Sở Liên có chút ngơ ngác, theo bản năng hỏi: “Cô hỏi chuyện này làm gì?”
Sở Dao chớp chớp mắt, ăn ngay nói thật: “Tôi có chút chuyện muốn hỏi cha cô, trước đây ông ấy là đại đội trưởng, biết khá nhiều chuyện.”
Sở Liên mặc dù không biết cô muốn hỏi gì, nhưng vẫn nói cho Sở Dao biết nông trường nơi cha cô ta đang ở, sau đó Sở Dao không chút do dự cùng Du Minh rời đi.
Du Minh nắm lấy tay cô: “Đừng lo, trên thành phố không giống đại đội Sở Sơn, ông ta không dám làm gì đâu.”
Trong lòng anh lại nghĩ, trước khi Sở Chấn Sơn về tỉnh, anh phải đưa đón Sở Dao, dù sao khu tập thể cũng đông người, Sở Chấn Sơn tuyệt đối không có cơ hội ra tay, còn Thị ủy...
Sở Chấn Sơn có ngốc mới dám ra tay ở Thị ủy.
Sở Dao suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Ông ta chắc chắn không dám chủ động làm gì đâu, ông ta đâu nỡ đ.á.n.h mất địa vị hiện tại của mình.”
Nói thế nào nhỉ, những kẻ càng không có gì trong tay thì càng không kiêng dè, nhưng kiểu người như Sở Chấn Sơn thì lại không nỡ buông bỏ.
Hai người nói chuyện một lúc, sau đó lại đi tìm thím Hai Mã và bà Triệu, đổi từ chỗ họ khoảng một trăm quả trứng gà, cùng một ít nấm phơi khô các loại, rồi hai người đạp xe rời đi.
Nhìn bóng lưng hai người họ, thím Hai Mã không nhịn được cảm thán: “Con bé Sở Dao này, càng ngày càng không giống người đi ra từ nông thôn chúng ta nữa rồi.”
Bà Triệu bĩu môi, nhìn bà ấy nói: “Con bé Dao Dao ngay từ đầu đã không giống trẻ con nông thôn chúng ta rồi, bà xem con gái nhà ai mà biết đọc sách như nó, đó là học sinh cấp ba đấy.”
Thím Hai Mã ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Cũng đúng.”
Giờ phút này, hai người ăn ý bỏ qua Sở Liên, người cũng lấy chồng trên thành phố nhưng lại không có công ăn việc làm...
Nhà họ Sở, Sở Chấn Quốc đứng ở cửa, mãi đưa mắt nhìn Sở Dao và Du Minh đi khuất, hai tay chắp sau lưng bất giác nắm c.h.ặ.t thành quyền, hai mắt hơi híp lại. Ông ta đã tốn biết bao công sức mới đi được đến ngày hôm nay, tuyệt đối không thể để bất cứ kẻ nào phá hỏng những ngày tháng tốt đẹp của mình.
Nghĩ đến chuyện xảy ra 7 năm trước, ông ta cụp mắt xuống, xoay người về phòng, trong lòng lại tính toán, ông ta phải bớt chút thời gian đi gặp đại ca một chuyến, bọn họ là châu chấu trên cùng một sợi dây, đại ca ông ta bắt buộc phải ngậm c.h.ặ.t miệng lại.
...
Về đến thành phố, Sở Dao nhìn Du Minh khóa kỹ xe đạp, sau đó cô xách nấm, còn Du Minh thì cầm trứng gà, hai người cùng nhau đi lên lầu.
Trong lúc lên lầu, Sở Dao vẫn đang nói với Du Minh rằng Sở Chấn Sơn tàn nhẫn thế nào, khốn nạn ra sao.
“Cẩn thận một chút.” Thấy cô lên cầu thang mà cứ liên tục ngoái đầu lại nhìn, Du Minh đành phải lên tiếng nhắc nhở.
Sở Dao bình thản nói: “Ây da, anh yên tâm đi, lên cái cầu thang thì có thể xảy ra chuyện gì...”
Lời còn chưa dứt, một cái bát đã rơi ngay trước mặt cô, âm thanh gốm sứ vỡ vụn khiến cô sững sờ. Phản ứng lại, cô nhìn theo hướng cái bát vỡ, ừm, hai người phụ nữ đang đ.á.n.h nhau.
Cô nhìn xung quanh không có một ai, vốn định qua can ngăn một chút, kết quả lại bị Du Minh gọi đi. Mãi đến tầng tam, Du Minh mới lên tiếng: “Hai người đ.á.n.h nhau ở dưới là người nhà thím Ngô.”
Tất nhiên, anh cũng chỉ nói một câu như vậy, không nói thêm lời thừa thãi nào, nhưng Sở Dao lại hiểu ra tất cả. Dù sao kiểu người hướng về nhà mẹ đẻ như thím Ngô cũng hiếm thấy.
Thấy cô không nói gì, Du Minh lại tiếp tục: “Nhưng em không cần lo đâu, họ đ.á.n.h xong là thôi ấy mà, có thím Ngô ở đó, không gây ra sóng gió gì lớn được đâu.”
Sở Dao nhớ tới cái bát rơi dưới chân mình, có chút không dám tin: “Thật sao? Bọn họ đã đến mức ném bát đĩa rồi kìa.”
Thời buổi này, nhà ai lại vì đ.á.n.h nhau mà đập phá đồ đạc chứ, huống hồ còn là vật dụng thiết yếu như bát đũa.
Khóe miệng Du Minh giật giật, bình tĩnh gật đầu: “Không sao đâu, lần họ đ.á.n.h nhau dữ dội nhất, nồi niêu trong nhà đều bị đập nát, lúc đó làm hàng xóm trong khu tập thể sợ khiếp vía, rất nhiều người chạy tới can ngăn, sau đó...”
“Người can ngăn lại mang tiếng xấu, còn suýt bị thím Ngô ăn vạ, cho nên từ đó về sau, mặc kệ nhà thím Ngô đ.á.n.h nhau ra sao, cũng rất ít người đi khuyên can nữa.” Nói đến cuối, giọng điệu Du Minh đều trở nên đều đều, ừm, đều là do nhìn thấy nhiều rồi.
Nghe nói đến mức đập cả nồi, Sở Dao không dám nói gì nữa, cô rụt cổ lại, thôi bỏ đi, chuyện nhà thím Ngô cô cũng không quản nổi, đ.á.n.h nhau thôi mà, đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h đi.
Sau khi về nhà, cô và Du Minh cùng nhau cất dọn đồ đạc mang về. Nhìn đồng hồ, còn chưa tới 4 giờ, thời gian vẫn còn sớm, tròng mắt cô bất giác đảo nhất vòng, lên tiếng: “Du Minh, em ra ngoài một chuyến.”
Du Minh vừa vặn nhìn thấy biểu cảm này của cô, lập tức hỏi: “Em định đi đâu?”
Bây giờ còn có một Sở Chấn Sơn rắp tâm bất lương, anh không dám để Sở Dao ra ngoài một mình.
Sở Dao nhìn anh với vẻ mặt ngoan ngoãn: “Không đi đâu cả, chỉ ở trong khu tập thể của chúng ta thôi.”
Du Minh không nói gì, cứ thế nhìn cô, cuối cùng Sở Dao cúi đầu nói: “Đến nhà họ Phó xem sao.”
Nghe nói là đến nhà họ Phó, gân xanh trên trán Du Minh giật giật. Anh luôn biết vợ mình là người to gan, nhưng không ngờ lại to gan đến mức này, sáng vừa chọc giận Sở Chấn Sơn, chiều đã đòi đến nhà họ Phó...
Thật đúng là công bằng mà.
“Anh đi cùng em.” Anh nhìn Sở Dao nói.
Sở Dao vội vàng xua tay: “Ây da, không cần anh đi cùng đâu, em không làm gì cả, chỉ đơn thuần đến nhà họ Phó lượn nhất vòng thôi.”
Cô chỉ đến nhà họ Phó một chuyến, đâu phải vào hang hùm miệng sói gì, quan trọng nhất là, bây giờ vẫn đang là ban ngày, trong khu tập thể đâu đâu cũng có người, làm sao có thể xảy ra chuyện được.
Du Minh nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc: “Thế cũng không được, anh phải đi cùng em.”
Cái miệng này của vợ anh đôi khi cũng chọc tức người ta lắm, anh không đi cùng thật sự không yên tâm.
Sở Dao: “...”
Cuối cùng cô vẫn cùng Du Minh đến nhà họ Phó. Tất nhiên, hai người cũng không đi tay không, dù sao cũng lấy danh nghĩa đến thăm bà nội Phó, nể tình công việc của cô, cô đã cầm theo mười quả trứng gà, đây đã là một món quà rất lớn rồi!
Bà nội Phó đang trông cháu ở nhà, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa. Bà cũng không xem giờ, còn tưởng con trai con dâu đã về, kết quả vừa mở cửa ra đã bị giật mình.
“Sở Dao, Du Minh, sao hai đứa lại tới đây?” Bà nội Phó không nhịn được kinh ngạc hỏi. Nếu bà nhớ không lầm, đây là lần đầu tiên Sở Dao đến nhà bà kể từ khi lấy chồng vào khu tập thể này.
Bà nội Phó: “...”
“Vào nhà trước đi.” Nụ cười trên mặt bà hơi cứng lại, nhưng vẫn nghiêng người để họ vào nhà. Nếu không nhắc đến công việc, trong lòng bà còn dễ chịu một chút, vừa nhắc đến công việc...
Là thấy đau nhói ở tim.
Sở Dao nhìn đứa bé đang ngoan ngoãn đọc sách trong phòng khách, cười hỏi: “Đây là con trai của chú hai Phó đúng không, ngoan thật đấy, mấy tuổi rồi cháu?”
Bà nội Phó vội vàng nói: “Đúng vậy, tên là Phó Dương, năm nay 10 tuổi.”
Nghe nhắc đến mình, Phó Dương ngẩng đầu lên, có chút nghi hoặc gọi: “Bà nội?”
Bà nội Phó nhìn đứa cháu cưng nói: “Dương Dương, gọi chị và anh đi.”