Hắn có lẽ muốn mượn chuyện này để chứng minh với ta, hắn còn biết phân biệt đúng sai, còn có thể đòi lại công đạo cho huynh trưởng ta.
Ta đứng ngoài cửa lao lạnh lùng đứng nhìn.
Trong phòng giam âm u, roi da dính m.á.u.
Mạnh Vãn cuối cùng cũng không giả vờ nữa, nàng ta tóc tai rũ rượi bị khóa trên giá hình, nhìn Tiêu Chiếu trước mắt, cất tiếng cười điên dại như cú đêm.
"Tiêu tướng quân, ngài bày ra dáng vẻ đau đớn xót xa này cho ai xem?" Nàng ta dựa vào giá hình lạnh ngắt, giọng điệu châm biếm đến cực điểm, "Ngài tưởng ta thật sự yêu ngài sao? Thứ ta muốn, từ đầu đến cuối chỉ là sự vinh hoa phú quý của Tướng quân phu nhân!"
"Ngài thích nữ nhân yếu đuối vô tội, ta liền diễn cho ngài xem, Thẩm Thư Đường quá cứng cỏi, nàng ta sẽ không khóc, không cầu xin ngài, không coi ngài như trời mà phụng thờ, nhưng ta thì có thể. Chỉ cần ta rơi vài giọt nước mắt, cho dù có sai đến mức vô lý, ngài cũng sẽ như một con ch.ó giữ chủ mà chắn phía sau ta."
Tiêu Chiếu tức đến mức toàn thân run rẩy, thanh trường kiếm trong tay cũng rung lên kịch liệt.
Mạnh Vãn thấy vậy, cười càng thêm phóng túng, tiếp tục kích thích hắn: "Kẻ ngu ngốc như ngài, ba câu hai lời liền bị ta chơi đùa trong lòng bàn tay."
Mạnh Vãn nhổ ra một ngụm m.á.u bọt, cười đến mất hết lý trí, "Đáng cười nhất chính là Thẩm Nghệ! C.h.ế.t đến nơi rồi mà còn liều mạng đem một con ch.ó nát như ngài gửi ra khỏi vòng vây, hắn ta cầu cái gì? Cầu ngài trở về chọc tức c.h.ế.t muội muội hắn ta sao?"
"Câm miệng!" Tiêu Chiếu quát lớn, rút kiếm ra khỏi bao.
Lưỡi kiếm tiến sát yết hầu Mạnh Vãn, đôi mắt hắn đỏ ngầu, là thật sự đã nổi sát tâm.
Ta đẩy cửa bước vào, giơ tay đè lên sống kiếm của hắn, lạnh lùng nhìn hắn: "Đừng làm bẩn tay ngươi."
Tiêu Chiếu ngẩn ngơ.
Tiêu Chiếu quay đầu lại, đôi mắt c.h.ế.t ch.óc kia đột nhiên sáng lên một tia sáng yếu ớt, giống như người đuối nước vơ lấy cọng rơm cuối cùng: "A Đường, ngươi còn để ý đến ta..."
"Ngươi nghĩ nhiều rồi." Ta đón lấy tầm mắt của hắn, ngắt lời sự tự đa tình của hắn, "Nàng ta có muốn c.h.ế.t, cũng phải c.h.ế.t dưới luật pháp của Đại Lương, chịu đủ ngàn đao rạch thịt, ngươi là cái thà gì, cũng xứng đòi trả thù cho huynh trưởng ta?"
Tia sáng yếu ớt kia, trong phút chốc dập tắt, vỡ vụn thành tro bụi.
Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, bờ vai sụp đổ xuống đầy vẻ bại trận.
Mạnh Vãn không chịu nổi hình phạt, rất nhanh ở trong ngục đã khai ra một đám đường dây ngầm.
Lần theo dấu vết điều tra tiếp, Tiêu Chiếu quả thực không hề hay biết. Nhưng kết quả này so với việc thông địch càng khiến người ta thấy vô lý hơn.
Hắn từng lấy uy tín của Tướng quân phủ ra bảo đảm cho Mạnh Vãn, từng gay gắt đè xuống những nghi vấn của ta về lai lịch của Mạnh Vãn, thậm chí động dụng quân quyền để tạo thuận lợi cho Mạnh Vãn, hắn không phải kẻ thông địch, nhưng lại là một kẻ dung túng từ đầu đến cuối.
Ta đem xấp chứng cứ dày cộp đóng thành tập, không hề thêm mắm thêm muối, chỉ trần thuật sự thật, trình lên trước bàn làm việc của Bệ hạ.
Ba ngày sau, thánh chỉ hạ xuống.
Mạnh Vãn bị tuyên án xẻo thịt cắt da xử t.ử, phơi xác nơi hoang dã.
Tiêu Chiếu tuy không thông địch, nhưng vì bất sát bao che, lại còn lạm dụng quân quyền, bị tước bỏ binh quyền, bãi miễn chức quan, giếm xuống làm dân thường.
Thiếu niên tướng quân hăng hái nhất thành Kinh Kỳ ngày trước, chỉ trong một đêm, rơi xuống đầm lầy, trở thành trò cười lớn nhất thiên hạ.
Khi tan triều, Tạ Nguy Lâu sánh bước cùng ta đi trên thềm đá bạch ngọc.
"Đại thù đã trả, sảng khoái không?" Hắn hỏi.
Ta nhìn mây đen giăng kín chân trời, tự giễu mỉm cười: "Không sảng khoái, bởi vì huynh trưởng của ta, mãi mãi không trở về nữa rồi."
Trên đời này vốn dĩ chưa từng có sự sảng khoái thực sự, chỉ có nợ nần được sòng phẳng.
……
Ngày Tiêu Chiếu bị tước bỏ chức quan, Kinh Kỳ trút xuống trận mưa lạnh đầu tiên sau khi sang thu.
Hắn không hề rời đi, mà mặc một bộ y phục vải thô mỏng manh, quỳ giữ trước cánh cửa gỗ đỏ đóng c.h.ặ.t của Thẩm phủ. Hắn không gõ cửa, cũng không cầu gặp, chỉ cầm một chiếc chổi tre rách, lặng lẽ quét những chiếc lá khô vàng trước cửa.
Mưa thu làm ướt sũng tấm lưng hắn, tuyết đông phủ đầy vai hắn.
Hắn giống như một cọc gỗ đã mọc rễ, ngày này qua ngày khác đứng ở nơi đó.
Ban đầu, bách tính đi qua còn chỉ trỏ, coi như chuyện lạ mà xem náo nhiệt, thậm chí có người bưng bát cơm đứng ở góc phố xem hắn chịu lạnh.
Đến sau này, ngày tháng trôi qua lâu, ngay cả ông lão bán đậu hũ bên đường cũng cảm thấy phiền phức, chê hắn đứng lấn đường cản trở công việc làm ăn.
Đến sau này nữa, trong thành Kinh Kỳ có vỡ kịch mới, có đề tài bàn tán mới, mọi người liền hoàn toàn quên mất hắn.
Thiếu niên tướng quân áo gấm ngựa phi năm nào, cứ thế thối rữa trong đống bùn lầy, trở thành một trò cười cũ không ai ngó ngàng tới trước cửa Thẩm phủ.
Hắn rơi xuống đáy vực, ta lại từng bước từng bước đi lên cao.