1
Công ty vừa điều đến một vị tổng giám đốc mới.
Mặt anh lúc nào cũng lạnh tanh, mắng tất cả nhân viên không chừa một ai.
Phương án không đạt, làm lại.
Số liệu báo cáo sai, tính lại.
Đến cả cô lao công lau dọn vệ sinh anh cũng không hài lòng, bắt làm lại.
Tôi là nhân viên mới của phòng kế hoạch, bị trưởng phòng kéo ra làm bia đỡ đạn.
Run lẩy bẩy đứng trước bàn làm việc của Cung Huy.
Anh nhìn bản kế hoạch mà tôi đã nộp, môi càng lúc càng mím c.h.ặ.t.
Mỗi phút trôi qua.
Tôi càng thêm dằn vặt.
"Chúc Thiển đúng không? Đây là phương án cô mất cả một tuần để làm ra à? Đúng là bảy lỗ thông sáu, còn một lỗ thì không thông!"
Giọng nói lạnh lùng vang lên trước mặt.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, tôi vẫn giật mình.
Không còn cách nào khác.
Đêm nay chỉ có thể tăng ca.
2
Tăng ca đến tận khuya.
Ngẩng đầu lên mới phát hiện văn phòng đã trống không.
Đúng lúc tôi chuẩn bị ra về.
Một góc văn phòng bỗng phát ra tiếng sột soạt.
Gián...
Hay chuột?
Tôi tiện tay cầm quyển sổ định đập xuống.
Ai ngờ...
Lại là một con rắn nhỏ đen tuyền.
Tay tôi khựng giữa không trung.
Đôi mắt đen như hạt đậu của nó nhìn thẳng vào tôi.
Tôi lắc đầu.
Sao tôi lại cảm thấy trong mắt một con rắn có... sát khí nhỉ?
Chắc chắn là vì tăng ca nhiều quá nên sinh ra ảo giác rồi.
Tôi ngượng ngùng rụt tay lại.
Con rắn dài khoảng nửa mét.
Đầu tròn, trên đỉnh đầu có hai cục nhỏ nhô lên như cặp sừng.
Người già từng nói.
Rắn đầu tròn thì không có độc.
Chắc là thú cưng của ai đó.
Gần đây trời cũng lạnh rồi.
Rắn không ngủ đông sao?
Tôi quyết định mang nó về nhà trước.
Ngày mai sẽ hỏi xem là thú cưng của ai.
Tôi nói với con rắn dưới đất: "Rắn nhỏ màu đen, trời lạnh rồi. Đi về nhà với chị trước nhé?"
Có lẽ tăng ca đến lú lẫn.
Tôi hình như thấy nó khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.
Như thể đang nói: "Được."
Tôi đưa tay ra.
Nó chẳng hề sợ người.
Tự mình bò lên cánh tay tôi.
Rồi lại bò vào túi áo khoác.
Đúng là một con rắn có linh tính.
3
Về đến nhà.
Tôi và con rắn mắt to trừng mắt nhỏ.
Bánh mì không ăn.
Thịt khô cũng không ăn.
Những món dành cho rắn mà Baidu gợi ý, nó đều chẳng có hứng thú.
Cho ăn mãi không được.
Tôi mặc kệ nó cuộn tròn ngủ gật trên ghế sofa.
Thôi vậy.
Một ngày không ăn cũng không thể c.h.ế.t đói.
Ngày mai phải nhanh ch.óng tìm chủ nhân cho nó.
Nhưng kỳ lạ là...
Sau khi chiếc hamburger bò tôi đặt được giao tới.
Con rắn đang cuộn mình bỗng nhiên duỗi ra.
Đôi mắt nhỏ sáng rực, bò nhanh tới.
"Mày muốn ăn cái này à?"
Sao tôi lại cảm giác trên mặt một con rắn đầy vẻ mong đợi thế nhỉ?
Hình như con rắn còn gật đầu.
Có gì đó không đúng.
Sao rắn lại ăn hamburger được?
Khoan...
Đó không phải trọng điểm.
Trọng điểm là...
Sao rắn lại biết gật đầu?
Cái đầu nhỏ của nó gật lên gật xuống, vừa thè lưỡi.
Chắc chỉ là trùng hợp thôi.
Tôi thử bẻ một miếng thịt bò nhỏ.
Nó nuốt một cái.
Tôi bẻ thêm miếng nữa.
Lại nuốt.
Hết miếng này đến miếng khác.
Nó thậm chí còn biết há miệng đón thức ăn như cún con.
Thật thú vị.
Đến lúc tôi hoàn hồn.
Nó đã ăn sạch cả miếng thịt bò trong chiếc hamburger.
"Đồ rắn tham ăn. Cho mày hết miếng thịt rồi đấy, ăn khỏe ghê."
Tôi vừa gặm phần bánh còn lại vừa lẩm bẩm.
Không ngờ.
Con rắn vốn đang rất phấn khích bỗng cứng người lại.
Rồi lặng lẽ bò về sofa cuộn tròn lại.
Tôi dường như nhìn thấy trong mắt nó một tia ngượng ngùng.
Như đang nói: "Mất hứng quá."
Thì ra...
Rắn cũng là loài giàu cảm xúc như vậy sao?
4
Sau bữa tối.
Tôi xem tivi, con rắn ngủ.
Không ngờ nuôi rắn làm thú cưng lại nhàn đến thế.
Nhìn nó ngủ ngon lành, tôi bỗng rất muốn ôm nó.
Thế là bế lên.
Lạnh lạnh.
Mềm mềm.
Ban đầu con rắn không chịu, cứ muốn bò đi nhưng dưới những cái vuốt ve liên tục của tôi, nó đành từ bỏ.
Vẻ mặt đầy xấu hổ rồi nhắm mắt lại.
Rắn… cũng biết ngại sao?
Trên tivi đang chiếu bộ phim nổi tiếng gần đây "Tổng tài bá đạo yêu tôi".
Vị tổng tài mặt lạnh đang hành hạ nữ chính đến thê t.h.ả.m.
Tôi xem mà tức muốn c.h.ế.t.
Yêu nhau ngược lên ngược xuống.
Đúng là cẩu huyết.
"Thiên hạ tổng tài bá đạo đều giống nhau sao? Tên tổng tài có chuyện cũng không chịu nói t.ử tế này thì khác gì Cung Huy chứ?"
Con rắn trong lòng tôi khẽ run lên.
Nó mở mắt.
Trong ánh nhìn dường như có chút u oán.
Chắc tôi cử động mạnh quá làm nó giật mình.
Tôi vội xoa đầu nó.
Nó đổi sang tư thế thoải mái hơn.
Rồi lại ngủ.
5
Đến giờ ngủ.
Tôi gặp khó khăn.
Trong nhà không có hộp nuôi bò sát giữ nhiệt.
Con rắn nằm trên người tôi đã được sưởi ấm.
Nếu để nó ngủ ngoài sofa.
Liệu vì chênh lệch nhiệt độ mà bị cảm không?
Hơn nữa nó ngoan như vậy.
Lỡ sáng mai lại chạy mất thì sao?
Thế là tôi mang nó lên giường.
Chỉ một đêm thôi.
Biết đâu ngày mai đã tìm được chủ của nó rồi.
Lúc đặt nó lên giường.
Con rắn lại tỏ vẻ ngượng ngùng.
Hết nhìn tôi.
Lại nhìn cái giường.
Rồi định bò xuống.
Đến lần thứ ba tôi đặt nó trở lại.
Tôi cúi xuống hôn nhẹ lên cặp sừng nhỏ nhô lên của nó.
"Ngoan nào, ngủ đi. Mai chị lại mua bánh thịt cho mày ăn."
Con rắn khẽ run lên.
Đôi mắt đen láy nhìn tôi.
Lúc tôi thay đồ ngủ, ánh mắt ấy càng tối hơn.
Đôi mắt con rắn… sâu như một đầm nước tĩnh lặng.
Cuối cùng, nó vẫn quay đầu sang chỗ khác.
Con rắn...
Hình như đang xấu hổ?
Ngay cả lúc ngủ nó cũng không chịu yên.
Cứ lăn qua lộn lại mãi.
Rõ ràng ban ngày ngoan như vậy.
Sao đến tối lại hiếu động thế?
Rắn là động vật hoạt động về đêm sao?
Không còn cách nào.
Mai còn phải dậy sớm.
Tôi bế nó lên, hôn nhẹ vào cặp sừng.
Rồi vuốt ve từng chút một.
Quả nhiên.
Con rắn lập tức cứng đờ.
Nằm im không nhúc nhích.
Hóa ra… chỉ cần hôn lên cặp sừng là nó sẽ ngoan.
Đúng là… rắn dễ trị thật.