Tn 70: Đại Tiểu Thư Hào Môn

Chương 229: Gặp Gỡ Đại Lão Hứa Bái Tích

Ta thật sự không nhìn nhầm chứ, thật sự là vị đại lão này? Lại để cô ta gặp được rồi! Đại lão lúc trẻ người thật đẹp hơn trên ảnh nhiều! Diễm lang độc tuyệt, di thế độc lập!"

Đời sau, ngoại trừ lão đại, ai sẽ nhớ tên và tướng mạo của những lãnh đạo đó chứ.

Nhưng Hứa Bái Tích lại khác, dựa vào một khuôn mặt, cứ thế cạy mở lòng hiếu tri của đông đảo cư dân mạng, ngay cả ngôi làng ở quê của Hứa Bái Tích cũng có thể lưu loát nói ra.

Quá trình cầu học và những chuyện thú vị trong công việc của anh, càng là bị đào bới sạch sẽ, nhưng phần lớn hình ảnh và thảo luận giây lát bị che chắn hài hòa, trở thành biển xanh.

Nhưng cư dân mạng lại không chịu thua, fan hâm mộ của anh dùng đủ loại ám hiệu để gọi thay anh. Cô ta mặc dù không phải là fan cuồng của vị đại lão này, nhưng không ít lần trên mạng xin ảnh, xin tổng hợp tài liệu, lưu trong ổ cứng, lúc làm việc đến kiệt sức thì rửa mắt, phát hoa si.

Hồn xuyên đến mấy chục năm sau, cô ta gặp gỡ và kết giao không ít nhân vật hiển hách tiếng tăm ở đời sau, nhưng thật sự không dám xa xỉ có thể quen biết được đại lão cấp bậc như Hứa Bái Tích.

Ngoại trừ tướng mạo và khí chất hạc trong bầy gà, năng lực và thủ đoạn của vị đại lão này càng là đỉnh cấp, được mệnh danh là cỗ máy làm việc.

Nhưng cuộc hôn nhân của Hứa Bái Tích lại bị antifan chỉ trích, Hứa Bái Tích một lòng son sắt, nhưng vợ của anh lại là một người không có não, lại mang theo con gái ra nước ngoài định cư rồi.

May mà đại lão sát phạt quả quyết, nên đoạn thì đoạn, vì sự nghiệp, dứt khoát ly hôn với vợ.

Sau khi rời khỏi cây đại thụ Hứa Bái Tích này, vợ và con gái còn tưởng giống như trước đây chứ, có Hứa Bái Tích làm hậu đài, nghe cư dân mạng nước ngoài nói, hai người trong vòng tròn người Hoa cao điệu vô cùng, thích khoe của và giao tế, một chút cũng không suy nghĩ cho Hứa Bái Tích.

Hứa Bái Tích đến đây làm gì? Lẽ nào là người cậu của cô ta quen biết?

Kiều Hiểu Vũ ngơ ngác đứng trong sân không nhúc nhích, dì Hồ ra ngoài phơi nắng thấy thế, cười cất cao giọng nói:"Đồng chí Hiểu Vũ, cô đến rồi!"

Kiều Hiểu Vũ vẻ mặt không nỡ thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt một khuôn mặt kiều diễm, hướng dì Hồ lạnh nhạt gật đầu.

Dì Hồ lập tức xoay người, quay lưng về phía cô ta, nói:"Vậy tôi phải đi gọi viện trưởng Thân bọn họ dậy."

Thân Vân Ly và Kiều Hướng Bình đang ngủ trưa được thông báo Kiều Hiểu Vũ đến rồi, lập tức khoác áo ngoài, bước ra khỏi phòng ngủ.

Kiều Hướng Bình nhìn thấy Kiều Hiểu Vũ, rất vui vẻ, vừa vẫy tay với Kiều Hiểu Vũ, vừa vui tươi hớn hở nói:"Hôm nay sao có rảnh đến thăm cậu mợ vậy?"

Kiều Hiểu Vũ ý cười dạt dào nói:"Cậu, cháu có chút chuyện muốn nói với cậu."

Cô ta rất muốn ôm đùi Kiều Hướng Bình, nhưng lại không muốn làm ấm ức bản thân, cuối tuần qua đây phải nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Thân Minh Hồ, chỉ có thể nghĩ cách khác, tăng độ hảo cảm của Kiều Hướng Bình đối với cô ta.

Cho nên cô ta dự định để Kiều Hướng Bình kiến thức được bản lĩnh thực sự của cô ta, coi cô ta như người lớn mà đối xử, giống như đám người Mã Triết Thành thưởng thức cô ta vậy.

Kiều Hướng Bình đầy hứng thú "Ồ" một tiếng, tiếp lời nói:"Chuyện gì?"

Kiều Hiểu Vũ lại không lập tức mở miệng, mà là nhanh ch.óng liếc nhìn Thân Vân Ly bên cạnh một cái.

Kiều Hướng Bình nhìn thấy động tác của cô ta, xua tay nói:"Mợ cháu cũng không phải người ngoài, cậu có chuyện từ trước đến nay sẽ không giấu giếm bà ấy."

Thân Vân Ly vừa nghe, nụ cười trên mặt lập tức rơi xuống rồi, Kiều Hiểu Vũ đây là có ý gì?

Kiều Hiểu Vũ cười gượng một tiếng, khô khan nói:"Thực ra mợ cũng có thể nghe, đây là cháu lo lắng mợ sẽ nghe không quen những thứ này, trong lòng cháu mợ chính là nhân vật như cao sơn lưu thủy."

Thân Vân Ly giả vờ nghe lọt tai rồi, cười cười, trong lòng lại bực tức nói, tôi tin lời này của cô mới là lạ đấy, ánh mắt đó của cô rõ ràng không phải là ý này.

Kiều Hiểu Vũ đổi một khuôn mặt nặng nề, thấp giọng nói:"Cậu, cậu mợ giúp cháu và mẹ ơn lớn, nếu không có sự ủng hộ của hai người, mẹ cháu không ly hôn được, cháu càng không thể nào thi đỗ Hoa Thanh..."

Sắc mặt Kiều Hướng Bình cũng trầm xuống, ông ngắt lời nói:"Đừng nói như vậy, đều là huyết mạch chí thân, nếu nói đó cũng là công lao của bà ngoại cháu."

Bà cụ nhìn người chuẩn như vậy, Kiều Hướng Duyệt nếu không ly hôn, bà liền không nhận đứa con gái này. Sau khi con gái ly hôn, bà cụ

Càng là ủng hộ Kiều Hiểu Vũ đổi họ, lại bỏ tiền xuất lực đưa cô ta đi học.

Sắc mặt Kiều Hiểu Vũ tối sầm lại, rất thương cảm nói:"Cậu, bà ngoại là người quan trọng nhất trong lòng cháu ngoài mẹ ra, cháu đương nhiên sẽ không quên bà."

Kiều Hướng Bình an ủi nói:"Con người vẫn là nên nhìn về phía trước, bà ngoại cháu là ngậm cười mà c.h.ế.t, đời này cũng không có gì nuối tiếc. Bà dưới suối vàng có biết, biết cháu có thể thi đỗ Hoa Thanh, nhất định rất vui mừng."

Kiều Hiểu Vũ ngoan ngoãn gật đầu, nói:"Cậu, không có hai người thì không có cháu và mẹ của ngày hôm nay, nhưng cháu không thể cứ luôn dựa dẫm vào hai người. Cháu và mẹ có tay có chân, cũng phải tự lực cánh sinh. Cho nên cháu dự định làm chút chuyện làm ăn, kiếm chút tiền, lại mua căn nhà nhỏ, để mẹ cháu ở Thủ đô có một mái nhà."

Kiều Hướng Bình vui vẻ khen ngợi nói:"Có chí khí!"

Tiếp đó ông nháy mắt với Thân Vân Ly, liền nói:"Làm ăn cũng cần vốn liếng, số tiền này cậu cho cháu mượn rồi, năm trăm đồng có đủ không?"

Trước đây lúc bà cụ tổ chức tang lễ, không tìm thấy người của Kiều Hiểu Vũ, Kiều Hướng Duyệt mới đem chuyện con gái đến phương Nam làm ăn nói ra, Kiều Hướng Bình lo lắng cháu gái gây họa, buôn lậu đầu cơ.

Liền phái người điều tra thử, dưới sự điều tra, mới biết Kiều Hiểu Vũ thủ tục đầy đủ, làm đều là chuyện làm ăn chính quy, còn phải nộp thuế nữa.

Ông mới buông tay, không quan tâm nữa.

Chuyện làm ăn Kiều Hiểu Vũ làm cũng không phải là mua bán nhỏ, Kiều Hướng Bình điều tra được đều là những trò cò con bày ra ngoài sáng, mấy vụ làm ăn lớn nhất, cô ta đặt dưới danh nghĩa của Hoàng Vĩ Bằng và Mã Triết Thành.

Chương 229: Gặp Gỡ Đại Lão Hứa Bái Tích - Tn 70: Đại Tiểu Thư Hào Môn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia