Phó Tư Dương vẫn luôn cho rằng những năm qua anh ta và Tưởng Tư Văn phải chia xa chỉ vì duyên phận chưa đủ, thậm chí còn không ngừng mơ tưởng đến ngày Tưởng Tư Văn sẽ sinh cho anh ta một cậu con trai.

Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược với những gì anh ta tưởng tượng.

Trong suốt bảy năm qua, kể cả những năm Tưởng Tư Văn từng sống ở nước ngoài, những người đàn ông bên cạnh cô ta vẫn liên tục thay đổi hết người này đến người khác.

Điều khiến người ta khó tin hơn nữa là Tưởng Tư Văn thực chất còn là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o chuyên nghiệp.

Hầu như mỗi người đàn ông từng hẹn hò với cô ta cuối cùng đều rơi vào tình cảnh phá sản.

Bởi vì lần nào Tưởng Tư Văn cũng giới thiệu bọn họ tham gia một dự án đầu tư nào đó, bất kể bỏ vào bao nhiêu tiền, kết quả cuối cùng vẫn là mất sạch mà không thu về được gì.

Những chuyện ấy, Phó Tư Dương từ đầu đến cuối đều hoàn toàn không biết.

Khi đoạn phim Tưởng Tư Văn thân mật với những người đàn ông khác trong quán bar xuất hiện trên màn hình lớn tại buổi tiệc đính hôn, tất cả khách mời có mặt đều kinh ngạc đến mức vội vàng che mắt.

Phó Tư Dương đứng trên sân khấu vừa sốc vừa giận dữ, cuối cùng không kiềm chế được mà lao đến đ.á.n.h Tưởng Tư Văn một trận.

Mẹ của Phó Tư Dương cũng tức giận không kém, trực tiếp đạp Tưởng Tư Văn ngã khỏi sân khấu.

Mãi đến khi cảnh sát được gọi đến, trò hề hỗn loạn ấy mới bị ngăn lại.

Khi nhìn đoạn phim do người bạn gửi đến, tôi bỗng cảm thấy bữa ăn trước mặt mình trở nên ngon miệng hơn hẳn.

Ai bảo bọn họ hết lần này đến lần khác tìm đến trêu chọc tôi.

Đây chính là cái giá mà họ nên trả cho những việc mình đã làm.

Trong những năm qua, Phó Tư Dương cũng đã âm thầm bỏ không ít tiền đầu tư vì nghe theo lời Tưởng Tư Văn.

Trước đây, lúc làm thủ tục phân chia tài sản ly hôn với tôi, anh ta lo sợ khoản thu nhập từ đầu tư sẽ bị đem ra chia đôi nên cố tình giấu nhẹm phần tài sản này.

Chính quyết định ấy cuối cùng lại khiến anh ta phải gánh chịu tổn thất lớn hơn.

Phó Tư Dương trước kia có thể vì bảo vệ thể diện của mình mà đồng ý ly hôn với tôi, nhưng hiện giờ cũng chính vì Tưởng Tư Văn mà anh ta mất sạch cả danh tiếng lẫn thể diện.

Anh ta trở thành trò cười nổi tiếng khắp vùng, chuyện xảy ra trong tiệc đính hôn cũng bị người khác quay lại rồi lan truyền khắp nơi, công ty không dám tiếp tục sử dụng anh ta, tất cả đồng nghiệp đều đem anh ta ra chế giễu, điều khiến anh ta khó chấp nhận nhất là toàn bộ số tiền tiết kiệm cuối cùng đều tan thành mây khói.

Tôi chỉ coi những chuyện ấy như một câu chuyện vui để thỉnh thoảng nghe qua.

Bởi vì gần đây phòng thiết kế của tôi ngày càng bận rộn, rất nhiều đơn hàng lớn nhỏ liên tục tìm đến, tôi cũng bắt đầu tuyển thêm nhân viên và đang lên kế hoạch đổi sang một cửa hàng rộng hơn.

Tôi bận đến mức hoàn toàn không còn thời gian quan tâm xem cuộc sống của Phó Tư Dương đã trở nên t.h.ả.m hại ra sao.

“Bọn họ có ngày hôm nay đều là báo ứng, trước đây con hết lòng hết dạ chăm sóc cả gia đình mà họ lại luôn miệng nói con chỉ biết ăn không ngồi rồi, bây giờ mọi chuyện đảo ngược, bọn họ rơi vào hoàn cảnh này cũng là đáng đời.”

Bố mẹ tôi biết chuyện đều vui mừng vô cùng.

Nhưng sau niềm vui ấy, họ vẫn không khỏi cảm thấy lo lắng.

“Tuy bây giờ bọn họ đã phá sản, nhưng Tiểu Bối vẫn còn ở nhà họ, không biết sau này con bé sẽ phải chịu bao nhiêu ấm ức.”

Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi biết mình nhất định phải tìm cách đưa con gái nhỏ trở về bên cạnh.

Cũng vì cân nhắc đến chuyện này nên khi Phó Tư Dương tìm đến, tôi không để người khác lập tức đuổi anh ta ra ngoài.

“Tiểu Nguyệt, anh biết mình sai rồi, em có thể tha thứ cho anh một lần được không?”

Phó Tư Dương vừa nói vừa quỳ phịch xuống trước mặt tôi.

“Tất cả đều do Tưởng Tư Văn lừa anh, cô ta chuyển sạch tiền tiết kiệm của anh đi, còn mượn danh nghĩa anh để vay thêm một khoản lớn… Bây giờ cả nhà lẫn xe đều đã bị đem đi thế chấp, mẹ anh cũng tức đến mức phải nhập viện. Sau khi trải qua tất cả những chuyện này, anh mới hiểu trước đây em quán xuyến gia đình vất vả đến mức nào, tiền điện nước, phí quản lý, tiền học thêm của các con, những khoản giao thiệp qua lại, anh chưa từng để tâm đến bất cứ việc nào. Anh cứ ngỡ mỗi tháng chỉ cần đưa cho em một khoản sinh hoạt phí là đủ, nhưng thật ra mọi áp lực và trách nhiệm đều do một mình em gánh chịu.”

Hai mắt anh ta đỏ ngầu, giọng nói cũng run rẩy không ngừng.

“Anh xin lỗi em, Tiểu Nguyệt, trước khi kết hôn anh từng hứa sẽ chăm sóc em thật tốt, nhưng suốt những năm em ở bên anh, anh lại chỉ khiến em phải chịu hết khổ cực này đến ấm ức khác.”

“Là anh đã có lỗi với em, thật sự xin lỗi.”

Phó Tư Dương đưa tay lau những giọt nước mắt trên mặt, tôi có thể nhìn ra lần này anh ta không hề giả vờ.

Anh ta thật sự đã cảm thấy hối hận và áy náy.

Nhưng trước sự hối hận muộn màng ấy, tôi chỉ bất lực lắc đầu.

“Phó Tư Dương, có những chuyện không phải nói bỏ qua là có thể thật sự bỏ qua, cũng có những người không phải chỉ cần nói lời xin lỗi thì nhất định sẽ được tha thứ, giữa tôi và anh đã không còn bất cứ khả năng nào nữa, ngay cả làm bạn bè bình thường tôi cũng không muốn.”

Phó Tư Dương dường như không ngờ tôi sẽ nói thẳng thừng đến vậy.

Anh ta chậm rãi đứng dậy, sau đó im lặng ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi.

“Phó Tư Dương, tôi có một chuyện muốn bàn bạc nghiêm túc với anh.”

“Trước đây lúc ly hôn, chúng ta thống nhất mỗi người sẽ nuôi một đứa con, nhưng với tình hình hiện tại, anh hoàn toàn không đủ khả năng chăm sóc tốt cho Tiểu Bối, tôi không muốn phải một lần nữa cùng anh ra tòa tranh chấp, vì vậy tôi hy vọng anh có thể chủ động giao quyền nuôi Tiểu Bối cho tôi, để đổi lại, tôi có thể đưa cho anh một khoản tiền.”

Tôi vừa nói xong, Phó Tư Dương đã lập tức đồng ý mà không cần suy nghĩ.

“Được.”

Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt chất chứa sự mệt mỏi.

“Anh không cần tiền, anh đồng ý giao Tiểu Bối cho em, bởi vì anh cũng muốn con bé có được một cuộc sống tốt hơn, anh chỉ hy vọng sau này em có thể cho phép anh và mẹ đến thăm hai đứa trẻ, chỉ cần như vậy là đủ.”

Tôi hoàn toàn không ngờ Phó Tư Dương lại thay đổi nhanh đến thế.

7 - Tình Đầu Của Chồng Sống Trên Đầu Trên Cổ Tôi Và Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia