“Đường Điềm vất vả lắm mới nhờ người mua được mấy quyển truyện cổ tích, Tiểu Dược Tinh đang thấy mới lạ lắm.”

Đường Điềm cười nói:

“Em đi nấu mì cho anh, anh vào trong trông con bé đi."

Đoạn Diên Bình đi vào, trên giường sưởi đặt vài quyển truyện cổ tích, cả căn phòng bao phủ trong ánh đèn dầu.

Đường Điềm hàng tháng tốn không ít tiền vào đèn dầu, vì cô thực sự không quen cái cảm giác vừa đến tối là tối thui như mực.

Đợi khi có tiền, việc đầu tiên cô làm là phải kéo dây điện lắp đèn điện.

Gian bếp tỏa ra hơi khói bếp, Đoạn Diên Bình sững sờ nhìn ra ngoài.

Hai năm rời xa Đường Điềm, anh giống như cánh bèo trôi dạt mất gốc, không có gì vướng bận, cũng chẳng có ai ngóng trông.

Mỗi lần làm nhiệm vụ, giữa làn tên mũi đạn, anh đều liều mạng xông về phía trước.

Những chiến công đổi bằng mạng sống giúp anh chỉ trong hai năm đã thăng lên trung đoàn trưởng.

Nhưng anh lại không thấy vui vẻ như mình tưởng tượng.

Cái ngày ngã xuống trên núi, anh đã nghĩ chắc mình sẽ ch-ết như vậy thôi.

Ngoại trừ Đường Điềm, anh chẳng nhớ đến ai khác.

Đến tận bây giờ, anh vẫn thấy lâng lâng, lo lắng tất cả những điều này chỉ là một giấc mơ, tỉnh dậy là biến mất.

Tiểu Dược Tinh dùng hai tay chống cằm, mu bàn tay còn có những lúm đồng tiền mềm mại.

Cái đầu nhỏ bé có một thắc mắc to lớn, tại sao bố lại không thèm để ý đến cô bé nhỉ.

Cô bé lại nghĩ đi nghĩ lại, người này thực sự là bố mình sao?

Bố của Tiểu Dược Tinh thông minh sao trông ngốc ngếch thế kia?

“Bố ơi, bố định ngẩn người đến bao giờ nữa?"

Đoạn Diên Bình hoàn hồn, bế cô bé đặt lên đùi mình ngồi, cười hỏi:

“Bố kể chuyện cho con nghe nhé?"

Tiểu Dược Tinh tỏ vẻ từ chối:

“Không đâu, bố kể chuyện không hay bằng mẹ."

Đoạn Diên Bình sững lại, anh nhớ mình mới chỉ kể chuyện cho cô bé nghe một lần, lúc đó cô bé còn chưa đầy một tuổi, vậy mà cô bé vẫn nhớ sao?

Cảm giác mà Tiểu Dược Tinh mang lại cho anh ngày càng thần kỳ.

Đường Điềm bưng bát mì vào, đặt lên bàn:

“Anh ăn đi, em chỉ làm được món mì trứng đơn giản này thôi."

Nhưng Đường Điềm tự nhận thấy món mì trứng mình làm cũng rất ngon.

Vì có chiên thêm một quả trứng ốp la nên nước dùng trắng đục đậm đà.

Kết hợp với sợi mì dai ngon, rắc thêm vài hạt hành lá, hương vị vô cùng tuyệt vời.

Mắt Tiểu Dược Tinh sắp dính c.h.ặ.t vào bát mì luôn rồi, trông có vẻ rất ngon nha.

Đoạn Diên Bình thực sự không thể phớt lờ ánh mắt của cô bé, ngẩng đầu hỏi:

“Bảo bảo đói rồi sao?"

Tiểu Dược Tinh còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy Đường Điềm nói:

“Tối nay con bé đã ăn rất nhiều rồi, không được ăn thêm nữa."

Đường Điềm trước đây không biết, cứ tưởng trẻ con muốn ăn là phải cho ăn.

Có một lần suýt chút nữa làm Tiểu Dược Tinh bị nghẹn, đầy bụng làm loạn cả đêm.

Tiểu Dược Tinh bĩu môi, mẹ đã nói vậy thì chắc chắn cô bé không được ăn rồi.

Cô bé ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh của mình, đôi mắt chớp chớp nhìn Đoạn Diên Bình, vẻ mặt đáng thương:

“Bố ơi, con không sao đâu, bố ăn đi, Đường Đường thực sự không sao đâu."

Trong đầu Đường Điềm hiện lên mấy chữ:

“Phụ từ t.ử hiếu!”

Đoạn Diên Bình đối diện với đôi mắt ướt át của cô bé liền không kìm được lòng mà mềm nhũn ra.

Khoảnh khắc này, cô bé có đòi sao trên trời thì Đoạn Diên Bình cũng sẽ bắc thang đi hái cho cô bé.

Nhưng Đường Điềm đã dứt khoát vạch trần tiểu xảo của cô bé:

“Nếu đã không sao thì mau nằm xuống ngủ đi."

Tiểu Dược Tinh ôm cái bụng nhỏ, thầm nghĩ giá như bụng to thêm một xíu xiu nữa thì tốt rồi, mẹ sẽ cho cô bé ăn nhiều hơn một chút.

Thu-ốc bác sĩ Dương đưa mọi người không mua, lại không muốn tốn tiền lên bệnh viện huyện khám, số người ngã bệnh ở thôn Ngưu Đầu tăng lên vùn vụt.

Trái lại vợ chồng Trương Bảo Dương có thể thấy rõ ràng là đã khỏe lên, đã có thể xuống giường làm vài việc nhẹ.

Tiểu Dược Tinh không còn là Tiểu Dược Tinh cô đơn nữa, vì Tiểu Liên Hoa đã đến tìm cô bé chơi rồi.

“Tiểu Liên Hoa, bố mẹ bạn đã khỏe chưa?"

Trương Liên Hoa gật gật đầu:

“Gần như kh-ỏi h-ẳn rồi ạ, mẹ đã có thể nấu cơm cho tớ ăn rồi."

Tiểu Dược Tinh ra vẻ người lớn, kiễng chân xoa xoa đầu cô bé:

“Cho nên bị bệnh là phải uống thu-ốc, không uống thu-ốc là phải tiêm đó nha."

Trương Liên Hoa nghiêm túc:

“Đúng vậy, mẹ nói nhờ có bạn và dì Đường đấy."

Tiểu Dược Tinh lắc lắc cái đầu nhỏ:

“Không cần khách sáo đâu nha, ai bảo bạn là bạn tốt nhất của tớ chứ."

Cuộc đối thoại của hai đứa trẻ vô tình bị Tôn Thúy Thúy nghe thấy.

“Liên Hoa, bố mẹ cháu khỏe thật rồi à?"

Trương Liên Hoa gật gật đầu:

“Vâng ạ, là nhờ uống thu-ốc của ông nội Dương mà khỏi đấy ạ."

Tôn Thúy Thúy không muốn tin, mấy hôm trước cô ta còn đang nói Đường Điềm và bác sĩ Dương lừa tiền mà.

“Trẻ con là không được nói dối đâu, các cháu tuổi còn nhỏ sao lại không thành thật như thế chứ!"

Trương Liên Hoa cảm thấy dáng vẻ hiện tại của Tôn Thúy Thúy giống hệt như bà mẹ kế của Lọ Lem mà Tiểu Dược Tinh kể cho cô bé nghe vậy.

Cô bé không biết miêu tả cái bộ mặt đó như thế nào, nhưng chỉ thấy có chút đáng sợ.

Tiểu Dược Tinh chắn trước mặt Trương Liên Hoa:

“Khỏi rồi là khỏi rồi, bà không tin thì tự mình đi mà xem.

Mẹ cháu nói rồi, phải học cách phân biệt đúng sai, đừng có vội vàng kết luận!"

Mặt Tôn Thúy Thúy méo xệch đi, bà?

Cô ta và Đường Điềm là người cùng lứa, cũng chẳng lớn hơn cô mấy tuổi, sao lại thành bà rồi?

“Cái đồ không giáo d.ụ.c nhà mày, ăn nói kiểu gì đấy!

Tao giống bà chỗ nào hả?"

Tiểu Dược Tinh c.ắ.n ngón tay nhỏ, vẻ mặt đầy khó xử.

“Người trạc tuổi mẹ cháu thì cháu mới nên gọi là dì.

Nhưng rõ ràng bà lớn hơn mẹ cháu rất nhiều mà, cháu cũng phải gọi là dì sao?"

Ánh mắt Tiểu Dược Tinh trong veo, thực sự rất nghiêm túc hỏi Tôn Thúy Thúy.

Trương Liên Hoa suy nghĩ một chút rồi nói:

“Đường Đường, cũng không nhất định phải gọi là bà, gọi là bà già cũng được mà."

Tôn Thúy Thúy tức đến dựng cả tóc gáy, giận dữ quát:

“Hai cái đồ ranh con này, xem lão nương có đ.á.n.h ch-ết chúng mày không!"

Tiểu Dược Tinh kéo Trương Liên Hoa quay người chạy biến:

“Chạy mau thôi, bà già họ Tôn ăn thịt trẻ con kìa!"

Hả?

Cô ta còn ăn thịt trẻ con nữa sao?

Trương Liên Hoa “òa" một tiếng khóc nức nở:

“Ăn thịt trẻ con rồi, ăn thịt trẻ con rồi!

Mẹ ơi, có người muốn ăn thịt Liên Hoa."

Tiểu Dược Tinh chạy một hồi liền bị dẫn đi chệch hướng, bị Trương Liên Hoa kéo về nhà mình luôn.

Thấy Tiểu Liên Hoa khóc t.h.ả.m như vậy, Tiểu Dược Tinh cảm thấy mình không khóc thì dường như không được tốt cho lắm.

Chương 178 - Tn 70, Nữ Phụ Thức Tỉnh: Một Mình Nuôi Con Lên Đỉnh Cao - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia