Khi không khí trong lành tràn vào, Sở Dao từ từ thở ra một hơi, lên tiếng nói: “Là thế này ạ giám đốc Khúc, nhà em ở khá xa, em muốn xin ở ký túc xá, đơn xin em đã viết sẵn rồi, phiền giám đốc xem giúp em.”
Nói rồi cô lấy một tờ giấy gấp từ trong chiếc cặp màu xanh quân đội ra đưa qua.
Giám đốc Khúc định nói gì đó nhưng không kịp, đành phải nhận lấy tờ giấy, mở ra xem liền cười: “Đồng chí trẻ tuổi này chuẩn bị cũng thật đầy đủ.”
Khiến ông muốn từ chối cũng không tìm được lý do.
Sở Dao mím môi cười ngại ngùng: “Đây cũng là bất đắc dĩ ạ, nhà em ở xa quá, đi lại không tiện, cũng không an toàn.”
Giám đốc Khúc thở dài, đã nói đến chuyện đi đường không an toàn rồi, ông còn có thể nói gì nữa, ông nhanh ch.óng ký tên vào tờ giấy: “Được, cô chờ đi, tôi đi xin ký túc xá cho cô.”
“Cảm ơn giám đốc Khúc.” Sở Dao chớp mắt, nói với vẻ mặt kích động, ừm, tuy giám đốc Khúc rất thích hút t.h.u.ố.c, nhưng không thể phủ nhận ông là một người tốt.
Giám đốc Khúc cười tủm tỉm xua tay: “Đây đều là việc tôi nên làm, các cô cứ làm việc cho tốt là được.”
Ông không thể không đồng ý được, lời nào cũng để đồng chí Sở Dao nói hết rồi, huống chi đơn xin này viết không có một câu thừa nào, không chừng còn là một tay viết lách cừ khôi, ông không thể tự rước họa vào thân được.
“Đúng rồi, ở chung ký túc xá với con gái của bếp trưởng Vương không có vấn đề gì chứ?” Lúc Sở Dao ra cửa, giám đốc Khúc hỏi.
Sở Dao không do dự lắc đầu: “Không vấn đề gì ạ, em nghe theo sự sắp xếp của giám đốc.”
Ký túc xá chỉ có hai người ở, quả thực là quá hài lòng rồi.
Giám đốc Khúc hài lòng xua tay: “Đi làm việc đi, đợi đến chiều cô lại đến lấy chìa khóa.”
Sở Dao lại nói một tràng lời hay ý đẹp, lúc này mới quay người rời đi, lúc đóng cửa, cô do dự một chút, vẫn nói: “Giám đốc Khúc, hút t.h.u.ố.c có hại cho sức khỏe.” Nói xong liền đi thẳng.
Giám đốc Khúc vừa cầm điếu t.h.u.ố.c lên định hút tiếp: “…”
Ông châm t.h.u.ố.c, hút một hơi, thở dài, ông cũng biết hút t.h.u.ố.c có hại cho sức khỏe, nhưng không hút t.h.u.ố.c, sức khỏe cũng chưa chắc đã tốt, nên thôi cứ hút tiếp vậy!
…
“Đi, thời gian còn sớm, chúng ta đi xem phim.” Sở Dao chào chị Bình, kéo Du Minh nói.
Mắt Du Minh sáng lên, vội vàng gật đầu: “Được.”
Cậu đã xem giờ rồi, xem phim xong ra ngoài vừa đúng lúc ăn cơm, chỉ có một điều không tốt…
Rạp chiếu phim ở phía tây thành phố.
Trước cửa rạp chiếu phim, bốn người lại một lần nữa chạm mặt, Sở Liên cười như không cười: “A, thật trùng hợp, Dao Dao cậu cũng đi xem phim à.”
Sở Dao liếc nhìn Sở Liên, cười: “Đúng là trùng hợp, hôm nay cậu lại xin nghỉ, cậu nói xem, nếu bác gái Lưu Chi biết thì sẽ thế nào?”
Đồng t.ử Sở Liên đột nhiên co lại, thế nào ư? E rằng mẹ cô ta lại nhòm ngó công việc của cô ta nữa, cô ta có chút tức giận: “Sở Dao, cậu có thể đừng như trẻ con được không, có chuyện gì cũng đi tìm phụ huynh, cậu như vậy thật sự rất đáng ghét.”
Sở Dao nhẹ nhàng nói: “Cậu cũng có thể tìm phụ huynh của tôi mà, tôi chờ.”
Nói xong câu này, cô kéo Du Minh đi vào rạp chiếu phim, trong lòng lại một lần nữa cảm thấy may mắn, may mà cô đã sớm tìm được một đối tượng thật thà, nếu không trong tình huống như hôm nay…
Hai chọi một, cô thua t.h.ả.m rồi!
Phó Thần nhìn Sở Liên tức giận đến méo cả mặt, rụt cổ lại, nhỏ giọng hỏi: “Liên Liên, chúng ta còn xem phim không?”
Cậu ta cũng lén xin nghỉ, đợi mẹ cậu ta biết, không biết sẽ lải nhải cậu ta thế nào nữa, nếu Liên Liên không xem phim, vậy cậu ta có thể về đi làm tiếp không?
Vẻ mặt Sở Liên thay đổi, tủi thân nói: “Anh Thần, Sở Dao và Du Minh đều vào rồi, nếu chúng ta không đi, chẳng phải là tỏ ra chúng ta chột dạ sao?”
Phó Thần lập tức nói: “Vậy chúng ta vào ngay bây giờ.”
Vì chuyện của cậu ta và Liên Liên, bây giờ cậu ta sợ nhất người khác nhắc đến hai chữ chột dạ, nên tuyệt đối không thể chột dạ, không thể trốn tránh.
Sở Liên hài lòng cười, cô ta ôm cánh tay Phó Thần nũng nịu: “Anh Thần, anh đối với em thật tốt.”
“Duyên phận.” Khóe mắt Sở Dao liếc thấy hai người đi vào, nhỏ giọng cảm thán.
Du Minh nói với vẻ mặt không cảm xúc: “Chắc là nghiệt duyên.”
Đều tại thành phố quá nhỏ, nếu không cũng không thể gặp nhau hết lần này đến lần khác, về nhà cậu sẽ nói với mẹ, để mẹ cậu đi tìm bà nội Phó, hừ, Dao Dao không mách lẻo, nhưng cậu đâu có hứa là không mách lẻo, giờ làm việc mà xin nghỉ, tiền nhiều quá đốt à.
Du Minh, người cũng đang xin nghỉ, hung hăng nghĩ trong lòng!
Sau khi xem phim xong, có lẽ là cả hai bên đều không muốn nghiệt duyên lại xảy ra, thế là mỗi người đi một ngả, ngay cả ăn cơm cũng đến hai tiệm cơm quốc doanh khác nhau!
Ăn cơm xong, Sở Dao lấy được chìa khóa ký túc xá từ giám đốc Khúc, sau đó nhờ sự giúp đỡ của Du Minh chuyển chăn màn từ đại đội Sở Sơn đến ký túc xá, tạm thời coi như đã ở lại ký túc xá.
…
Buổi tối, Sở Dao gặp được con gái của bếp trưởng Vương, Vương Hoan Tâm.
“Cậu là Sở Dao phải không, tôi nghe cha tôi nhắc đến cậu rồi, tôi tên là Vương Hoan Tâm, chào cậu.” Nhìn thấy cô, Vương Hoan Tâm đưa tay ra, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Sở Dao cũng đưa tay ra nói: “Chào cậu.”
Cô cảm thấy, trước đây mình chắc chắn đã gặp Vương Hoan Tâm, và cái tên này cũng rất quen tai.
Không đợi cô suy nghĩ kỹ, Vương Hoan Tâm đã nói: “Tôi cũng học ở trường cấp ba số 1 huyện Trấn Sơn, nhưng hơn cậu hai khóa, mục tiêu của tôi là thi đại học, hiện đang ở nhà ôn thi.”
Sở Dao: “…”
Cô nhớ ra rồi, thầy giáo dạy toán của họ đã từng nhắc đến Vương Hoan Tâm, thành tích học tập không tốt lắm, nhưng rất chăm học, và một lòng muốn thi đại học, chỉ là…
“Bây giờ kỳ thi đại học đã dừng rồi mà.” Cô cẩn thận nói, và bây giờ cô cũng biết, lần dừng thi đại học này thời gian khá dài, nếu cứ ôn thi mãi…
Điều này cũng không thực tế.
Vương Hoan Tâm hơi c.ắ.n môi, bướng bỉnh nói: “Tôi biết, nhưng tôi cảm thấy, kỳ thi đại học chắc chắn sẽ được khôi phục, chỉ cần tôi không từ bỏ việc học, không từ bỏ việc ôn thi, tôi nhất định có thể thi đỗ đại học.”
Nhìn thấy ánh sáng trong mắt đối phương, Sở Dao không dám lên tiếng, vì cô cảm thấy việc vào đại học đã trở thành nỗi ám ảnh của Vương Hoan Tâm, với mối quan hệ của cô và đối phương, chưa đủ để nói những lời khác, tuyệt đối tránh giao thiệp nông mà nói lời sâu!
Cuối cùng, cô đành ngượng ngùng nói: “Vậy cậu cố lên nhé.”
Vương Hoan Tâm nhìn cô hỏi: “Tôi nghe nói thành tích học tập của cậu rất tốt, chúng ta cùng cố gắng nhé, giúp đỡ lẫn nhau.”
Cô tìm cho mình một người bạn học, như vậy có bài nào không biết cũng có người để hỏi.
Sở Dao im lặng một lúc rồi nói: “… Tôi còn phải đi làm, nhưng lúc tôi ở ký túc xá, nếu cậu có gì không hiểu, chúng ta có thể cùng nhau thảo luận.”
Cùng học thì thôi đi, cô khó khăn lắm mới tốt nghiệp cấp ba, thế nào cũng phải nghỉ ngơi 2 năm, hơn nữa, cho dù có thi đại học, bây giờ ôn tập cũng quá sớm.