Tôi đập tan chiếc đèn ngủ, giận dỗi không liên lạc với cô ấy, muốn cho cô ấy biết sợ.

Tôi liều mạng tự an ủi bản thân rằng, chỉ cần tôi giành được chức vô địch thế giới, cô ấy sẽ lại trở về bên cạnh tôi thôi.

Tôi lại đoán sai nữa rồi.

6

Hai ngày trước khi xuất phát, tôi trở về nhà của chúng tôi một chuyến.

Tất cả những đồ đạc liên quan đến Dụ Cửu Thư từ lâu đã được mang đi hết.

Tuy nhiên, trong chiếc tủ thấp dưới kệ tivi, tôi lại tìm thấy một chiếc hộp giấy màu vàng kim.

Đó là vỏ hộp của bộ sản phẩm chăm sóc da mà tôi đã mua tặng cô ấy bằng khoản tiền lương đầu tiên kiếm được.

Tôi vô tư mở ra, tay trượt một cái, toàn bộ đồ đạc bên trong rơi hết xuống đất.

Tất cả đều là ký ức giữa tôi và cô ấy.

Những ký ức mà chẳng hiểu vì sao lại bị tôi lãng quên mất.

Sợi dây đỏ do chính tay cô ấy đan, những món đồ treo trang trí cùng nhau mua, những tấm vé xe ngồi ghế cứng suốt một ngày một đêm.

Khoảng thời gian còn ở đội huấn luyện trẻ, tôi nghèo đến mức chỉ toàn ăn mì tôm.

Khi dồn vào đường cùng, tôi nhỏ giọng kể cho cô ấy nghe về hoàn cảnh của mình. Cô ấy gật đầu, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ, chẳng bao lâu sau, tôi nhận được 500 tệ cô ấy chuyển sang.

Sau này tôi mới biết, cô ấy đã đi làm gia sư piano kiếm tiền, trích ra từ tiền học phí và tiền lương của mình để chống đỡ, nuôi sống tôi của lúc đó.

Có một năm tuyết rơi rất dày, tôi đi tập huấn ở nơi xa. Vì quá nhớ tôi, cô ấy đã giấu gia đình, một mình ngồi tàu hỏa suốt một ngày một đêm đến tìm tôi.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, đôi gò má và bàn tay cô ấy đã bị đông đến đỏ ửng, đôi mắt rưng rưng nước nhìn tôi bảo lạnh.

Tôi nhét bàn tay cô ấy vào lòng mình, cảm thấy vô cùng áy náy và thương xót khôn nguôi.

Sau này nữa, mẹ tôi qua đời. Dù bà chưa từng chăm sóc tôi nhiều, nhưng tôi vẫn cảm thấy đau buồn.

Tôi không muốn Dụ Cửu Thư nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của mình, cố chấp cứng miệng không cho cô ấy đến gặp, cũng không nói cho cô ấy biết thời gian cụ thể tôi về nhà.

Thế nhưng cô ấy đã chạy đi dò hỏi qua bạn bè tôi về thông tin chuyến xe của tôi, biết tôi sẽ chuyển tuyến ở Hải Thị.

Thế là ngày hôm đó, cô ấy mua một tấm vé xe chặng ngắn, từ bảy giờ sáng đã đứng túc trực bên cạnh cổng soát vé của ga chuyển tuyến Hải Thị, tì người lên lan can chờ đợi tôi.

Thực ra cô ấy không biết khi nào tôi sẽ đến.

Cô ấy chẳng qua chỉ nghe nói, hôm nay tôi sẽ đi qua đây.

Nhưng cô ấy vẫn giương to đôi mắt, chăm chú, cẩn thận quan sát từng người một bước qua cổng soát vé.

Cô ấy tin chắc rằng, bản thân mình nhất định sẽ nhận ra tôi.

Rốt cuộc, cô ấy cũng nhìn thấy một tôi đầy mệt mỏi và tiều tụy.

Vốn dĩ tôi không muốn để cô ấy thấy dáng vẻ này, nhưng khi Dụ Cửu Thư nhận ra tôi, lao vào lòng tôi như một con thỏ nhỏ, tôi lại chẳng thể thốt lên lời nào.

Tôi mất đi khả năng ngôn ngữ, nước mắt cứ thế trào ra ròng rã.

Nước mắt nghẹn lại nơi cổ họng, tôi ôm c.h.ặ.t lấy cô ấy, òa khóc nức nở như một đứa trẻ bất lực nhất trên đời.

Những giọt nước mắt không thể rơi tại tang lễ, vào khoảnh khắc ấy đã vỡ đê tràn bờ, tôi hỏi: "Sao em lại đến đây?"

Dụ Cửu Thư nhìn tôi bằng đôi mắt đẹp đẽ và trong trẻo: "Vì sợ anh không tìm được chỗ để khóc mà."

Tôi nghẹn ngào, khóc không thành tiếng.

Sao trên đời lại có người ngốc đến thế chứ.

Sao lại có người tốt đến nhường này.

Tại sao tôi lại làm mất một người như thế chứ?

Lúc đó rõ ràng tôi đã thề trong lòng rằng, vĩnh viễn sẽ không phụ lòng Dụ Cửu Thư.

Tại sao tôi lại quên mất rồi?

Tôi nhặt từng món, từng món đồ trên mặt đất lên, áp c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

Tôi đột nhiên cảm thấy mọi thứ chẳng còn quan trọng nữa rồi.

Ngoại trừ Dụ Cửu Thư ra, chẳng còn gì quan trọng nữa.

Tôi đã không còn biết bản thân mình phải tiếp tục thi đấu vì điều gì nữa rồi.

7

Đội tuyển đã sa thải tôi.

Đội tuyển cũ vừa hận tôi vì sắt không thể rèn thành thép, nhưng lại vừa thừa nhận năng lực của tôi, nên đã giới thiệu tôi sang ban huấn luyện của một đội tuyển khác để làm huấn luyện viên phía sau hậu trường, không còn xuất hiện trước công chúng nữa.

Tôi vẫn theo thói quen thường xuyên đến thăm Dụ Cửu Thư.

Tôi đã rất nỗ lực muốn đứng dậy, muốn một lần nữa lấy lại dũng khí để đến giãi bày tâm tư với cô ấy.

Nhưng cô ấy thực sự giống như ánh trăng trên cao, sẽ không bao giờ dành cho tôi bất kỳ sự hồi đáp nào nữa.

Sau một buổi hòa nhạc, Dụ Cửu Thư nhận trả lời phỏng vấn.

Tên đàn em luôn mỉm cười khiến người khác thấy khó chịu của cô ấy đột nhiên bước lại gần, ngồi xuống cạnh tôi.

Cậu ta nói: "Bất ngờ lắm đúng không?"

Tôi không muốn bận tâm đến cậu ta, nhưng vẫn đáp lại: "Bất ngờ cái gì?"

Ánh mắt của cậu ta dừng lại trên người Dụ Cửu Thư, mang theo sự thưởng thức không chút kiêng dè.

"Hạ Vọng, đừng tưởng rằng chỉ có mình anh là tuổi trẻ tài cao."

(Hoàn)

Chương 12 - Tình Yêu Không Phải Trò Đùa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia