Ngụy Tứ không có thời gian hàn huyên với đám người đ.á.n.h danh hiệu họ hàng của anh nhưng thực chất anh chưa từng gặp mặt ai.
Trực tiếp phái hai tên lưu manh trước đây từng theo anh lăn lộn dọa cho người ta chạy mất.
Ngụy Huy và Ngụy Nhiên bên này thì khác, hai người một người ở đơn vị một người ở trường học, đều không phải là hoàn cảnh dễ trở mặt với người ta.
Nhịn cục tức nghe một trận bắt cóc đạo đức, cuối cùng dưới ánh mắt kỳ dị của đồng nghiệp, bạn học hết cách, chỉ đành c.ắ.n răng đồng ý sẽ về thăm bà lão.
Chỉ vậy thôi, đợi hoàn hồn, hai người đều cảm nhận rõ ràng ánh mắt những người xung quanh nhìn mình đã thay đổi, không giống trước đây nữa.
Cảm giác này giống như người câm ăn hoàng liên, bọn họ có khổ cũng không nói ra được.
Không thể nào đi giải thích với từng người một trong nhà mình loạn cào cào thế nào chứ?
Tối hôm đó, sau khi hai anh em tan làm tan học gặp nhau, không do dự, trực tiếp đi về phía nhà Ngụy Hữu Tài.
Một là muốn hỏi xem bà lão rốt cuộc có ý gì, điên rồi sao? Xấu chàng hổ ai cứ nhất quyết phải vạch áo cho người xem lưng.
Còn về hai... thì là vì tình hình ban ngày bọn họ đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không muốn trải qua lần nữa, trải nghiệm xấu hổ bị bao nhiêu người coi như khỉ xem kịch trải qua một lần là đủ rồi.
Bà lão muốn gặp bọn họ, bọn họ liền chiều theo ý bà lão, mọi người có lời gì trực tiếp mở ra nói cho rõ ràng, kẻo bà lão sai người đổi cách làm bọn họ buồn nôn.
Hai anh em quyết tâm hạ như vậy, chỉ là Ngụy Nhiên so với Ngụy Huy vẫn hơi hèn, để tráng đảm cô còn đặc biệt về nhà một chuyến cầu xin chị dâu hai của mình xuất sơn...
Tô Tuế đang đi cùng em chồng về phía nhà Ngụy Hữu Tài nghe vậy sững sờ một chút, không hiểu lời này của em chồng là bắt nguồn từ đâu.
Nhìn thoáng qua người anh cả đang cắm cúi đi phía trước, Ngụy Nhiên vò vò góc áo:"Chính là em lớn lên dưới mí mắt của bà nội và bố em bọn họ, không giống anh cả anh hai."
"Bà nội bây giờ bị ốm anh cả anh hai không quan tâm rất bình thường, nhưng em không những không quan tâm còn phải qua đó phủi sạch quan hệ..."
Giọng Ngụy Nhiên ngày càng nhỏ, Tô Tuế nghe hiểu ý của cô bé, nhưng không biết trong chuyện này cô nên khai đạo Ngụy Nhiên thế nào.
Suy cho cùng, trong quan hệ bà cháu của bà lão nhà họ Ngụy và mấy anh em Ngụy Huy, cô chỉ là một người ngoài.
Bà cháu bọn họ những năm nay chung sống thế nào, có thù oán và tâm kết gì cô hoàn toàn không biết.
Đã không biết, thì không có lập trường bàn ra tán vào, càng không có lập trường tự cho là đúng nói những lời thiên vị để khai đạo Ngụy Nhiên cho Ngụy Nhiên an ủi tâm lý.
Tô Tuế suy nghĩ một lúc, chỉ hỏi Ngụy Nhiên một câu:"Vậy Tiểu Nhiên, làm như vậy em có thẹn với lòng không?"
Ngụy Nhiên ngẩn người, suốt dọc đường không nói gì, cho đến khi ba người sắp đi đến dưới lầu nhà Ngụy Hữu Tài, cô đột nhiên thẳng cái lưng vẫn luôn hơi còng suốt dọc đường.
Rất nghiêm túc đáp:"Em không thẹn với lòng."
Tô Tuế tiêu sái vỗ cô một cái, cười nói:"Nếu em đều nói bản thân không thẹn với lòng rồi, vậy còn nghĩ nhiều như vậy làm gì?"
"Cố kỵ nhiều như vậy vừa không thay đổi được quyết định, cũng không thay đổi được kết quả, vậy còn nghĩ nó làm gì?"
"Nếu quan tâm ánh mắt và cách nhìn của người khác, ngày tháng không cần sống nữa, sống thế nào cũng không tránh khỏi bị người ta bàn ra tán vào."
Cô vỗ vỗ đầu Ngụy Nhiên ôn hòa nói:"Tiểu Nhiên, nghe chị dâu một câu, đừng sống trong miệng người khác, làm người làm việc chỉ cần bản thân không thẹn với lòng và không vi phạm pháp luật đạo nghĩa... như vậy đã rất tốt rồi."
Hai người đang nói chuyện, không ai chú ý tới Ngụy Huy đi phía trước đang lên lầu bước chân hơi khựng lại một chút khó mà phát hiện.
Đừng sống trong miệng người khác sao? Anh thở dài một hơi, điểm này cho đến tận bây giờ anh vẫn chưa nhìn thấu được.
...
"Tiểu Huy và Tiểu Nhiên về rồi à? Ây da bao nhiêu năm không gặp Tiểu Nhiên đều lớn thế này rồi a?"
Cửa nhà họ Ngụy không đóng, ba người đi đến cửa vừa ló đầu đã có người họ hàng gọi là mắt tinh nhìn thấy bọn họ.
Một tiếng gọi ôn lại chuyện cũ vang lên, cả nhà họ Ngụy giống như chuột ra khỏi hang, chỉ trong vài nhịp thở, ào ào lao ra một đống người.
Không có một ai là Ngụy Huy và Ngụy Nhiên quen mắt biết mặt.
Nhưng từng người từng người lại còn rất nhiệt tình, kéo Ngụy Huy và Ngụy Nhiên mồm năm miệng mười bắt quàng làm họ.
"Tiểu Huy bây giờ đều lớn thế này rồi, lúc cháu mới sinh ra thím còn bế cháu đấy!"
"Đúng vậy, nghe nói Tiểu Huy bây giờ có tiền đồ lắm, giỏi giang lắm, ở trong nhà máy là viên... viên gì đó, tóm lại là oai phong lắm!"
Thời buổi này chỉ cần trong chức danh dính đến chữ 'viên' người ta theo bản năng liền nghĩ đến bát đại viên, trong lúc nhất thời bầu không khí càng thêm sôi nổi.
Có người đẩy đứa cháu trai nhỏ của mình đến trước mặt Ngụy Huy bảo gọi người, gọi người xong liền mắt trông mong nhìn Ngụy Huy, cho đến khi Ngụy Huy bị nhìn đến mức da đầu tê dại móc từ trong túi ra một hào nhét vào tay đứa trẻ.
Đối phương mới tâm mãn ý túc tiếp tục khen Ngụy Huy.
Người bên cạnh nhìn thấy cảnh này là vớt được lợi ích rồi, có trẻ con thì vội vàng dẫn trẻ con chen vào bên cạnh Ngụy Huy, không có trẻ con thì nói con dâu mình m.a.n.g t.h.a.i rồi.
Trong ngoài lời nói đều vòng vo bảo Ngụy Huy lì xì cho đứa cháu trai nhỏ còn đang 'mang thai', chưa từng gặp mặt.
Ngụy Nhiên nhìn thấy cảnh này sau lưng đều lạnh toát, đây đều là người từ đâu đến vậy?
Cô trước đây luôn nghe Ngụy Xuân Tuyết ghét bỏ họ hàng bên nhà mẹ đẻ Ngô Vi, lén lút nói những người đó chỉ biết đ.á.n.h thu phong một chút sức cũng không mượn được.
Lúc đó cô còn chưa hiểu đ.á.n.h thu phong là gì, hoặc là nói cho đến trước ngày hôm nay, cô đều không quá hiểu ý nghĩa của đ.á.n.h thu phong.
Cô còn tưởng cái gọi là 'đánh thu phong' chính là có những người họ hàng ngày tháng sống không tốt, xách đồ đến cửa than nghèo muốn tìm kiếm chút tiếp tế.
Hoặc là nói là đến cửa khóc lóc ỉ ôi kể lể trong nhà ngày tháng khó khăn thế nào, muốn cầu xin họ hàng có năng lực giúp đỡ một tay.
Tóm lại trong nhận thức của cô, con người ít nhất là phải cần thể diện, nghèo đến mấy cũng có cốt khí, cho dù c.ắ.n răng đến nhà họ hàng tìm kiếm tiếp tế thì đó cũng nên là ngại ngùng.
Nhưng không ai nói cho cô biết hóa ra đ.á.n.h thu phong thực sự là một chút thể diện cũng không cần, giống như châu chấu thấy chút ngon ngọt là lao vào a!
Đây là cái thứ gì vậy!
Ngụy Nhiên sợ hãi liên tục lùi lại nhỏ giọng nói với Tô Tuế:"Chị dâu hai, nếu em sớm biết trong nhà bố em loạn thành thế này, tuyệt đối sẽ không gọi chị đi cùng em về."
Đây đều là chuyện gì vậy chứ!
Rõ ràng tin tức cô nghe được trước đó chỉ là bà nội cô ốm rồi, họ hàng ở quê lên thăm.
Bao gồm cả người ban ngày đến trường tìm cô cũng không nói trong nhà có nhiều người như vậy, chỉ nói bà lão ốm tuy có họ hàng ở cùng nhưng rốt cuộc là nhớ cháu trai cháu gái, nhớ đến mức khóc ròng.
Chỉ nói ngần ấy, những tin tức khác một chút cũng không hé răng với cô và anh cả cô.
Kết quả bọn họ buổi tối về không hề phòng bị cho bọn họ niềm vui bất ngờ lớn thế này?
Ngụy Nhiên kinh khủng nhìn quanh bốn phía, đây là đến bao nhiêu người vậy?
Có người hậu tri hậu giác phát hiện ra chị em dâu Ngụy Nhiên, trước tiên là cười bắt quàng làm họ với Ngụy Nhiên, sau đó khi nhìn thấy Tô Tuế trông như thế nào, từng người từng người hận không thể đưa tay sờ một cái lên mặt Tô Tuế!
"Ây da, đây là con gái nhà ai sao lại trông tuấn tú thế này? Bà lão tôi sống đến ngần này tuổi chưa từng thấy cô gái nào tiêu chuẩn như vậy!"
Bà lão nói chuyện là người to mồm, bà ta vừa mở miệng lập tức thu hút càng nhiều người nhìn về phía Tô Tuế.
Có người tặc lưỡi:"Tiên nữ nhà ai rơi xuống trước mặt chúng ta vậy? Bao nhiêu tuổi rồi? Có nhà chồng chưa?"
Đây vẫn là người biết nói chuyện trong đám người này, có người không biết nói chuyện trực tiếp kéo con trai mình đẩy đến trước mặt Tô Tuế.
"Cô gái cô nhìn xem đây là con trai tôi, ở chỗ chúng tôi nhưng là chàng trai tốt có một không hai đấy, bao nhiêu người giới thiệu đối tượng cho nó đều không nhìn trúng, tôi thấy cô thì vừa vặn, mọi người xem xem, đứng cùng con trai tôi xứng đôi biết bao!"
Sao, bên quê bà lão nhà họ Ngụy là không có người rồi ngay cả Thổ Hành Tôn cũng có thể làm tướng quân trong đám lùn rồi sao?