"Bác sĩ bảo vết thương ngoài da đã khỏi hẳn rồi, còn chuyện trí nhớ thì chỉ có thể phó mặc cho thời gian, từ từ khôi phục thôi ạ."
Ông cụ nhìn Cù Tiểu Phong bằng ánh mắt tràn ngập vẻ xót thương và từ ái, giọng điệu đầy sự quan tâm: "Thương đến đầu não là chuyện lớn đấy chẳng chơi đâu, cháu lại cứ một thân một mình ở bên ngoài..."
Cù Tiểu Phong cũng coi như là đứa trẻ được ông cụ nhìn lớn lên từ nhỏ. Thằng bé này từ bé đã hoạt bát, lanh lợi, mỗi lần nhìn thấy ông từ đằng xa là đã dùng hết sức bình sinh để hét lớn: "Ông nội ơi —— Ông nội ——"
Một đứa trẻ đáng yêu như thế, làm sao ông có thể không thương cho được?
Sau này, khi cha mẹ Cù Tiểu Phong đột ngột qua đời vì tai nạn, ông cụ đã bàn bạc với người nhà muốn đón thằng bé về nuôi nấng, chăm sóc, ít nhất cũng có người để mắt trông nom, giúp đứa nhỏ có thể thuận lợi thi vào đại học. Thế nhưng không ngờ Cù Tiểu Phong lúc ấy lại sống ch·ế·t không chịu, bị hỏi dồn quá mới nức nở nghẹn ngào nói: "Cháu chỉ muốn ở lại ngôi nhà có hình bóng của ba mẹ thôi, cháu không muốn đi đâu hết..."
Nghĩ đến đứa trẻ bướng bỉnh năm đó, rồi lại nhìn chàng thanh niên với vóc dáng mảnh khảnh, mang theo thương tích đầy mình vừa trở về nhà trước mắt, ông cụ có một khoảnh khắc thẫn thờ như nhìn thấy hai hình bóng ấy l.ồ.ng ghép vào nhau — trông cậu lúc này chẳng khác nào một chú thú nhỏ đang đơn độc l.i.ế.m gáp vết thương sau trận chiến.
"Haizzz..."
Ông cụ đỏ hoe mắt, khẽ thở dài một tiếng thườn thượt.
Đúng là cái số mà...
Cơm nước xong xuôi, ông cụ tiễn Cù Tiểu Phong ra tận cửa, hai củ cải nhỏ cũng lót tót chạy theo sau. Ông cụ liền xua hai đứa nhỏ vào nhà trước, đóng cửa lại rồi mới cùng cậu bước thêm vài bước ra ngoài.
Cù Tiểu Phong tinh ý nhận ra ông cụ đang có chuyện muốn nói riêng với mình, bèn chậm rãi dừng bước.
Quả nhiên, ngay khi cậu vừa đứng lại, ông cụ đã nắm lấy tay cậu, giọng điệu tràn ngập sự ái ngại: "Tiểu Phong à, hôm nay thực sự cảm ơn cháu nhiều nhé. Ông cũng thật sự hết cách rồi, thành tích học tập của hai đứa nhỏ này lẹt đẹt quá, ông... ông cũng bị dồn vào đường cùng rồi mới phải làm phiền đến cháu."
"Ông nội ơi, ông đừng nói thế mà. Mấy chuyện này có đáng là bao đâu ạ, ngày thường cháu cũng rảnh rỗi không có việc gì làm. Sau này nếu hai đứa nhỏ có chỗ nào không hiểu, cứ bảo chúng nó cứ thoải mái chạy sang tìm cháu."
Đây hoàn toàn không phải là lời khách sáo xã giao, Cù Tiểu Phong thực lòng cảm thấy chuyện này chẳng có gì to tát, chưa kể cậu cũng cực kỳ quý mến hai anh em nhà này. Chứ nếu gặp phải mấy đứa nhóc nghịch ngợm phá làng phá xóm, cậu đã sớm "bật chế độ ngó lơ" chứ đừng hòng thốt ra những lời này.
"Hại, cháu đúng là một đứa trẻ ngoan, ông cũng chẳng biết phải cảm ơn cháu thế nào cho phải nữa."
Cù Tiểu Phong nhìn thấy những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt ông cụ, cậu biết một mình ông phải gồng gánh nuôi dạy hai đứa trẻ, vừa phải lo lắng xem chúng có khỏe mạnh hay không, lại vừa phải đau đầu chuyện học hành có đuổi kịp bạn bè hay không, thực sự là một điều chẳng hề dễ dàng gì.
Cậu vội vàng lên tiếng an ủi để làm dịu bầu không khí: "Thật sự không có gì đâu ạ, vừa hay một mình cháu ở nhà trồng nấm cũng buồn chán đến mốc cả người, sau này cứ để hai đứa sang chơi với cháu cho vui." Nói rồi, cậu còn cố tình cao giọng, hướng về phía hai cái đầu đang lén lút lấp ló sau cánh cửa mà gọi lớn: "Hai đứa kia, lúc nào rảnh nhớ năng sang đây chơi với anh nhé!"
Kể từ ngày hôm đó, chỉ cần có thời gian rảnh là hai anh em lại rủ nhau sang nhà Cù Tiểu Phong làm khách, thỉnh thoảng còn kéo bằng được cậu sang nhà chúng để tụ tập.
Cù Tiểu Phong thực sự rất thích hai anh em huynh muội nhà này. Từ sau khi hai gia đình trở nên thân thiết, cậu cảm thấy cuộc sống của mình trở nên sống động và tràn ngập tiếng cười hơn hẳn.
Quay trở lại hiện tại, Cù Tiểu Phong vừa chốt cửa cổng xong, xoay người lại đã thấy hai đứa nhỏ đang dùng ánh mắt mắt chữ O mồm chữ A mà nhìn chằm chằm vào đống đất trong sân, cùng chiếc giàn hoa hai tầng màu đen kia.
"Anh Tiểu Phong ơi, anh tha một đống đất về nhà để làm gì thế ạ?" Cao Phong thậm chí còn chưa kịp đặt cặp sách xuống, vừa thấy Cù Tiểu Phong quay đầu lại là đã tò mò hỏi ngay.
"Còn cái này nữa, anh tính trồng hoa ạ?" Khúc Minh Nguyệt vừa sờ soạng cái giàn hoa vừa tiếp lời, "Nhưng mà trồng hoa thì đâu cần dùng đến nhiều đất như thế này."
Cao Phong như vừa được khai sáng, gật đầu lia lịa tán thành: "Hóa ra là trồng hoa ạ. Trồng hoa thì không cần nhiều đất đến mức này đâu anh ơi."
Cù Tiểu Phong dọn dẹp đống đồ đạc trên bàn ở hành lang, lấy giẻ lau sạch lớp bụi bặm, rồi dọn thêm hai chiếc ghế ra ngoài, vừa làm vừa trò chuyện với hai đứa: "Không phải trồng hoa đâu, anh đang muốn thử nghiệm trồng rau xem có thu hoạch được gì không ấy mà."
Hai đứa nhỏ nghe xong thì ngược lại không hề có phản ứng kinh hãi tột độ như Lý thúc lần trước.
Cù Tiểu Phong vẫy tay gọi hai đứa ngồi xuống, vỗ vỗ vào chiếc cặp sách trên lưng Cao Phong, dùng giọng điệu trêu chọc bảo: "Sao tự dưng im bặt thế, lại nghĩ anh đang nói mớ đúng không?"
"Không có đâu ạ!" "Bọn em không có nghĩ thế!"
Sự phủ nhận đồng thanh của hai đứa nhỏ khiến Cù Tiểu Phong có chút bất ngờ.
"Thế hai đứa đang nghĩ gì vậy?"
"Đây là một ý tưởng độc nhất vô nhị, một cuộc thử nghiệm vĩ đại!" Cao Phong vừa tháo cặp sách ra vừa dõng dạc tuyên bố với một biểu cảm chuẩn chỉnh của một thiếu niên mắc hội chứng "tuổi dậy thì" (chuunibyou).
"Sao em lại không nghĩ ra cái ý tưởng tuyệt vời này sớm hơn nhỉ!" Khúc Minh Nguyệt mắt sáng rực như đèn pha nhìn Cù Tiểu Phong: "Anh Tiểu Phong ơi, chừng nào anh gieo hạt giống thì nhất định phải gọi em nhé, em muốn ngày nào cũng sang đây để canh chừng!"
"Em cũng muốn, em cũng muốn nữa!"
"Hửm..." Cù Tiểu Phong kéo dài giọng điệu rồi khẽ lắc đầu, nhìn hai đôi mắt to tròn đang ngập tràn sự mong đợi kia, cậu liền dứt khoát gật đầu đồng ý: "Được rồi, duyệt luôn."
Cù Tiểu Phong rót cho hai đứa nhỏ hai ly nước trái cây mát lạnh, bưng thêm đĩa hoa quả cùng mấy chiếc bánh quy nhỏ tự tay mình nướng. Đây đều là những món cậu luôn chuẩn bị sẵn trong nhà, chỉ cần hai anh em sang chơi là cậu chắc chắn sẽ mang những món ngon nhất ra để chiêu đãi.
"Mấy cái hộp kia là dùng để làm thùng trồng rau hả anh?" Cao Phong vừa lôi bài tập từ trong cặp ra vừa hỏi Cù Tiểu Phong khi cậu đang điều chỉnh khoảng cách của chiếc ghế nằm.
"Chứ còn gì nữa." Cù Tiểu Phong ngả người ngồi xuống ghế, giọng điệu mang theo vài phần khoe khoang, tự đắc: "Anh tự tay chế tạo đấy, đỉnh không?"
"Đỉnh ch.óp luôn ạ! Nhưng mà tại sao anh không mua loại có sẵn cho tiện, mắc gì phải tự làm khổ sở thế anh?"
Cao Phong hoàn toàn không có tư tưởng sính ngoại hay nghĩ đồ mua mới là tốt nhất, cậu nhóc chỉ cảm thấy việc trồng rau là một bộ môn cực kỳ "vô tri" và cao siêu. Nghe nói có mấy nhà khoa học thiên tài trong phòng thí nghiệm hoành tráng, sử dụng đống máy móc công nghệ cao siêu cấp vũ trụ còn chưa chắc đã trồng ra hồn. So với những thứ đó, mấy cái thùng trồng cây tự chế này của anh Tiểu Phong trông quả thực là quá mức đơn sơ! Liệu có thực sự trồng ra trò trống gì không đây?
Hơn nữa, hai cái thùng lớn màu đen kia trông quen mắt thế nhỉ, chả phải là vali hành lý sao? Hình như tuần trước lúc đi vứt rác, cậu nhóc có nhìn thấy một cái y ch.óc ở bãi rác thì phải.
Chắc... không phải là cùng một cái đâu nhỉ?
"Đã biết có trồng ra ngô ra khoai gì đâu, bỏ tiền ra mua đồ mới thì phí phạm lắm."
Cù Tiểu Phong còn muốn nói thêm rằng nếu sau này thành công, cậu sẽ dẫn cả nhà cùng nhau ra đồng cuốc đất tăng gia sản xuất. Nhưng hiện tại mọi thứ vẫn còn là ẩn số, cậu bèn khéo léo đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác.
Cù Tiểu Phong nở một nụ cười có chút gian tà: "Hai đứa đoán thử xem, đống thùng này của anh tiêu tốn hết bao nhiêu tiền nào?"
Xem ra anh Tiểu Phong cũng phải móc hầu bao rồi đây.
Khúc Minh Nguyệt hăng hái: "Em đoán trước cho! ——" Cô nhóc ngẫm nghĩ một lát rồi đưa ra con số có phần rụt rè: "Năm tinh tệ Liên minh ạ?"
Cao Phong lập tức bỏ phiếu thuận: "Em cũng đoán năm tinh tệ ạ."
Ông ngoại hai đứa từng bỏ ra đúng năm tinh tệ ở trạm thu mua phế liệu để rước về một chiếc đài radio cũ kỹ cho hai anh em học tiếng thông hành tinh tế. Cho dù anh Tiểu Phong có gom một lúc ngần này cái hộp từ trạm thu mua về đi chăng nữa, thì chúng cũng chỉ là đồ bỏ đi, tổng thể làm sao mà đắt hơn cái đài phát ra tiếng kia được chứ?
Cù Tiểu Phong híp đôi mắt lại, giơ ngón tay trỏ lên lắc lắc trước mặt hai đứa: "Sai bét nhè rồi nhá ——"
"Chi phí thiệt hại: Đúng một túi dinh dưỡng dịch."
Khúc Minh Nguyệt kêu lên: "Anh ăn gian!" Cao Phong bất bình: "Đúng thế, anh chơi xấu!"
"Anh đây không thèm nhé." Cù Tiểu Phong nhàn nhã đung đưa trên chiếc ghế nằm, "Mấy cái hộp này đều là do anh tự tay nhặt từ bãi rác về đấy chứ, anh chỉ tốn công cọ rửa với đục đẽo lại tí thôi. Tính ra chẳng phải là tốn năng lượng của một túi dinh dưỡng dịch để làm việc sao? Nếu tính chi li theo chuẩn cơ khí tinh tế thì chắc chỉ hết nửa túi thôi ấy chứ..."
Nhìn cái điệu bộ kia của Cù Tiểu Phong, cứ như thể cậu đang thực sự nghiêm túc lẩm nhẩm tính toán bài toán kinh tế này trong đầu vậy.
Khúc Minh Nguyệt: "..." Cao Phong: Biết ngay mà.
...
Nói là sang tìm cậu để làm bài tập, hai đứa nhỏ quả thực ngồi vào bàn viết lách vô cùng nghiêm túc, thỉnh thoảng gặp phải câu nào hóc b.úa mới ngẩng đầu lên hỏi Cù Tiểu Phong.
Cù Tiểu Phong thì cứ thong thả nằm trên chiếc ghế bành bên cạnh để đọc sách. Đây là cuốn sách về chủ đề chế tạo cơ giáp mà cậu mới mua, sách giao đến đã mấy ngày nay rồi nhưng cậu vẫn chưa có thời gian đụng tới. Vừa hay buổi sáng đã giải quyết xong xuôi hết mọi việc, khoảng thời gian trống trải này rất thích hợp để cậu nạp thêm kiến thức.
Nội dung cuốn sách được viết vô cùng lôi cuốn, khiến Cù Tiểu Phong đọc đến mức say sưa, nhập tâm. Trong khi đó, hai anh em Cao Phong và Khúc Minh Nguyệt cũng đã sớm giải quyết xong đống bài tập từ đời nào, hiện tại hai đứa đang chụm đầu vào chiếc quang não của cậu để cày bộ anime mới ra mắt một cách ngon lành.