“Đường Điềm khoanh một khoảng đất trước cửa, bày ra một số áo ngắn tay và váy mùa hè lúc trước, viết hai chữ “Khuyến mãi" thật lớn.”

Nhưng đa số mọi người vẫn hướng tới hàng mới mùa thu.

“Bây giờ mua quần áo mùa hè không hời chút nào, lạnh quá rồi, năm sau mới mặc được."

Đường Điềm rất muốn nói một câu:

“Thu-ốc cảm còn rẻ hơn quần áo mùa thu đấy.”

“Sao lại không hời chứ ạ?

Chị nhìn bộ em đang mặc này, váy là ngắn tay, bên ngoài khoác một chiếc áo dệt kim, cũng rất đẹp mà."

Lý Lệ Thuần cởi chiếc áo khoác dệt kim ra, để lộ cánh tay gầy guộc bên trong.

“Nghĩa là một chiếc áo mặc được theo hai kiểu, nóng thì cởi áo khoác ra là xong, chẳng phải tiện lợi hơn sao?"

Khách hàng nghe xong thấy cũng khá có lý, lại còn hời nữa.

“Nhưng mà... chân không mặc gì cả, có lạnh không nhỉ?"

Lý Lệ Thuần đưa bắp chân ra, “Chị nhìn xem, em đâu có phải là không mặc gì đâu."

Khách hàng nhìn kỹ lại, “Ơ?

Em mặc cái gì đây?"

Lý Lệ Thuần khẽ véo một cái, một lớp tất chân mỏng dính hiện lên.

“Cái này gọi là tất chân ạ."

Khách hàng tuy thấy mới lạ nhưng cũng nghi ngờ, “Một lớp mỏng thế này mà cũng giữ ấm được sao?"

“Hiệu quả giữ ấm đương nhiên không bằng quần dài, nhưng cửa hàng chúng em có loại mỏng, tự nhiên cũng có loại lót lông dày, chị có thể vào trong xem thử."

Đàm Ngọc Khiết ở cách đó không xa luôn dõi theo mọi động động tĩnh bên phía Đường Điềm.

Cô ta không tính đến yếu tố thời tiết, nhập về một đống quần áo mùa hè, đang sầu não không biết bán thế nào đây.

Thấy Đường Điềm làm như vậy, cô ta lập tức học theo ngay.

Đàm Ngọc Khiết khóa mục tiêu vào chiếc quần ống loe.

Quần ống loe cô ta nhập vải mỏng, chỉ mặc được mùa hè.

Nếu bên dưới mặc thêm một chiếc quần giữ nhiệt thì chẳng phải mùa thu đông cũng mặc được sao?

Giải quyết được vấn đề này cho mọi người, lo gì không bán được hàng chứ?

Cô ta hừ một tiếng, đi vào trong lấy một chiếc quần ống loe, “Tiểu Lưu, lấy cho tôi một cái quần giữ nhiệt."

Tiểu Lưu là nhân viên mới trong cửa hàng của cô ta.

Tiểu Lưu vâng một tiếng, chạy đi lục lọi một chiếc quần giữ nhiệt phù hợp với Đàm Ngọc Khiết.

Đàm Ngọc Khiết đầu tiên mặc quần giữ nhiệt vào bên dưới, sau đó tròng chiếc quần ống loe vào.

Nhưng quần ống loe là kiểu trên hẹp dưới rộng, phần trên rất ôm dáng, cô ta mới kéo được một nửa đã không kéo lên nổi nữa rồi.

“Tiểu Lưu, lấy cho tôi cái size lớn hơn đi."

Tiểu Lưu gọi vọng lại:

“Bà chủ, cái đó đã là size lớn nhất rồi ạ."

Trán Đàm Ngọc Khiết vã mồ hôi, hôm nay đúng là phải đấu đá với cái quần này cho bằng được!

Cô ta cố gắng nín thở, hóp bụng, siết c.h.ặ.t m-ông, đồng thời dùng sức kéo chiếc quần lên trên.

Chiếc quần phát ra tiếng rách nhỏ, bị Đàm Ngọc Khiết trực tiếp phớt lờ, dù sao thì cũng vất vả lắm mới kéo lên được.

Đàm Ngọc Khiết cài cúc áo, vẫn nơm nớp lo sợ, không dám thở mạnh.

Cô ta bước từng bước nhỏ đi ra, soi gương, cảm thấy rất hài lòng về bản thân.

Cô ta còn cố tình xoay một vòng nhỏ trước mặt Tiểu Lưu:

“Thấy thế nào?"

Khóe miệng Tiểu Lưu giật giật hai cái:

“Cũng... cũng tàm tạm ạ."

Cô rất muốn nói là đau cả mắt, nhưng không dám, Đàm Ngọc Khiết không phải là người có tính tình tốt gì cho cam.

Bên dưới Đàm Ngọc Khiết mặc một chiếc quần giữ nhiệt màu đỏ, còn dài hơn quần ống loe một đoạn.

Cô ta chỉ cần bước đi là có thể thấy một mảng màu đỏ của chiếc quần giữ nhiệt.

Chủ yếu là vì chiếc quần ống loe quá bó sát, nhìn đã thấy không thoải mái rồi.

Nhưng Đàm Ngọc Khiết lại có một sự tự tin mù quáng, uốn éo bước ra ngoài.

Cô ta học theo động tác của Lý Lệ Thuần, xoay vòng trước cửa tiệm, tạo đủ kiểu dáng pose.

Tiêu Ái Linh trong tiệm nhìn thấy thì cười ngất.

Đàm Ngọc Khiết đúng là danh hài của thế kỷ, vậy mà cũng dám mặc như thế ra đường.

Đàm Ngọc Khiết khiêu khích Đường Điềm:

“Tưởng ai chẳng biết phối đồ chắc."

Đường Điềm:

“???"

Cô gọi Lý Lệ Thuần vào trong, thấp giọng nói vài câu vào tai cô ấy.

Lý Lệ Thuần gật đầu, đi thay một chiếc quần jean, bên trên phối với một chiếc áo sơ mi thắt nơ, bên ngoài mặc một chiếc áo dệt kim màu kem.

Cô ấy bước ra ngoài, cho mọi người chiêm ngưỡng bộ đồ trên người, ngay sau đó liền ngồi xổm xuống.

Quần jean là kiểu ống rộng, mặc trên người vẫn còn dư địa, ngồi xổm xuống hoàn toàn không tốn sức.

Đàm Ngọc Khiết vốn dĩ đang học theo động tác của Lý Lệ Thuần, không hề suy nghĩ, liền nín thở theo mà ngồi xổm xuống.

Tiểu Lưu mặt mày xám xịt, còn chưa kịp nhắc nhở thì đã nghe thấy tiếng quần của Đàm Ngọc Khiết rách toạc ra.

Đàm Ngọc Khiết đối với việc này vẫn chưa hay biết gì, vẫn đang chìm đắm trong dáng vẻ thanh tao của chính mình.

Tiểu Lưu che mặt đi tới:

“Bà chủ..."

Đàm Ngọc Khiết chậc một tiếng, đẩy cô ấy ra:

“Đừng có chắn đường tôi."

Tiểu Lưu cúi đầu nhìn một cái, vừa vặn nhìn thấy vết rách ngay đũng quần của Đàm Ngọc Khiết, một mảng màu đỏ lộ ra, thật nhức mắt.

“Bà chủ, quần của bà."

Đàm Ngọc Khiết bất mãn đứng dậy:

“Quần làm sao?"

Cô ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, đột nhiên không còn thấy chật chội nữa.

Tiểu Lưu chỉ vào đũng quần:

“Quần rách rồi ạ."

Đàm Ngọc Khiết cúi đầu nhìn, hét lên một tiếng, bịt đũng quần chạy vào trong.

Tiêu Ái Linh suýt chút nữa thì cười đến nội thương, không thể không khâm phục gu thẩm mỹ của Đàm Ngọc Khiết.

Quần ống loe phối với một chiếc quần giữ nhiệt màu đỏ, chẳng biết lấy đâu ra dũng khí mà mặc ra cửa.

Đường Điềm vỗ vỗ lưng cô:

“Đừng cười nữa, em còn đang m.a.n.g t.h.a.i đấy."

Tiêu Ái Linh cố gắng kiềm chế cảm xúc, vất vả lắm mới bình tĩnh lại được.

“Cứ cái đà này, nếu cô ta không học theo cửa hàng mình thì thực sự không có cách nào vực dậy được cửa hàng quần áo đâu."

Đường Điềm nhếch môi:

“Cho nên cô ta không đe dọa được chúng ta."

Đàm Ngọc Khiết không phải là người có đầu óc kinh doanh, ít nhất là kinh doanh quần áo.

Cũng nhờ cái quần ống loe này mà Đàm Ngọc Khiết suốt mấy ngày liền không xuất hiện ở cửa hàng.

Cô ta thấy mất mặt, đặc biệt là lúc đó còn có không ít khách quen của cửa hàng nhìn thấy.

Cô ta không xuất hiện, Tiêu Ái Linh thấy khuất mắt thì sạch lòng.

Chương 238 - Tn 70, Nữ Phụ Thức Tỉnh: Một Mình Nuôi Con Lên Đỉnh Cao - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia