Chưa ăn qua liền đều muốn nếm thử, nhân loại chính là lòng tham không đáy như vậy.
Hamburger đều được bao một lớp giấy, thoạt nhìn tròn tròn, như là cái bánh bao lớn.
Có ngon như bánh bao mè đen ăn sáng hôm qua không?
Giản Triết hít hít nước miếng, liền ở lúc đang rối rắm rốt cuộc Coca cùng Sprite lại có cái gì khác biệt, một thanh âm mềm mại non nớt liền vang lên bên cạnh hắn.
"Coca ngon, hamburger bít tết bò lạp xưởng rất ngon nha, thích hợp cho mấy chú sức ăn lớn."
Giản Triết vừa quay đầu lại, lại thấy bé trai ngày hôm qua lên án hắn ăn vi khuẩn.
Mới hai ngày không gặp, bé trai hình như da đều đen đi một vòng, hiện tại không bụ bẫm như vậy, nhưng là cơ thịt trên mặt vẫn rất rõ ràng.
Mặt già Giản Triết đỏ lên, vẫn là lựa chọn hamburger bít tết bò lạp xưởng to nhất.
Đi đến một vị trí không ai ngồi xuống, gấp không chờ nổi trước hút một ngụm Coca.
Bọt khí ùng ục ùng ục nhắm thẳng trong cổ họng mà xông lên, cái sự chua sảng đó... không, sự ngọt sảng này... Quả thực là băng băng lạnh thấu tim, cơ bắp đau nhức toàn thân giống như được trấn định, lỗ chân lông đều thư giãn hô hấp... Liền giống như bọt khí của nước có ga Coca này, phốc phốc thông khí.
"Chú ơi, cháu có thể ngồi ở đây không?" Tiểu Béo Đôn bước hai cái chân ngắn, người nhỏ mà ra dáng ra hình cũng bưng một cái khay lớn.
Ghế dựa bên này còn cao hơn n.g.ự.c thằng bé, chân ngắn nhỏ của nó lại giống như rất tự tin có thể bò lên.
"Mẹ cháu đâu?" Giản Triết hơi nhíu mày, nhưng vừa mới hỏi ra miệng hắn lập tức liền thấy n.g.ự.c nóng lên một chút.
"Mẹ đang làm việc."
Quả nhiên như thế.
Giản Triết ngày hôm qua liền nhìn ra, mẹ đứa nhỏ này là nhân viên nghiên cứu quân khu, cũng tham dự cứu viện trong trận thú triều này.
"Vậy bố cháu...?"
"Bố cháu cũng đang làm việc."
"Ơ... Vậy một mình cháu có thể được không?"
Giản Triết hiện tại có điểm bội phục cái tiểu mập mạp này.
Hắn còn định duỗi tay giúp tiểu mập mạp một phen, kết quả tiểu gia hỏa hai chân nhún một cái, liền lưu loát đem mâm đồ ăn đặt lên trên bàn cao hơn đầu nó mười mấy cm, sau đó liền bò lên ghế.
Tiểu gia hỏa nhanh ch.óng ngồi xong.
Kết quả mặt bàn còn ở phía trên tầm mắt đôi mắt đen nhánh của nó, tiểu gia hỏa lại lục lọi trong không gian một lát, tìm ra cái đệm, rất là thuần thục nhét ở dưới m.ô.n.g.
Độ cao vừa lúc.
Giản Triết đều vì nó mà toát mồ hôi lạnh, đồng thời lại vì sự tự lập của tiểu gia hỏa mà có chút cảm động.
"Cháu năm nay mấy tuổi?"
"4 tuổi!"
"Bố mẹ vẫn luôn không ở bên cạnh cháu sao?"
"Không có nha ~"
"Vậy lúc họ làm việc không rảnh lo cho cháu, cháu thường xuyên một mình?"
"Không có nha ~"
Giản Triết vẻ mặt hắc tuyến, còn tưởng rằng tiểu gia hỏa cố ý đối đầu với hắn, nhưng rất nhanh liền thấy nó bắt đầu bẻ ngón tay.
"Còn có A Hoàng, Tiểu Bạch, Tiểu Hắc chơi với cháu..." Nhưng nói xong đầu tiểu gia hỏa cũng thấp xuống, thanh âm cũng có một ít ỉu xìu, "A Hoàng bị thương, Tiểu Hắc cũng bị thương, Tiểu Bạch rất lo lắng, cũng không chịu ăn cái gì. Mẹ bảo cháu hôm nay tự mình ra ăn cơm, mẹ muốn ở bên cạnh Tiểu Hắc, còn muốn an ủi Tiểu Bạch đang đau lòng."
A Hoàng... Giản Triết không biết như thế nào, tức khắc liền nghĩ tới con Chim Cánh Vàng ngày hôm qua được hắn khâu vá, trả lại cho hắn vô số cái xem thường.
Lại nghe thấy Tiểu Hắc Tiểu Bạch, tay hắn đang xé giấy gói hamburger càng là run lên.
Rạng sáng, hắn thấy vị nữ nhà khoa học kia, nghe thấy được cô nói chuyện.
"Tiểu Bạch... Có phải là," Giản Triết buông hamburger, click mở màn hình trí não của chính mình, "Con thỏ con ăn cái gì cũng được này?"
"Đúng vậy nha, chú cũng biết Tiểu Bạch nha?" Tiểu gia hỏa hiển nhiên biểu tình trên mặt sáng hơn rất nhiều, "Chú ơi, video này còn là cháu quay cho Tiểu Bạch đó! Mẹ nói cháu rất có thiên phú, quay cho Tiểu Bạch đặc biệt đẹp ~"
"..."
Livestream manh manh đát, xuất từ tay một đứa bé 4 tuổi?
Hắn còn viết thư kiến nghị cho đứa nhỏ này, bảo nó đừng cho thỏ trắng nhỏ ăn nhiều đồ vật như vậy?
Đứa bé 4 tuổi, còn không biết chữ!
Giản Triết dở khóc dở cười, cầm lấy hamburger bít tết bò lạp xưởng liền giống như cho hả giận hung hăng gặm một ngụm.
Nhưng nháy mắt biểu tình của hắn liền trở nên đặc sắc vạn phần.
Hương vị hamburger này... Cảm động!
Lạp xưởng tràn ngập tính đàn hồi, vừa c.ắ.n xuống liền có cảm giác vỏ ngoài giòn tan "răng rắc" đứt đoạn, vị thịt mười phần, mặn thơm vô cùng, mà ngay sau đó c.ắ.n được miếng bít tết bò bên dưới, khẩu cảm kiên cố phong phú cùng độ dai, tràn đầy một ngụm càng làm người ta cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Cả khuôn miệng, răng và đầu lưỡi chạm vào, tất cả đều là cảm giác của thịt.