Chương 6
Giống như đã nghe ở đâu đó.
Hình như vừa rồi còn nghe thấy.
"Cô vẫn chưa chịu đứng dậy khỏi người tôi sao?"
Tôi hoàn hồn, chắc là nghe nhầm, nhẹ nhàng chống người dậy, đối diện với anh.
"Từng nghe câu có sữa là mẹ chưa?"
Anh khẽ ừ, hữu khí vô lực hỏi: "Thì sao?"
Tôi chậm rãi cúi đầu, tóc trượt khỏi vai, mập mờ lướt qua mặt anh.
"Gọi tôi là gì?"
Trong bóng tối đặc quánh như mực, sự yên tĩnh như rung lên.
Tiếng yết hầu người đàn ông lăn lên xuống vô cùng gợi cảm.
"Không gọi."
Tôi túm tóc anh. Xúc cảm rất mềm. Tôi khẽ ép hỏi: "Tại sao?"
Anh im lặng ba giây rồi nói một câu khiến người ta bất ngờ.
"Vì mẹ tôi đối xử với tôi không tốt."
Tôi sững ra, buông tay: "Xin lỗi."
Bàn tay đang định rút lại bị anh giữ lấy.
"Không sao, tôi muốn kể với cô." Anh đặt tay tôi lên mặt mình, giọng bình tĩnh. "Cô biết không? Bà ấy rất ghét tôi. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần tôi chọc bà ấy tức giận là bà ấy đ.á.n.h tôi. Sau khi tôi đi học, hễ có cô gái nào viết thư tình cho tôi, bà ấy sẽ tìm người ta, nói bố tôi đặc biệt thích ngoại tình, khiến họ đều tránh xa tôi. Lâu dần, tôi sợ được người khác thích, sợ bị tỏ tình rồi lại bị ghét bỏ..."
Tôi im lặng. Sao lại có người mẹ bắt nạt con trai mình như thế? Chỉ vì oán hận giữa những người lớn sao?
"Sao không nói gì?"
Tôi dùng tay sờ ngũ quan anh, nhưng trên mặt anh toàn là nước mắt.
"Tôi đang nghĩ, có thể để lại bóng ma tâm lý lớn như vậy cho anh thì chắc chắn có rất nhiều người viết thư tình. Anh hẳn trông không tệ đâu nhỉ."
Anh không nhịn được cười.
"Không biết, nhưng bật đèn lên chắc sẽ không dọa cô chạy mất."
Nghe giọng điệu là biết sẽ không xấu.
"Nếu tôi trông bình thường thì sao?" Tôi cố ý chọc anh.
Người kia lại dùng mặt cọ vào tay tôi.
"Tôi không nhìn mặt. Trong công việc, gặp một kẻ ngốc xinh đẹp còn khiến người ta tức giận hơn."
Tôi rút tay, khẽ chậc một tiếng: "Xem ra dưới tay ai đó có người đẹp nhỉ?"
Hiếm khi anh lại im lặng, coi như công nhận đối phương là người đẹp.
"Anh không phải thầm yêu người ta đấy chứ?"
Tôi tức giận tát anh.
"Không có." Anh chịu một cái tát, nghiêng đầu, hơi thở hơi nặng. "Chỉ là trong một khoảnh khắc nào đó, cô ấy khiến tôi cảm thấy có bạn gái cũng khá tốt."
Tôi lập tức luống cuống.
Lời này có ý gì?
"Anh định theo đuổi cô ấy à?" Giọng tôi hơi run.
May mà anh kiên định lắc đầu.
"Không, tôi chỉ nói muốn yêu đương, không phải muốn yêu cô ấy."
Tôi thở ra một hơi dài, lập tức thấy nhẹ nhõm.
Sau đó cúi đầu, hai tay nâng mặt anh, ch.óp mũi chạm ch.óp mũi, trò chuyện thân mật.
"Hay là yêu tôi đi?"
Tôi càng lúc càng gần anh, khẽ dụ dỗ.
"Bé cưng, anh cần một người mẹ mới, đúng không?"
Người bên dưới dần thở không ổn định.
"... Mẹ?"
Coi như anh gọi tôi vậy.
Tôi cúi đầu hôn, từng bước tiến sâu.
Ban đầu nụ hôn này do tôi chủ động. Nhưng lúc tôi sắp rút lui, anh đột ngột ôm eo tôi, lật người đè xuống, đảo khách thành chủ, hôn dữ dội.
Hơn nữa còn đưa tay.
Giữa môi răng không ngừng phát ra tiếng gọi mơ hồ lặp lại.
Nghe tiếng gọi ấy, từ vành tai đến cả mặt tôi nhanh ch.óng nóng bừng.
Quả nhiên anh vẫn biến thái hơn.
Cuối cùng cũng được thở.
"Cho anh hôn, không cho anh sờ!" Tôi siết c.h.ặ.t cổ tay anh không buông, hung dữ ép buộc. "Lần này anh buộc phải hẹn hò với tôi."
Anh khép c.h.ặ.t ngón tay như biết mình đã làm sai.
"Xin lỗi, tôi tưởng chúng ta đã hẹn hò rồi."
Tôi đắc ý buông anh.
"Vừa rồi tôi lừa anh đấy, tôi trông cũng được."
Anh suy nghĩ một lúc rồi đột nhiên nghiêng người, vươn cánh tay dài lơ lửng giữa không trung.
"Bật đèn nhé? Tôi muốn nhìn cô bạn gái xinh đẹp."
Tôi không quan tâm nhún vai.
"Tùy anh."
Chẳng lẽ tôi còn sợ thấy ánh sáng sao?
11
Vị trí công tắc khá thấp so với anh.
Anh ngồi trên giường, co chân, cúi người vươn tay.
Đầu giường treo một bức tranh kim loại lạnh lẽo, phản chiếu ánh sáng yếu ớt, soi ra đường nét của anh.
Vai rất rộng, sống lưng nhô lên, tay áo sơ mi xắn đến khuỷu, cánh tay mạnh mẽ, kéo xuống dưới là vòng eo thu hẹp và chiếc quần được nâng căng.
Đúng là vóc dáng truyện tranh của một người đàn ông trưởng thành.
Thẩm mỹ của tôi thật tốt.
Ngón tay anh sắp ấn công tắc.
Đột nhiên thân hình anh chao mạnh, cánh tay rụt lại, lưng ép mạnh vào đầu giường.
"Cô làm gì—"
Hít.
Tôi ném miếng băng cá nhân hình thỏ con trong tay đi.
"Ngủ xong rồi gặp mặt đi, tôi sợ anh hối hận."
9
Nửa đêm, bạn trai ôm tôi ngủ rất say.
Tôi hơi khát, chống tay chậm rãi ngồi dậy.
Chân giẫm lên t.h.ả.m, bắp chân hơi run, suýt quỳ xuống.
Anh thật sự đủ mạnh.
Giữa chừng tôi từng muốn chạy nhưng bị giữ lại tại chỗ.
Tôi đứng dậy uống nước.
Những đoạn ký ức khiến người ta đỏ mặt tim đập nhanh không ngừng tràn vào đầu.
Hình như anh đã đeo thứ gì đó lên tay tôi, nói là quà tặng, dỗ tôi tiếp tục cố gắng.
Tôi bật đèn pin điện thoại soi cổ tay mình.
"Đây là..."
Tôi tắt đèn, dụi mắt.
Mở đèn pin lại.
Cảnh tượng trước mắt vẫn không hề thay đổi.
Chiếc vòng rắn đính kín kim cương sáng choang trên cổ tay tôi.
Tôi lập tức cứng đờ tại chỗ, da đầu tê dại từng đợt.
Không thể nào.
Tuyệt đối không thể.
Chắc chắn anh tặng đồ giả.
Hứa Nghị, mày là một cô gái may mắn, đừng nghĩ lung tung.
Tôi nhắm mắt hít sâu, rón rén đi về phía giường.
Người trên giường vẫn chưa tỉnh.
Tôi nín thở, lấy điện thoại, dùng ánh sáng yếu ớt soi mặt anh.
Khoảnh khắc nhìn rõ mày mắt, tôi không cầm chắc điện thoại, để nó rơi lên chăn.
Tiếng thét sắp bật ra, tôi vội dùng tay bịt c.h.ặ.t miệng, sợ phát ra dù chỉ một âm thanh.
Trời ơi.
Sao anh lại là Bùi Mẫn?
Đáng sợ hơn là tôi mất trí đến mức ngủ với Bùi Mẫn...
Á! Á! Á! Á! Á! Á!
Tôi hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t chính mình.
"Bé cưng?"