Tận mắt chứng kiến Chương Lãng bị xâu xé, nhai nát ngay trước mũi mình, chỉ còn trơ lại xương trắng, Khương Đại Nha sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tiểu cả ra quần. Hắn cố gắng co chân lên cao, nhắm nghiền mắt gào lớn.
Lục Miểu Miểu cười lạnh một tiếng, khoanh tay đứng nhìn Khương Đại Nha kêu cứu, còn không quên châm chọc thêm một câu.
"Haiz, cái lá gan chuột nhắt như ông mà cũng dám hại bao nhiêu người. Chẳng trách có một vị Chủ nhiệm Kinh chính trực như thế trấn giữ mà danh tiếng của Ủy ban Cách mạng vẫn thối nát, đúng là một con sâu làm rầu nồi canh."
"Nhưng hôm nay rơi vào tay tôi thì cũng coi như ông trời mở mắt. Tôi sẽ thay trời hành đạo một phen, trừ khử đám mọt dân như các người."
Lục Miểu Miểu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nói một cách đầy đường hoàng chính trực.
Thiên đạo: Ta thật sự cảm ơn ngươi luôn đấy!
Suốt dọc đường, cô đã nghe không ít về "chiến tích lẫy lừng" của hai huynh đệ nhà này, nào là cưỡng đoạt con gái nhà lành, dùng cực hình bức cung, đổ oan giá họa, rồi nhân lúc khám xét nhà người ta mà chiếm đoạt vàng bạc châu báu... Tóm lại là chuyện ác làm tận, tội trạng nhiều không kể xiết.
Vậy mà bọn chúng còn coi những việc ác mình làm là vốn liếng để khoe khoang, hai huynh đệ chẳng thèm kiêng dè gì, cứ thế bốc phét suốt cả đoạn đường trước mặt cô.
Chuyện đó khiến cô thấy ghê tởm vô cùng. Tuy cô không phải là đại thiện nhân, nhưng cũng chưa từng vô duyên vô cớ hại người.
"Bà cô tổ ơi, tôi biết sai rồi. Chỉ cần cô tha cho tôi, tôi sẽ lập tức về Ủy ban Cách mạng tự thú. Nếu tôi nói dối, cứ để tôi bị thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t, không được t.ử tế, có được không?"
Khương Đại Nha thề thốt đủ kiểu, nếu không phải hai tay bị trói, chắc hắn đã giơ tay lên trời mà thề rồi.
"Bớt lời đi. Người ta bảo trứng không nên để cùng một giỏ, hai người gian xảo nhiều mưu mô như thế, làm sao có thể chỉ có một chỗ giấu bảo vật được? Khôn hồn thì khai ra mau!"
"Đàn sói không đợi được đâu, chúng đang ngửa cổ há cái miệng đầy m.á.u ra chờ thức ăn dâng tận miệng kìa!"
"Chao ôi, không biết cảm giác bị xé xác rồi nuốt vào bụng sẽ như thế nào nhỉ? Thật ngưỡng mộ các người quá, sắp được trải nghiệm rồi đấy!"
"Lát nữa sẽ đến lượt ai đây? Nhớ là trước khi c.h.ế.t phải nói cho tôi biết cảm giác đó ra sao nhé!"
"Ồ, đúng rồi, sau khi c.h.ế.t xuống dưới đó đừng có kiện cáo gì tôi nhé. Dù sao cũng là do các người quá keo kiệt, vì tiền tài mà coi mạng sống như cỏ rác, khiến tôi không có cách nào để hành hiệp trượng nghĩa được."
Lục Miểu Miểu chẳng hề sợ hãi bầy sói đang nhìn chằm chằm, cô quăng roi quấn vào cành cây, mượn đà nhảy xuống đất. Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang láo liên của bọn chúng, vừa cười hì hì vừa nói chuyện phiếm, nhưng thực chất là đang đe dọa trắng trợn.
Tận mắt thấy Lục Miểu Miểu coi mạng người như cỏ rác, đứng nhìn Chương Lãng bị đàn sói xé xác mà mặt không biến sắc.
Vương Đại Phát thật sự sợ rồi. Tiền có thể kiếm lại nhưng mạng thì chỉ có một, mất mạng là mất hết.
Thế là hắn hạ quyết tâm, nghiến răng nghiến lợi, run rẩy nói ra một vị trí giấu tiền khác.
"Có, vẫn còn! Trong hầm ngầm nhà tôi, trên bức tường tôi có đào một cái hốc! Chỉ còn hai chỗ giấu tiền đó thôi, thật sự không còn nơi nào khác đâu!"
Vương Đại Phát nói mà lòng đau như cắt, đó là số tiền hắn nhắm mắt làm ngơ, vứt bỏ lương tâm tích cóp bao năm qua, giờ thì hay rồi, một bước trở về thời kỳ trắng tay.
Nhưng nói xong lại có cảm giác như trút được gánh nặng. Hắn thả lỏng thần kinh đang căng cứng, thở hắt ra một hơi, được cứu rồi!
Lục Miểu Miểu liếc nhìn Vương Đại Phát đang tỏ vẻ sống sót sau đại nạn, cô nhướng mày cười xấu xa, sau đó đứng thẳng dậy, nhìn về phía Khương Đại Nha đang bị một con sói bạo dạn ngoạm lấy chân, tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Lục Miểu Miểu nhìn hắn, phớt lờ cái chân đang chảy m.á.u đầm đìa và con sói xám đang ngoạm c.h.ặ.t, cô cười một cách lạnh lùng vô cảm.
"Cho ông cơ hội cuối cùng để thành khẩn khai báo, chỗ tiền tài khác của nhà ông giấu ở đâu?"
"Đại Nha, đệ mau nói đi! Cái đồ ngu si thấy tiền là mờ mắt này!"
Vương Đại Phát thấy chân của đệ đệ mình sắp phế đến nơi rồi mà vẫn cứng miệng không chịu nói, bèn tức giận mắng nhiếc không thôi.
"Huynh à, không phải đệ không nói, mà là tiền của đệ đều nướng sạch vào Túy Xuân Lâu rồi!"
Khương Đại Nha run bần bật, cố sức đạp chân, nhưng con sói xám không những không nhả ra mà còn c.ắ.n c.h.ặ.t hơn. Cái chân đó đã đau đến tê dại, nhưng hắn thật sự không còn tiền nữa!
Vương Đại Phát cạn lời. Lúc mạng sống treo đầu sợi tóc thế này mà đệ đệ lại thành thật đột xuất, cứ lừa đại con mụ thối tha này trước đã có được không!
"Xí, thật là lãng phí thời gian quý báu của bổn cô nương!"
Lục Miểu Miểu chẳng buồn để tâm đến đôi mắt ti hí đang nháy liên tục đến mức muốn chuột rút của Vương Đại Phát. Nhìn bộ dạng của Khương Đại Nha, cô đoán hắn nói thật nên không làm khó nữa.
"Vậy thì các người cũng không còn giá trị lợi dụng nữa rồi! Nhưng tôi là người thành thực, nể tình hai người đã cho tôi lợi lộc, tôi đương nhiên sẽ thả các người ra!"
Lục Miểu Miểu bỗng lộ ra một nụ cười có phần "chân chất", nhìn Vương Đại Phát lúc này ánh mắt đã bắt đầu linh hoạt trở lại.
"Cảm ơn Lục nữ hiệp, đại ân đại đức của cô huynh đệ chúng tôi đời đời không quên, kiếp sau nhất định sẽ làm thân trâu ngựa để báo đáp cô!"
Thấy sắc mặt Lục Miểu Miểu dịu lại, lại còn đ.á.n.h văng con sói đang ngoạm Khương Đại Nha, Vương Đại Phát cảm thấy cái mạng này chắc chắn giữ được rồi!
Hắn hoàn toàn thả lỏng, cái lưỡi cũng trở nên linh hoạt, bao nhiêu lời hay ý đẹp cứ thế tuôn ra như suối.
Khương Đại Nha cũng thở phào nhẹ nhõm, không ngờ cô tri thanh Lục này cũng tốt bụng thật!
Có lẽ đây chính là kiểu bị hành hạ đến cùng cực rồi sinh ra lòng cảm kích, lúc này hắn không những không hận Lục Miểu Miểu mà còn dâng lên một tia ơn nghĩa.
Lục Miểu Miểu liếc nhìn hai con sói đang lén lút tiến lại gần, cô tùy ý vung roi trong tay như đang đùa giỡn với ch.ó. Hai con sói cảnh giác lùi lại một bước, rùng mình rũ lông, trừng mắt nhìn cô đầy hung dữ và đề phòng.
Dựa vào bản năng dã thú, chúng cảm nhận được người phụ nữ này rất mạnh, vì vậy khi đối mặt với cô, chúng đặc biệt thận trọng và kiên nhẫn.
"Tôi... Miểu Miểu, tôi cũng có tiền! Trong túi tôi có một nghìn đồng!"
"Nếu không đủ, tôi sẽ bảo ba mẹ gửi thêm cho cô!"
Tôn Trường Bách thấy hai người kia đều đã khai, mà Lục Miểu Miểu còn dễ dàng đuổi được sói. Tuy trong lòng thắc mắc tại sao cô lại trở nên lợi hại như vậy, nhưng lúc này hắn chẳng kịp nghĩ nhiều, vội vàng kêu lớn với giọng nói ngọng nghịu.
"Khai sớm có phải là đỡ khổ rồi không, đúng là tự chuốc lấy nhục!"
Lục Miểu Miểu lộ vẻ hài lòng, không ngờ còn có niềm vui ngoài ý muốn này. Cô dùng d.a.o găm cắt đứt dây thừng, ba người lần lượt ngã lăn xuống đất.
Tôn Trường Bách rất biết điều, móc một nghìn đồng từ trong túi áo ra, run rẩy đưa cho cô.
"Anh đột nhiên đến đây có mục đích gì?"
Lục Miểu Miểu nhét tiền vào túi vải, dùng roi nâng cằm Tôn Trường Bách lên, nhìn chằm chằm vào hắn hỏi một cách lạnh lùng.
"Tôi..."
"Đừng có nói dối! Nếu không tôi sẽ khiến anh phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này đấy!"
"Chúng tôi ở Bắc Kinh nghe nói gia đình các người sắp được bình phản rồi. Lương thiếu gia, cũng chính là người tình hiện tại của đại tẩu cô, đã sắp xếp cho tôi đến đây, bảo tôi tìm cách giữ các người lại đây mãi mãi. Số tiền này là phí hoạt động hắn đưa cho tôi."
"Miểu Miểu, đều là hắn ép tôi làm đấy. Nhà hắn thế lực lớn, bối cảnh thâm sâu, tôi cũng là bất đắc dĩ thôi!"