— Trong lớp có bốn mươi bảy người, tôi chỉ mang theo sáu phần đồ ăn vặt. Vẫn còn bốn mươi mốt người không có.
Lục Trì bật cười lớn:
— Đúng đó, Chu Ký Bạch, cậu có tận bốn mươi mốt đồng đội cơ mà.
Chu Ký Bạch không để ý đến cậu ấy.
— Đồ ăn vặt không có. Vậy đào thì sao?
Tôi ngẩn ra.
— Chẳng phải cậu không ăn sao?
— Ai nói tôi không ăn?
Tôi hất cằm về phía thùng rác cuối lớp.
Túi rác bên trong vừa mới được thay.
Quả đào hôm qua cũng đã không còn ở đó.
— Mười bảy quả đào đó nói vậy.
Chu Ký Bạch im lặng một thoáng.
06
— …Quả hôm mười hai tháng trước, tôi có ăn.
Tôi sững người.
Hôm đó, bố vừa hay mở một thùng đào mật từ Phụng Hóa gửi tới.
Tôi đã lựa rất lâu mới chọn được một quả thơm nhất.
Sau đó quả đào biến mất, tôi còn tưởng nó lại bị cậu ấy tiện tay đem cho người khác.
Hóa ra trong mười bảy quả.
Thật sự có một quả được cậu ấy ăn đàng hoàng.
Nơi nào đó trong lòng vốn đã xẹp xuống, theo thói quen lại phồng lên một chút.
Tôi chẳng có tiền đồ mà vui mừng một thoáng.
— Có ngọt không?
— Ngọt. Chỉ là mềm quá.
— Vậy lúc đó sao cậu không nói với tôi?
— Ăn một quả đào thôi mà, cũng phải đặc biệt báo cáo với cậu sao?
— Vậy mười sáu quả còn lại thì sao? Tại sao cậu không ăn?
Cậu ấy cau mày.
— Khương Mãn, là tự cậu nhất quyết muốn tặng.
— Tôi có ăn hay không, cũng cần cậu quản sao?
Chỗ vừa phồng lên trong lòng lại lặng lẽ xẹp xuống.
Tôi cúi đầu nhìn tay mình.
Nước đào chảy qua kẽ ngón tay, dính vào một mảnh giấy gói nhỏ.
Chu Ký Bạch rút một tờ khăn ướt, đưa tay định kéo cổ tay tôi.
Từ nhỏ cậu ấy đã như vậy.
Mỗi khi tôi ăn đến mức hai tay dính đầy, miệng thì chê bai, nhưng cậu ấy vẫn sẽ cẩn thận lau sạch cho tôi.
Nhưng lần này, vừa chạm vào tôi, tôi đã rụt tay lại.
Khăn ướt dừng giữa không trung.
Mi tâm Chu Ký Bạch từng chút một nhíu lại.
— Khương Mãn, cậu lại làm loạn gì nữa?
— Tôi chỉ chưa kịp ăn thôi, chứ đâu phải không cần.
— Sau này đừng nhét vào góc bàn nữa, trực tiếp đưa cho tôi. Đào thì chọn quả cứng hơn một chút.
Cậu ấy nói tự nhiên đến mức như thể đã nhượng bộ rất nhiều.
Rõ ràng là lỗi của cậu ấy.
Cuối cùng lại thành ra tôi chọn đào không đúng, chỗ đặt cũng không đúng.
Tôi lắc đầu.
— Không có lần sau đâu.
Mi tâm Chu Ký Bạch giãn ra.
— Nhớ là được.
— Ý tôi là, sau này tôi sẽ không cho cậu nữa.
Tôi nhìn cậu ấy, nói từng chữ một:
— Mềm hay cứng, cũng sẽ không còn nữa.
— Tôi cũng sẽ không làm phiền cậu nữa.
Chu Ký Bạch cụp mắt nhìn tôi mấy giây.
Bỗng bật cười khẩy.
— Khương Mãn, câu này cậu nói từ hồi tiểu học đến giờ rồi.
— Có lần nào là thật lòng đâu?
— Lớp bốn, tôi làm hỏng cục tẩy hình quả dâu của cậu. Cậu nói sau này sẽ không thèm để ý đến tôi nữa, vậy mà tan học tiết hai, cậu lại chạy tới hỏi tôi có muốn cùng về nhà không.
— Lớp bảy, tôi quên không đợi cậu. Cậu nói sau này sẽ không đi theo tôi nữa, vậy mà sáng hôm sau, cậu vẫn đứng trước cửa nhà tôi đợi hai mươi phút.
Cậu ấy ngừng một chút.
— Lên cấp ba rồi, cậu còn kiên trì được ít hơn.
— Tháng trước, sau khi cơm nắm nguội đi, cậu nói đó là lần cuối.
— Chẳng phải sau đó cậu lại mang đào cho tôi sao?
Hóa ra…
Hóa ra cậu ấy vẫn luôn nhớ.
Nhớ tôi đã giận bao nhiêu lần.
Cũng nhớ tôi đã tự mình dỗ dành bản thân thế nào, rồi lại tự quay về bên cạnh cậu ấy.
Góc vừa xẹp xuống khi nãy bỗng ngứa ngứa.
Giống như cuối cùng cũng bắt đầu đóng vảy.
— Lần này không giống.
— Tôi nghiêm túc.
Chu Ký Bạch đặt khăn ướt lên bàn tôi.
— Ồ.
Cậu ấy đáp qua loa.
Giống như đang thuận theo một đứa trẻ đang giận dỗi.
— Vậy thì cố lên, trước tiên cứ kiên trì đến cuối tuần rồi hẵng nói.
Nói xong, ánh mắt cậu ấy vượt qua tôi, rơi xuống người Lục Trì.
— Còn nữa.
— Đừng vì muốn tôi để ý mà cố tình tiếp cận Lục Trì.
— Cách này không có tác dụng với tôi, mà cũng khá trẻ con.