Đinh Thanh phụ họa:
“Trường hợp của cậu đặc biệt, chắc là có thể xin được."
Chỉ là xin được rồi cũng chưa chắc đã có tiền mà làm.
Đường Điềm thì không lo chuyện tiền nong, đợi sau khi bán củ nhân sâm đi chẳng phải là có tiền rồi sao.
Chỉ là nhân sâm rừng quá quý hiếm, người mua nổi không nhiều, đến giờ vẫn chưa nghe ngóng được ai mua nổi.
Cuối tháng Giêng, gần đến Tết, trong thôn đã dần dần có không khí Tết rồi.
Đồng thời Đường Điềm đã thành công liên hệ được với hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ, với mức giá ba hào năm một cân, bán mẻ hồng khô đầu tiên của thôn đi, tiêu thụ tới khắp các nơi ở huyện Nam Dao.
Vốn dĩ hồng khô này tuyệt đối không bán được giá cao như vậy nhưng ngày Tết đã mang lại cho Đường Điềm nguồn cảm hứng mới.
Cô đã bỏ ra chút công sức vào việc đóng gói, không chỉ bán lẻ mà còn cho ra mắt những hộp quà tinh tế.
Dù là tự mình ăn hay mang đi biếu thì cầm ra ngoài đều thấy rất có thể diện.
Điểm không tốt duy nhất là hồng khô có thời hạn sử dụng không dài, nhất định phải nhắc nhở mọi người khẩn trương ăn hết.
Sau khi bán hết hồng khô đi Đường Điềm bắt đầu kết toán.
Thôn Ngưu Đầu không lớn lắm, cả thôn cộng lại có 108 hộ gia đình.
Số hộ tham gia vào xưởng hồng khô là 66 hộ, những người đến giúp đỡ đều được tính công điểm nên ai nấy đều làm việc vô cùng hăng hái.
Tổng số hồng khô sau khi phơi xong là 20.500 cân.
Đây đều là thành quả lao động vất vả của mọi người bấy lâu nay.
Đoạn Thành Hổ nói nộp lương thực cho công quỹ thường phải nộp theo tỉ lệ 8%.
Đường Điềm tính toán ra một con số, trực tiếp bảo Đoạn Thành Hổ nộp lên công xã.
Số tiền còn lại chia cho 66 hộ gia đình, tính theo đầu người thì mỗi người có thể chia được mười mấy tệ!
Có những nhà đông người thì chia được hơn trăm tệ cũng không thành vấn đề.
Mười mấy tệ là khái niệm gì?
Theo như những năm trước ăn Tết, mỗi hộ gia đình chia được mười mấy tệ đã là tốt lắm rồi!
Còn chưa kịp chia tiền thì Đường Điềm đã nghe thấy một tin đồn bát quái.
Là về Diệp Nhiên Nhiên, Đinh Thanh đã thông báo cho Đường Điềm ngay lập tức.
Diệp Nhiên Nhiên dẫn dắt mọi người phơi hồng khô, nhờ có kinh nghiệm thành công của Đường Điềm mà họ làm vô cùng thành công.
Nhưng hồng khô làm xong rồi thì phải bán đi chứ?
Diệp Nhiên Nhiên không có mối quan hệ ở chợ đen nên đành phải dày mặt tìm đến bà Vương, muốn nhờ Nhị Vượng giúp đỡ.
Bà Vương sa sầm mặt lại, “Nhị Vượng nhà tôi bận học lắm, lấy đâu ra thời gian mà đi chợ đen?
Đây là đầu cơ trục lợi, chúng tôi không làm!"
Sắc mặt Diệp Nhiên Nhiên có chút khó coi, lần trước Nhị Vượng còn giúp Đường Điềm bán đồ mà.
Anh ta có từng làm chuyện đầu cơ trục lợi hay không thì trong lòng mọi người đều hiểu rõ.
“Bà Vương à, chúng cháu cũng không phải là nhờ không Nhị Vượng đâu, đồ bán được rồi thì anh ấy cũng có thể được chia một ít tiền để phụ giúp gia đình, thế không tốt sao?"
Không đợi bà Vương phản bác Diệp Nhiên Nhiên nói tiếp:
“Hơn nữa hàng xóm láng giềng với nhau, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, một chút việc nhỏ này mà cũng không sẵn lòng giúp sao?"
Cô ta làm ra vẻ chính nghĩa lẫm liệt, tôi không phải vì bản thân mình, tôi là vì mọi người.
Bà Vương nghe cô ta lấy dân làng ra để đe dọa mình thì trong lòng càng thêm tức giận, “Tôi đã nói với cô rồi, chuyện này mà bị phát hiện là phải đi tù đấy.
Các người tự mình sợ đi tù không muốn đi nên định đẩy con trai tôi ra, cô cũng nói là hàng xóm láng giềng mà sao lại có hạng người hại người như các người chứ?"
Diệp Nhiên Nhiên và bà Vương cứ giằng co như thế, bất kể dân làng có nói gì bà cũng nhất quyết không nới lỏng miệng.
Nực cười, cứ nhìn những việc Diệp Nhiên Nhiên đã làm trước đây xem, còn muốn bà giúp đỡ à?
Đừng nói là cửa, ngay cả cửa sổ cũng không có luôn!
Những người này đi cầu xin người khác mà còn không có thái độ của người đi cầu xin.
Không biết chừng còn tưởng họ đến để ban ơn cho kẻ ăn mày ấy chứ.
Diệp Nhiên Nhiên không còn cách nào khác, hậm hực quay người bỏ đi.
Ngưu Anh Hoa không muốn đi, “Cứ thế mà đi sao, vậy đống đồ trong tay chúng ta phải làm thế nào?"
Họ vì muốn thắng được xưởng hồng khô của Đường Điềm nên đã dốc hết sức lực ra làm.
Số người không đông bằng xưởng hồng khô nhưng số hồng khô làm ra cũng không hề ít.
Diệp Nhiên Nhiên gắt gỏng nói:
“Thì người ta không đồng ý tôi còn cách nào nữa?
Cùng lắm thì chúng ta tự đi chợ đen mà bán, tôi không tin là không bán được."
Nghĩ là làm, Diệp Nhiên Nhiên bắt đầu tổ chức cho mọi người cùng đi chợ đen bán hồng khô.
Mức giá cô ta đưa ra cũng là ba hào năm, Đường Điềm còn bán được ba hào năm thì cô ta chắc chắn không thể bán rẻ hơn được.
Nhưng mọi người thức khuya dậy sớm gánh hồng khô đi chợ đen bán suốt mấy ngày liền mà chẳng bán được bao nhiêu.
Diệp Nhiên Nhiên cuối cùng cũng không nhịn được nữa, chặn mấy người đến chợ đen để hỏi.
Cách nói của những người đó đều giống nhau:
“Hợp tác xã cung ứng cũng có bán hồng khô mà, lại còn không cần tem phiếu."
Diệp Nhiên Nhiên không cam tâm, “Nhưng ở hợp tác xã chắc chắn là đắt hơn của chúng tôi chứ?"
Giá bán buôn của Đường Điềm đã là ba hào năm rồi, hợp tác xã chắc chắn phải cộng thêm vài xu nữa.
Người đó nhìn sạp hồng khô của họ với vẻ chê bai, “Nhưng hồng khô của các người nhìn không đẹp bằng của người ta nha, ừm...
đóng gói cũng không đẹp bằng.
Ở hợp tác xã cũng chỉ có ba hào tám một cân thôi, lại còn có hộp quà nữa, có thể mua về đi biếu được đấy."
Chỉ chênh nhau có vài xu thôi mà, cả một cái Tết chẳng lẽ vài xu cũng không nỡ tiêu sao?
Thế thì không thể nào!
Sắc mặt Diệp Nhiên Nhiên đen thui lại, không còn cách nào khác đành phải bắt đầu kêu gọi mọi người giảm giá bán.
Người ta bán ba hào tám thì chúng ta bán ba hào hoặc hai hào rưỡi là được chứ gì?
Bất kể là lúc nào cũng không thiếu những kẻ ham rẻ.
Rất nhanh sau đó nhờ sự chèo kéo của đám người Diệp Nhiên Nhiên đã bắt đầu có không ít người đến mua hồng khô.
Nhóm người Diệp Nhiên Nhiên như nhìn thấy hy vọng, ai nấy đều như được tiêm m-áu gà.
Nhưng còn chưa bán hết được một nửa số hàng mang đi thì đã bắt đầu có người hét lớn:
“Ủy ban cách mạng đến càn quét rồi, chạy mau!"
Ba chữ “Ủy ban cách mạng" giống như một cơn ác mộng của chợ đen, nghe thấy ba chữ này mọi người chẳng cần phải phản ứng gì nữa, theo bản năng mà chạy thục mạng.
Diệp Nhiên Nhiên chạy nhanh như bay, mặt tái mét vì sợ, trong lòng chỉ nghĩ đến việc không được để bị bắt.
Thực sự mà bị bắt là không ra được đâu!
Diệp Nhiên Nhiên chỉ nghe thấy tiếng gió rít bên tai, không biết đã chạy bao lâu cô ta cảm thấy người xung quanh ngày càng ít đi mới từ từ dừng lại quan sát.
Bọn người Ngưu Anh Hoa đã chạy đi đâu không biết, người của ủy ban cách mạng cũng không đuổi theo tới đây.