“Phó Hiển.”

“Lý do duy nhất tôi rời bỏ anh…”

“Là vì tôi đang cố sống sót.”

“Nếu chúng ta tiếp tục, hoặc tôi sẽ hủy hoại chính mình, hoặc tôi sẽ hủy hoại anh.”

“Không đúng!”

Phó Hiển gần như gào lên.

“Không đúng, Ninh Dạng, không phải như vậy!”

“Em chỉ đang giận thôi.”

“Quay về đi, chúng ta bắt đầu lại.”

“Anh sẽ cùng em đi ngắm biển, anh—”

“Phó Hiển.”

Tôi cắt ngang lời anh.

“Người thích biển là anh.”

“Không phải tôi.”

“Cuối cùng, đây là lần cuối chúng ta gặp nhau.”

“Việc anh theo dõi tôi, quấy rối tôi, cưỡng chế xâm nhập, hành hung, và tất cả những hành vi vượt giới hạn hôm nay, tôi sẽ giao cho cơ quan pháp luật xử lý.”

“Bộ phận pháp lý của công ty sẽ hoàn thiện toàn bộ hệ thống bảo vệ trong vòng hai mươi bốn giờ.”

“Sau đó, mọi hành động tiếp theo của anh đều phải chịu hậu quả pháp lý.”

Phó Hiển không tin.

Anh đuổi theo xe tôi, giãy giụa sau cửa kính khi bị cảnh sát dẫn đi.

Còn tôi thậm chí không xuống xe nhìn anh lần nào.

Anh nhắn tin cho tôi.

Mỗi tin đều nhận được phản hồi tự động:

[Lần quấy rối thứ N đã được đồng bộ đến cơ quan chức năng. Lần sau sẽ khởi động điều khoản xử phạt hành chính.]

Về sau, anh tìm được nơi tôi ở, chuẩn bị những thứ nguy hiểm nhằm khống chế tôi.

Nhưng tôi kịp phản kháng, rồi dùng chút sức cuối cùng gọi cảnh sát.

Cảnh sát lục soát nơi ở của Phó Hiển và phát hiện nhiều vật chứng cho thấy anh đã lên kế hoạch giam giữ tôi lâu dài.

Hàn Chương nói với tôi:

“Dù lần này hậu quả chưa đi đến mức xấu nhất, nhưng bằng chứng khách quan đã đủ nghiêm trọng.”

“Quấy rối, xâm phạm, cố ý gây thương tích, tàng trữ chất cấm và chuẩn bị hành vi giam giữ trái phép — cộng lại không nhẹ đâu.”

Anh không chỉ đang nói về Phó Hiển.

Anh còn muốn tôi hiểu, nếu lần này sơ sẩy, tôi đã có thể phải đối mặt với điều gì.

Tôi hơi bất lực thở dài.

“Chưa xảy ra mà.”

“Em vẫn chăm đi tập gym đấy, đâu phải tập cho vui.”

“Chẳng qua bị bất ngờ thôi, phản ứng vẫn khá tốt.”

Hàn Chương nhìn tôi.

“Có phải em muốn tôi khen em vài câu không?”

Tôi gật gù.

“Em thấy là nên đấy.”

Hàn Chương bị tôi chọc cho bật cười.

Sau đó, mọi chuyện tôi chỉ cần phối hợp với cảnh sát.

Còn lại công ty và luật sư xử lý.

Nghe nói Phó Hiển vẫn luôn đòi gặp tôi.

Có người hỏi tôi muốn đi không.

Tôi chẳng buồn ngẩng đầu.

“Không đi.”

Ngày tháng của tôi bận rộn nhưng trọn vẹn.

Một hôm đến công ty, cô bé lễ tân chặn tôi lại.

“Chị Ninh Dạng, có người gửi chị một bức thư.”

“Là một cô gái tên Lâm Tri.”

Lâm Tri?

Tôi ngạc nhiên.

Tôi gần như đã quên mất cô ta là ai.

Cô ta còn có thể viết gì cho tôi?

Cuối cùng, tôi vẫn mở thư ra xem.

Cô ta viết:

[Chị Ninh Dạng, cảm ơn chị. Và… xin lỗi.]

Cô ta kể rằng sau khi Phó Hiển say rượu, cô ta từng muốn dùng cách thấp kém để ép anh chịu trách nhiệm.

Nhưng Phó Hiển không những không chạm vào cô ta, còn nổi giận đến mức khiến cô ta bị đuổi học.

Tình yêu tưởng là thật, giấc mộng hào môn tan vỡ, thậm chí bằng tốt nghiệp cũng không lấy được.

Lâm Tri sống vật vờ một thời gian.

Sau đó cô ta theo tôi về nước, lại theo Phó Hiển khi anh quay lại dây dưa với tôi.

Đầu óc cô ta càng lúc càng lệch.

Cô ta từng chuẩn bị làm chuyện không thể quay đầu với Phó Hiển.

Hôm ấy, khi Phó Hiển theo dõi tôi và tôi báo cảnh sát, anh gào lên trong tuyệt vọng:

“Thà cô g.i.ế.c tôi đi còn hơn!”

Trong thư, Lâm Tri viết:

[Chị nói: dùng cả đời để trả cho anh ta, không đáng.]

[Chị Ninh Dạng, nếu không có chị, có lẽ em thật sự sẽ dùng cả đời mình để trả giá.]

[Cảm ơn chị.]

Tôi gấp thư lại, không nhịn được bật cười.

Dịch Xuyên hỏi:

“Cười gì đấy?”

“Không có gì.”

“Chỉ là đột nhiên nhớ đến một câu.”

“Câu gì?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, nơi ánh nắng đang rơi xuống những tòa nhà cao tầng.

“Tôi thừa nhận mọi tổn thương của ngày hôm qua.”

“Nhưng tôi không để chúng định nghĩa ánh sáng của ngày mai.”

Dịch Xuyên chớp mắt.

Rồi đột nhiên hét lớn:

“Hàn Chương, đồ cẩu nam, lại ép điên thêm một người nữa rồi!”

Tôi khựng lại.

Sau đó cười phá lên.

Tiếng cười thật sự có thể lan truyền.

Chẳng bao lâu, cả văn phòng cùng cười rộ lên.

Tôi nhìn ra ngoài khung cửa.

Tôi thừa nhận mọi tổn thương của ngày hôm qua.

Nhưng tôi không để chúng định nghĩa ánh sáng của ngày mai.

Từ khoảnh khắc này trở đi—

Xương cốt tôi là nhành mộc lan mới nở.

Trái tim tôi là cụm tinh vân đang kết tụ.

Mỗi nhịp đập đều là một lần đếm ngược tái sinh.

Còn vô hạn giây nữa, để trở thành phiên bản mới của chính mình.

End.