“Oa oa, anh ơi, tại sao anh Lục và anh Trương lại ngủ ở đây thế ạ?

Sửu Sửu không muốn họ ngủ ở đây đâu, Sửu Sửu muốn họ về nhà chơi với Sửu Sửu cơ.”

Nước mắt cá sấu cứ thế rơi lã chã, Tạ Lâm nghi ngờ cậu bé này trước đây là diễn viên chuyên nghiệp.

Anh bế cậu nhóc đang khóc sướt mướt lên, thò tay vào lấy đi những hạt bụi xám trong túi cậu.

“Ngoan, Sửu Sửu không khóc nữa, anh Lục và anh Trương ngủ dậy là có thể chơi với em rồi.”

Âm thầm hỏi:

“Họ thế nào rồi?”

“Phục hồi rồi ạ, sẽ không bị ngốc đâu, đến lúc đó em sẽ truyền thêm nhiều dị năng cho họ, cho họ uống nước dị năng nữa, khi tỉnh lại sẽ còn lợi hại hơn bây giờ đấy.”

“Oa oa, anh ơi, Sửu Sửu muốn anh Lục và anh Trương cơ.”

Vậy thì tốt rồi.

Tạ Lâm thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ vào bờ vai nhỏ của cậu bé.

“Ngoan, không khóc nữa, họ sẽ nhanh khỏe thôi, về nhà chơi với em sau.”

Thi Thi bĩu môi.

Nhãi Trứng và Sửu Sửu đều rất giỏi diễn kịch, rõ ràng Sửu Sửu đã chữa khỏi cho Anh Lục Trứng và Anh Trương Trứng rồi mà vẫn còn khóc, thật không biết xấu hổ.

Sửu Sửu có rất nhiều tròn tròn lấp lánh, cô thì không có.

Cô biết chừng mực nên sẽ không cướp, nhưng cô ghen tị.

Muốn tuyệt giao với họ luôn, hừ.

Hai người được chuyển đến phòng bệnh để tiêm thu-ốc, Tạ Lâm lo lắng việc này gợi lại ký ức không vui của cô bé nên đưa cô ra cổng hít thở không khí, đợi đến lúc quay lại thì cả hai đều đã tiêm xong.

Vết thương trong não không giống với những vết thương khác, Tạ Lâm không muốn những người anh em tốt của mình để lại bất kỳ di chứng nào trên cơ thể, sau khi dùng ánh mắt trao đổi với Sửu Sửu, Sửu Sửu lại bắt đầu điều trị cho hai người.

Chỉ là phục hồi mao mạch m-áu thôi, rất đơn giản, cậu làm thành trạng thái m-áu bầm đông lại dẫn đến kết vảy, đợi đến khi xuất viện sẽ phục hồi lại cho trơn láng như cũ là được.

M-áu bầm bên trong ép ra một ít, chỉ để lại một chút xíu để thu-ốc từ từ hấp thụ, theo tình hình này, ngày mai cả hai có thể tỉnh lại, kỳ tích như vậy đã là rất nghịch thiên rồi.

Huynh đệ không sao nữa, Tạ Lâm mới tĩnh tâm lại để suy nghĩ.

Từ việc bị tấn công này có thể thấy, người phụ nữ kia chắc chắn trăm phần trăm chính là bà lão ở làng chài nhỏ, hơn nữa còn là người quen với tên điên kia.

Rất có thể Lục Phàm và Trương Đông đã phát hiện ra sự ngụy trang của bà lão, đồng thời đụng độ với tên điên kia, hắn ta có bí mật không thể để lộ nên mới không làm thì thôi, đã làm là làm đến cùng để bịt đầu mối về bà lão.

Điều anh may mắn nhất là tên đó không có tinh hạch để nâng cấp dị năng, tinh thần lực không quá mạnh mẽ, nếu không cả hai đã không chỉ bị thương dây thần kinh mà là nổ não luôn rồi.

Khốn kiếp, mối thù này không báo, anh không xứng làm huynh đệ.

Tạ Lâm nhìn về phía cô nàng đang ôm chai nước ngọt uống ừng ực kia, nảy ra một kế.

Anh phải dùng gậy ông đập lưng ông.

“Nhãi Trứng, anh nhìn Thi Thi làm gì thế?

Nước ngọt không cho anh đâu nhé.”

“Ừm, Nhãi Trứng không uống đâu, Thi Thi này, em có muốn 6 viên tròn tròn không?”

Lại là dụ dỗ, Thi Thi thông minh đã quá quen với chiêu trò của anh rồi.

“Muốn chứ ạ, anh muốn Thi Thi làm gì thế?

Thi Thi có thể giúp anh mà.”

Thực tế là:

“Nhãi Trứng thật ngốc, chuyện gì cũng phải để Thi Thi giúp, chao ôi, làm sao để Nhãi Trứng thông minh hơn đây, Thi Thi chỉ muốn ăn ăn uống uống thôi mà.”

Sầu quá đi~

“Nhãi Trứng muốn nhờ Thi Thi đ.á.n.h kẻ xấu để báo thù cho Anh Lục Trứng và Anh Trương Trứng, không biết Thi Thi có biết dùng cái khả năng khống chế kẻ xấu đó để đ.á.n.h vào não của tên khốn kia không nhỉ?”

Sửu Sửu thầm nghĩ, chắc là không biết đâu, nếu biết thì tại sao lúc đ.á.n.h nhau với cá tôm không dùng tinh thần tấn công mà lại phải động tay động chân?

Đầu óc Thi Thi tuy có hơi chậm chạp một chút nhưng cô lại rất có tự nhận thức.

“Thi Thi không biết nữa, trước đây Thi Thi chỉ làm nổ mấy cái cây xấu xí thôi, chứ chưa làm nổ não con người hay tang thi bao giờ, sừng với cá cũng chưa từng làm nổ.”

Thực ra là vì sợ làm bẩn nước, cô sống ở ven biển, không muốn nước bị hôi thối đâu.

Chỉ cần đ.á.n.h nhau, tăng thêm năng lực là được rồi.

Tạ Lâm và Sửu Sửu đồng thời kinh hô:

“Em biết dùng tinh thần lực tấn công sao?”

Cô nàng ngốc nghếch hỏi lại:

“Tấn công tinh thần lực là cái gì thế ạ, Thi Thi không biết đâu.”

Đứa nhỏ thì cạn lời, người lớn thì mừng rỡ.

“Tấn công tinh thần lực chính là kiểu đ.á.n.h nhau như lúc em làm nổ cây xấu xí ấy.”

“Thi Thi, tối nay đưa em đi báo thù, em cứ đ.á.n.h vào não của tên đó cho anh, không cần nổ não đâu, chỉ cần đ.á.n.h cho hắn ngất đi là được, hiểu chưa?”

Nổ não thì quá mức quái dị sẽ gây ra hoảng loạn, cứ âm thầm để hắn chìm vào giấc ngủ rồi tìm cơ hội giải quyết là được.

Không phải anh ác, người ta đã đá đến tận cửa rồi còn giữ lại ăn tiệc cưới chắc.

“À à, hóa ra là ở trong não dùng sức mắng nó 'mau nổ đi mau nổ đi', trong não nghĩ như này như kia xé nát nó chính là tấn công à.”

Cô dùng một tay làm động tác cắt qua cắt lại.

“Được rồi, Thi Thi biết rồi, không nổ não, vậy thì mắng não hắn hỏng đi não hắn hỏng đi, nghĩ như này như kia đ.á.n.h hắn, nói rồi nhé, lúc nãy anh nợ em ba viên tròn tròn, giúp anh xong lại thêm 6 viên tròn tròn nữa.”

Tạ Lâm muốn cười, hóa ra em cũng biết mắng người cơ đấy.

Nghĩ một chút, sợ cô coi như đang chơi trò chơi, anh bổ sung thêm một câu:

“Thi Thi, khả năng này, không được dùng lên người tốt đâu đấy biết chưa?”

Thi Thi thông minh cảm thấy câu nói này không phải là lời hay ý đẹp gì, cảm thấy Nhãi Trứng đang mắng mình ngốc, nhưng anh không nói chữ ngốc nên cô coi như không nghe thấy ý mắng mình.

“Biết rồi ạ.”

Cô là xác sống tốt, không làm hại con người tốt.

Tạ Lâm nghe ra một chút ý vị trở mặt, có chút không hiểu ra làm sao.

Vừa rồi còn đang tích cực kiếm tinh hạch, giờ đã sắp lấy lòng trắng mắt b-ắn anh tới nơi rồi.

Phụ nữ trở mặt nhanh như lật sách, chẳng lẽ không phân biệt độ tuổi sao?

Tạ Lâm muốn ở lại trông nom bệnh nhân, lúc Hàn Thục Phương về anh bảo bà đưa hai đứa bảo bối về nhà.

Anh định lúc hành động buổi tối sẽ về tìm Thi Thi, kết quả là sau khi ăn xong một bữa cơm, hai đứa lại mò tới.

Sửu Sửu đi người không, không mang theo đồ chơi.

Thi Thi thay một bộ quần áo màu đen, đeo thanh kiếm gỗ nhỏ của mình, chân đi giày giải phóng.

Cũng không biết cô lấy đâu ra mấy dải băng vải, quấn c.h.ặ.t hai ống quần lại, quấn từ bắp chân đến mặt giày, trông chẳng khác nào một hiệp khách sắp hành tẩu giang hồ.

Đi cùng còn có Chu Đồng, anh đã nhịn suốt cả dọc đường.

“Họ cứ nhất định đòi qua đây, em rể, vất vả cho em rồi.”

Hồi tưởng lại trên xe.

“Sửu Sửu, Thi Thi vẫn chưa đ.á.n.h biển, đ.á.n.h người liệu có ảnh hưởng đến việc làm vua biển không?”

“Không đâu ạ, đ.á.n.h người xong, chị đem kiếm gỗ rửa trong nước biển, coi như là đ.á.n.h biển rồi.”

“Là thế sao?”

“Chắc là vậy đấy ạ, con người chẳng phải thích làm cá mặn sao?

Người bằng cá mặn, cá mặn bằng cá.”

“Nhưng mà con người là trứng mà.”

“Thì chị cứ coi hắn là trứng cá mặn là được chứ gì?”

“À, hóa ra là có thể như thế à, Sửu Sửu thông minh thật đấy.”

Phía sau là hai đứa nhỏ đang thảo luận rất nghiêm túc xem làm thế nào để biến một cái trứng cá mặn hỏng thành thế này thế nọ, thanh kiếm gỗ nhỏ đó đều vung ra tàn ảnh luôn rồi, khí thế bày ra đủ bộ.

Sửu Sửu còn dạy Thi Thi cách bày kiếm thế.

Anh lái xe ở phía trước, mấy lần suýt chút nữa thì bị tấn công trúng.

Xong xuôi, Thi Thi liền đeo kiếm trên lưng, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ nhìn đời bằng nửa con mắt, cứ thế đi thẳng đến cửa phòng bệnh.

Anh không hiểu lắm việc con người đang yên đang lành biến thành trứng đã đành, tại sao giờ lại thành cá mặn?

Nhưng lúc này anh coi như đã hiểu rồi, tình bạn của hai đứa này có thể thâm hậu đến mức một đứa đ.á.n.h người một đứa đưa gậy, tuyệt đối là vì vật họp theo loài.

Xác nhận rồi.

Đúng là vất vả cho em rể rồi, cưới một cô vợ, lại thành ra dắt theo hai đứa con.

Tạ Lâm bị anh vỗ vai vỗ đến mức khó hiểu, nhưng nhìn thấy bộ trang phục của cô nàng ngốc kia, chính anh cũng cạn lời luôn.

Với tính cách của anh vợ, tuyệt đối không chỉ vì bộ trang phục kỳ quặc của cô, chắc chắn còn có chuyện gì đó mà anh không biết.

Thôi bỏ đi, anh cũng chẳng muốn biết lắm, sợ anh vợ lại tiếp tục vỗ vai mình.

“Đêm nay anh sẽ ở lại văn phòng, có chuyện gì thì cứ đến tìm anh, tối anh ra thay ca cho em.”

Chu Đồng để lại câu này, không thèm nhìn cô em gái ruột tinh quái lấy một cái, dứt khoát xoay người rời đi.

Anh sợ nhìn thêm một cái nữa sẽ nhịn không được mà phì cười mất.

Tạ Lâm nhìn cái bóng lưng hơi run rẩy kia một cái, thầm thu hồi tầm mắt, không nhìn cô nàng kỳ quặc nữa, bảo Sửu Sửu cho huynh đệ uống chút nước dị năng, rồi cầm lấy phích nước nóng.

“Anh đi lấy chút nước nóng, các em ở đây không được chạy lung tung, giữ trật tự một chút, đừng làm ảnh hưởng đến họ nghỉ ngơi.”

“Vâng ạ.”

Từ phòng nước đi ra, anh luôn cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, nhưng khi anh quan sát xung quanh lại không thấy bóng dáng khả nghi nào.

Nghĩ đến một khả năng, anh tăng nhanh bước chân đi về phía phòng bệnh.

Mở cửa ra, hai đứa nhỏ đang chơi trò chơi dây thừng, rất yên tĩnh, những nơi khác cũng không có gì bất thường.

“Thi Thi, em xem xung quanh có người nào kỳ lạ không, kiểu như mắt cứ nhìn đông nhìn tây, lúc thì trốn ở chỗ này, lúc thì nấp ở chỗ kia, lén lén lút lút sợ bị người ta phát hiện ấy.”

“À à, được ạ.”

Một phút sau.

“Không có ạ, không có người nào kỳ lạ cả.”

Hai đứa nhỏ tiếp tục chơi.

“Sửu Sửu, em móc nhầm rồi, phải móc bên này cơ.”

“Nhầm đâu mà nhầm?

Đâu có nhầm đâu, tay chị đừng có giang rộng quá, tay em không đủ to đâu.”

Cậu bé mạnh dạn móc một cái, tay Thi Thi tách ra, bên trên biến thành hai sợi dây quấn quanh hai ngón út của Sửu Sửu, bên dưới chỉ có hai sợi dây đan chéo nhau, không thể móc thêm kiểu gì được nữa.

Thi Thi cười ha hả.

“Đã bảo em nhầm rồi còn không tin, thấy chưa, em thua rồi, ha ha, Thi Thi lại thắng rồi, tròn tròn của Sửu Sửu là của Thi Thi nha.”

“Vẫn còn một viên nữa, chơi lại một lần nữa đi, Sửu Sửu nhất định sẽ thắng chị cho xem.”

“Chơi lại thì chơi lại, Thi Thi sẽ thắng sạch sành sanh của em luôn.”

Hai đứa nhỏ chơi đùa vui vẻ, Tạ Lâm lại đứng ngồi không yên, luôn cảm thấy có người đang giám sát họ.

Chu Đồng đến thay ca, bảo anh đưa bọn trẻ về.

Để an toàn anh để Sửu Sửu lại, dặn đi dặn lại cậu bé nhất định không được ngủ quá say, phải chú ý động tĩnh xung quanh.

Họ vừa mới rời đi, từ trong bóng tối bước ra một bóng người cao lớn, hướng về phía họ nở một nụ cười điên cuồng.

Ha ha ha, là mày, thực sự là mày rồi.

Đại bảo bối à, các người cứ đi chậm thôi, đợi tao nhé.

Tạ rùa rụt cổ, mày ngăn cản tao một lần, phá hỏng của tao một lần, quá tam ba bận, lần này, tất cả ngoan ngoãn chui vào túi tao đi.

Con đường vắng lặng, phía trước hai người cưỡi rắn chạy như bay, phía sau một người đạp xe phi như chớp.

Động tĩnh lớn như vậy, lại là đêm khuya thanh vắng, ngoại trừ tiếng gió vù vù ra, thế mà lại không có bất kỳ tiếng động dư thừa nào khác.

Sắp đến làng chài nhỏ, Tạ Lâm vừa thu hồi đại ca, lại cảm nhận được ánh mắt rình rập kia, lần này rất rõ ràng, hơn nữa còn ngày càng đến gần.

Chương 180 - Tn 70: Nhật Ký Tòng Quân Của Cô Nàng Tang Thi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia