Nghĩ đến đây, lòng tôi bỗng chua xót.
Khát khao được yêu và nỗi sợ sẽ mất đi người mình yêu cứ không ngừng giằng xé trong lòng.
Đèn trong phòng bỗng sáng lên.
Khắp căn phòng đều ngập tràn những đóa hoa mà Cung Huy đã chuẩn bị cho tôi.
Các đồng nghiệp cũng đồng thanh hò reo.
"Đồng ý đi!"
"Đồng ý đi!"
Thế nhưng tôi càng nghĩ càng buồn.
Càng buồn lại càng sợ.
Cuối cùng tôi quay người bỏ chạy.
Có lẽ tôi nên rời xa Cung Huy.
Anh còn cả mấy chục nghìn năm phía trước.
Còn cuộc đời tôi chỉ vỏn vẹn trăm năm ngắn ngủi.
Vốn dĩ hai chúng tôi không nên có giao điểm.
Thấy tôi chạy đi, Cung Huy cũng hoảng hốt.
Anh mặc kệ tất cả, đuổi theo rồi kéo tôi vào văn phòng.
"Thiển Thiển. Tại sao em không đồng ý? Khoảng thời gian này anh biết rõ em cũng thích anh."
Tôi cố vùng ra, nhưng anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
"Thiển Thiển. Nếu em không nói lý do thì anh sẽ không để em đi. Dù em muốn từ chối anh... ít nhất cũng hãy cho anh biết vì sao, được không?"
Lần đầu tiên...
Tôi khóc trước mặt anh.
"Cung Huy… Anh đã sống mấy nghìn năm. Còn em mới hai mươi ba tuổi. Vài chục năm nữa, anh vẫn trẻ như bây giờ… Còn em thì đã già rồi."
Không ngờ Cung Huy chỉ cười bất đắc dĩ.
"Anh còn tưởng chuyện gì lớn. Anh đã đến tìm Kỳ Lân xin vài giọt m.á.u Kỳ Lân rồi. Đời này anh sẽ cùng em già đi như một người bình thường. Hơn nữa… Máu Kỳ Lân có thể kết nên nhân duyên vĩnh cửu. Những kiếp sau nữa, anh vẫn sẽ tìm được em. Tiên xà bọn anh… Cả đời chỉ nhận một bạn đời."
Nói rồi, anh mở một chiếc bình sứ nhỏ.
Hai giọt m.á.u đỏ thẫm bay lên giữa không trung, hóa thành một sợi chỉ đỏ, rồi nhẹ nhàng hòa vào lòng bàn tay của cả hai.
"Thiển Thiển. Lần này… Em có thể đồng ý làm bạn gái anh rồi chứ?"
Tôi mỉm cười, gật đầu.
Tôi đồng ý.
Nhưng Cung Huy vẫn chưa thấy đủ.
Anh kéo tôi quay trở lại trước mặt tất cả đồng nghiệp rồi nghiêm túc tỏ tình thêm một lần nữa.
Sau đó còn bĩu môi nói: "Tiên xà bọn anh cũng cần thể diện chứ. Em chạy mất trước mặt bao nhiêu người như vậy… Anh mất mặt lắm."
Sau đó tôi tò mò hỏi đồng nghiệp: "Mọi người có thấy hôm nay tôi làm tổng giám đốc mất mặt không?"
Kết quả họ đồng loạt đáp: "Anh ấy còn cần thể diện à? Ở trước mặt cô thì đến liêm sỉ cũng chẳng còn."
"Chúng tôi nhìn ra anh ấy thích cô từ lâu rồi."
"Ngày nào cũng kiếm cớ gọi cô lên văn phòng cả tám trăm lần."
"Đúng thế."
"Có cô ở công ty là tổng giám đốc vui như mở hội."
"Cô nghỉ một ngày là mặt anh ấy đen như đ.í.t nồi."
22
Sau khi chính thức yêu nhau, tôi chuyển vào căn biệt thự lớn của Cung Huy.
Lý do anh đưa ra rất đơn giản.
"Chiếc sofa nhà em vừa nhỏ vừa cứng. Ngủ không thoải mái chút nào. Nhà anh nhiều phòng lắm. Cũng nhiều giường nữa. Như vậy mỗi người đều có giường riêng để ngủ."
Ngày đầu chuyển đến nhà anh, mắt tôi sáng rực.
Trời ơi...
Nhà gì mà to thế này!
Tôi vô cùng hài lòng với vị tổng giám đốc giàu có nhà mình.
Việc đầu tiên là chọn ngay căn phòng ngủ lớn nhất.
Thế nhưng...
Đến lúc tôi chuẩn bị đi tắm, Cung Huy lại đột nhiên... keo kiệt.
"Thiển Thiển. Nhà nước khuyến khích tiết kiệm nước."
"T... thì sao?"
Bình thường anh hào phóng với tôi lắm mà?
Anh đỏ mặt, nhỏ giọng nói:
"Cho nên… Để hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước… Hay là… Chúng ta... tắm chung đi..."
(Kết thúc chính văn)
---
Ngoại truyện – Góc nhìn của Cung Huy
1
Tôi chỉ biết mình phải xuống nhân gian trải kiếp sau khi đã trưởng thành.
Ty Mệnh bảo tôi gần đây ở nhân gian rất thịnh hành mấy câu chuyện về "tổng tài bá đạo".
Ông còn đưa cho tôi vài cuốn để học trước.
Đọc mấy ngày, tôi ngộ ra tinh túy của tổng tài.
Thứ nhất là phải bá đạo.
Thứ hai là phải lạnh lùng.
Sau khi đến công ty, tôi phát huy triệt để khí chất tổng tài.
Nhìn xem.
Bị tôi mắng một trận, cả công ty chẳng ai dám hé răng.
Đủ bá đạo rồi chứ?
2
Có một hôm, sau giờ làm mọi người đều về hết, tôi vô tình ngủ quên rồi biến về nguyên hình.
Lúc tỉnh dậy, người đầu tiên nhìn thấy lại là Chúc Thiển, cô gái bị tôi mắng ban ngày.
Cô cầm điện thoại định chụp tôi.
Tôi còn tưởng sẽ bị đ.á.n.h.
Không ngờ tay cô dừng lại giữa không trung.
Sau đó còn hỏi tôi có muốn về nhà với cô không.
Biệt thự của tôi rộng thì rộng thật, nhưng ở một mình cũng chán.
Đã xuống nhân gian thì tiện thể trải nghiệm cuộc sống nơi đây luôn.
Thế là tôi theo cô ấy về.
Nhưng cô ấy cho tôi ăn cái gì vậy?
Đường đường là tiên xà cao quý, sao tôi có thể ăn thịt sống?
Cô còn hỏi tôi có muốn ăn chuột không nữa chứ!
Quá đáng!
Coi tôi là dã thú uống m.á.u ăn tươi chắc?
Nếu không sợ dọa cô ấy, tôi đã tức đến mức mở miệng mắng rồi.
Đúng lúc tôi đang buồn bực, cô ấy mang đến một chiếc bánh kẹp thịt thơm phức.
Dù trên thiên giới có vô số sơn hào hải vị, tôi cũng chưa từng ăn món nào ngon đến vậy.
Tôi ăn sạch chỉ trong chớp mắt.
Vậy mà cô ấy còn than tôi ăn nhiều.
Đồ keo kiệt.
Mai tôi trả lại bữa trưa cho cô là được chứ gì.
3
Sau bữa ăn, tôi nằm ngủ gật trên sofa.
Cô ấy xem tivi thì cứ xem đi.
Ôm tôi làm gì?
Tôi giãy giụa không nổi nên đành mặc kệ.
Cô ấy cứ vuốt vuốt người tôi khiến tôi buồn ngủ.
Nhưng...
Hai khối mềm mại dưới người khiến tôi chẳng thể nào làm ngơ.
Đến giờ ngủ, tôi cứ nghĩ cuối cùng cô ấy cũng chịu về phòng.
Ai ngờ cô ấy lại bế tôi vào phòng ngủ.
Nam nữ khác biệt có biết không?
À không, người với rắn cũng phải giữ khoảng cách chứ!
Cô gái này đúng là chẳng biết ngại.
Lại còn hôn cả sừng của tôi.
Đó là nơi nhạy cảm nhất đấy.
Toàn thân tôi run lên.
Sau đó cô ấy ôm tôi vào chăn.
Ai mà ngủ nổi chứ?
Lần đầu tiên trong đời tôi bị mất ngủ.
Đã thế cô ấy còn chê tôi quậy, lại hôn thêm một cái.
Xong đời.
Đêm ấy trong mơ của tôi đều là cô ấy.
4
Trưa hôm sau tôi bảo trợ lý đặt hamburger bò.
Một hơi ăn liền hai cái.
Ngon thật.
5
Ánh mắt Trần Tinh Hà nhìn Chúc Thiển có gì đó không đúng.
Khó chịu thật.
Cô gái này rõ ràng không biết uống rượu mà vẫn cố uống.
Tôi phải bế cô ấy về nhà.
Đã thế còn quậy đến nửa đêm mới chịu ngủ.
Mệt c.h.ế.t tôi.
6
Cô ấy định lén tôi đi xem mắt?
Không biết vì sao...
Tôi thấy cực kỳ khó chịu.
Thế là tôi lén thêm một số 0 vào khối lượng công việc rồi gọi cô ấy quay lại công ty tăng ca.
Phù… may mà cô ấy không phát hiện.
Ăn cơm, xem phim...
Chẳng lẽ tôi không thể đi cùng cô ấy sao?
7
Một hôm cô ấy ôm về một cái hộp.
Rồi bảo từ nay tôi sẽ ngủ trong đó.
Khoan đã!
Dựa vào đâu chứ?
Cô ấy ngủ trên giường.
Còn tôi ngủ trong hộp?
Nghe có hợp lý không?
Rõ ràng là vô lý!
Đã thế cô ấy còn khóa hộp lại.
Tưởng như vậy là nhốt được tôi sao?
Tôi giận lắm.
Không ngủ cùng thì thôi.
Tôi cũng chẳng thèm ngủ cùng cô ấy nữa.
...
Kết quả là cả đêm mất ngủ.
Bực thật!
8
Bực.
Bực.
Bực.
Nhìn cái gì cũng thấy chướng mắt.
Đổi hết cây xanh trong công ty cho tôi!
9
Cuối cùng tôi cũng hiểu rồi.
Hình như...
Tôi yêu cô ấy mất rồi.
— HẾT —