Dựa vào đâu Tô Tuế lần nào cũng may mắn hơn cô?
Dựa vào đâu bất kể cô làm thế nào, cho dù là đổi hôn hay liều mạng lấy lòng nhà họ Bùi, quay đầu lại Tô Tuế đều sống tốt hơn cô?
Cô vắt óc suy nghĩ vậy mà lại không bằng Tô Tuế chẳng tốn chút công sức ngồi mát ăn bát vàng.
Quách Uyển cười khổ, cô tưởng mình m.a.n.g t.h.a.i ít nhất có thể để nhà họ Bùi biết bụng cô tranh khí hơn Tô Tuế, nhưng ông trời tại sao lại đối xử với cô như vậy!
Tại sao cô m.a.n.g t.h.a.i Tô Tuế ngay sau đó cũng mang thai?
Không thể buông tha cho cô sao?
Sự suy sụp của cô Tô Tuế không biết, cũng không muốn biết.
Sự suy sụp tương tự Tô Tuế trong nguyên tác cũng từng có, nhưng trong nguyên tác Quách Uyển có buông tha cho Tô Tuế - tổ đối chiếu này không?
Không có.
Không những không có, những hành động của Quách Uyển trong nguyên tác còn tồi tệ hơn Tô Tuế hiện tại rất nhiều.
Tô Tuế hiện tại sau khi xuyên qua trừ phi Quách Uyển chủ động khiêu khích, nếu không căn bản không thèm để ý đến Quách Uyển.
Tô Tuế không chỉ một lần bày tỏ mình không muốn dậu đổ bìm leo, cảm thấy mất mặt.
Nhưng trong nguyên tác thì sao, trong nguyên tác Quách Uyển rõ ràng biết ngày tháng của mình trôi qua tốt hơn cô em gái hàng xóm Tô Tuế này, thậm chí Tô Tuế trong nguyên tác tại sao ngày tháng trôi qua không tốt trong lòng Quách Uyển cũng rõ ràng.
Chính là bị cô ta hại.
Nhưng cô ta vẫn cố ý đi làm tổ đối chiếu với Tô Tuế, đi giẫm đạp Tô Tuế, đi châm ngòi ly gián phá hoại Tô Tuế, từng bước từng bước vừa giả vờ vô tội vừa giẫm đạp cô em gái hàng xóm từ nhỏ đến lớn đều tin tưởng cô ta xuống vực sâu.
Tô Tuế trong nguyên tác suy sụp hơn Quách Uyển hiện tại rất nhiều, nhưng Quách Uyển có để tâm không?
Có thể nói dù trong sách hay ngoài sách, bất luận là trước khi Tô Tuế xuyên qua hay sau khi xuyên qua, Quách Uyển đều chưa từng buông tha cho Tô Tuế.
Cho nên lại nói gì đến chuyện để Tô Tuế buông tha cho cô ta.
Quả thực nực cười đến cực điểm.
Rõ ràng là bản thân Quách Uyển không buông tha cho chính mình, tự mình mọc ra một cái não so sánh tranh giành tình cảm, tự mình sinh ra một trái tim ghen tị không thấy được người khác sống tốt hơn mình.
Mà hiện thực trớ trêu hơn lại là bên này Quách Uyển ghen tị đến đỏ bừng cả mắt, bên kia Tô Tuế lại chưa từng để cô ta vào mắt, vào lòng.
Mối quan hệ của hai người bọn họ cũng giống như vị trí hiện tại của hai người, tràn đầy tính kịch tính——
Một người thoải mái ngồi trên ghế đợi người yêu quay lại, trong lòng chỉ có gia đình nhỏ của mình, nội tâm phong phú và ngọt ngào.
Một người khác... lại vì khắp nơi không suôn sẻ, tâm tính ngày càng lệch lạc, trốn trong góc tối dường như con chuột trong cống ngầm thèm thuồng, thèm khát lại ghen tị với hạnh phúc mà người khác có được.
So sánh hai tình cảnh, lại chính là bức tranh chân thực nhất về mối quan hệ hiện tại của bọn họ.
Y tá Tiểu Hà không nhận ra điều gì bất thường vẫn đang ở đây cảm thán.
"Chồng của nữ đồng chí đó bây giờ vẫn chưa từ phòng làm việc của bác sĩ Từ ra, vừa rồi lúc tôi vào thì thấy anh ấy đang cầm cuốn sổ ghi chép chi chít những điều cần chú ý khi chăm sóc t.h.a.i phụ."
"Sau này chồng tôi tôi đều không mong cầu có thể có được một nửa vẻ ngoài tuấn tú của người ta, có thể có được một nửa sự dụng tâm của người ta tôi đều tạ ơn trời đất rồi."
Cô ấy chỉ thiếu điều dùng giọng điệu ngâm xướng cảm thán một câu nói mình lại tin vào tình yêu rồi.
Không hề biết rằng mỗi câu cô ấy nói ra sắc mặt người bên cạnh lại kém đi một phần.
Cho đến khi Quách Uyển đột nhiên mở miệng ngắt lời cô ấy, ý vị không rõ buông một câu:"Y tá Tiểu Hà, chồng cô sau này tốt nhất đừng giống anh ta."
Y tá Tiểu Hà không phản ứng lại:"Hả? Cái gì?"
Ánh mắt Quách Uyển sâu thẳm:"Tôi nói cô sau này tìm đối tượng ngàn vạn lần đừng nhắm vào người như vậy mà tìm, cô đừng thấy anh ta dường như đối xử với vợ rất tốt, thực tế..."
Cô ta lắc đầu vẻ mặt có nỗi khổ khó nói.
Dường như có ẩn tình gì đó cô ta không tiện nói cũng không thể nói vậy.
Vừa nhìn dáng vẻ này của cô ta đã biết trong lời nói của cô ta có thâm ý, cố tình nói được một nửa lại không nói nữa, câu dẫn người ta trong lòng ngứa ngáy như mèo cào.
Quách Uyển có chút khó xử:"Không có ý gì, tôi không tiện nói..."
Cô ta như kiêng dè liếc nhìn về phía Tô Tuế một cái:"Dù sao cô cứ tin tôi một câu, tìm đối tượng phải tìm người biết rõ gốc gác, giống như có một số người trông đường hoàng, thoạt nhìn đối xử với người ta cũng tốt, nhưng thực tế..."
"Thực tế sao rồi?" Cô ta nói chuyện cứ ấp a ấp úng câu người, y tá Tiểu Hà cảm thấy mình sắp bị câu thành cá vền rồi.
Hận không thể mau ch.óng hỏi cho rõ ý tứ trong lời nói của Quách Uyển.
Quách Uyển ôm bụng, nơi đáy mắt mang theo ác ý, trên mặt lại dường như là sau khi khó xử cuối cùng cũng đưa ra quyết định.
Cô ta hạ thấp giọng:"Tôi chỉ nói với cô thôi, cô ngàn vạn lần đừng nói cho người khác biết, tôi là thấy cô luôn nói Ngụy Tứ tốt, sợ cô sau này tìm đối tượng theo tiêu chuẩn như vậy lại gặp phải người không ra gì."
"Có một số người biết người biết mặt không biết lòng."
Y tá Tiểu Hà đương nhiên biết "Ngụy Tứ" mà cô ta nói là ai, cũng không phải không có não hai người bây giờ đang nói chính là đôi vợ chồng trẻ đến khám bệnh ở đối diện.
Quách Uyển cũng không thể vào lúc này nói nhăng nói cuội nhắc đến người khác.
Huống hồ vừa rồi cô ấy cũng nghe t.h.a.i p.h.ụ bên kia gọi chồng cô ấy là Ngụy Tứ rồi.
Y tá sốt ruột nói:"Đồng chí Quách cô cứ nói đi, tôi chắc chắn không nói cho người khác biết, cô nói biết người biết mặt không biết lòng là có ý gì vậy?"
Cô ấy nghĩ đến một khả năng suýt chút nữa kinh hô thành tiếng:"Không phải là trước mặt người khác thì đối xử tốt với vợ, đợi về nhà sau lưng lại đ.á.n.h vợ chứ?"
Cô ấy ngược lại rất biết đoán, Quách Uyển ngược lại hy vọng cô ấy đoán đúng.
Chỉ tiếc Ngụy Tứ ở bên ngoài có hung dữ đến mấy cũng chưa từng động đến một ngón tay của Tô Tuế.
Che miệng, Quách Uyển không úp mở nữa:"Không đ.á.n.h vợ, nhưng Ngụy Tứ không phải người tốt lành gì, anh ta là tên lưu manh có tiếng ở đại tạp viện chúng tôi, suốt ngày lêu lổng đàn đúm với một đám bạn bè xấu."
"Bây giờ nhìn ra dáng ra hình, thực tế thật sự không phải người đứng đắn gì, cho nên nếu cô tìm đối tượng thì không thể nhắm vào người như vậy mà tìm, vẫn là phải tìm người biết rõ gốc gác."
"Tôi cũng là vì quan hệ tốt với cô mới mạo hiểm bị tên lêu lổng đó ghi hận mà nhắc nhở cô, đừng nói sau này tìm đối tượng không thể tìm theo kiểu như vậy, ngay cả tiếp xúc..."
Cô ta mím môi lắc đầu, vẫn là biểu cảm muốn nói lại thôi đó, dường như đặc biệt kiêng dè Ngụy Tứ.
"Ngay cả tiếp xúc cũng cố gắng ít tiếp xúc với loại người đó, nếu không nữ hàng xóm kia của tôi hễ xảy ra chuyện gì, cô cẩn thận tan làm đều có một đám lưu manh đi chặn đường cô."
Thấy y tá Tiểu Hà kinh hãi trừng tròn mắt.
Quách Uyển giả mù sa mưa lo lắng nói:"Còn có bác sĩ Từ, tôi đều lo lắng bác sĩ Từ lỡ như có sơ suất gì khiến nữ hàng xóm kia của tôi không thoải mái, nói không chừng tên lưu manh đó đều phải dẫn người đ.á.n.h tới tận cửa nhà bác sĩ Từ."
Cô ta thở dài:"Tôi không phải nói chuyện giật gân, cô không phải người đại tạp viện chúng tôi không biết, không nói đại tạp viện chúng tôi cứ nói khu chúng tôi ở... không ai dám trêu chọc Ngụy Tứ."
"Thích đ.á.n.h nhau tàn nhẫn đều là có tiếng rồi, ngay cả mẹ chồng tôi cũng suýt chút nữa bị anh ta đ.á.n.h, cô nói mẹ chồng tôi một bà lão dù sao cũng là một bậc trưởng bối..."
Cô ta vẻ mặt hiền lành:"Mẹ chồng tôi đối xử với tôi không tốt, nhưng nói một câu lương tâm bà ấy nào dám trêu chọc Ngụy Tứ? Lớn tuổi như vậy rồi cùng lắm cũng chỉ là bắt nạt người nhà thôi."
"Chỉ vì một câu nói không lọt tai mà suýt chút nữa bị đ.á.n.h, cho nên tôi mới lo lắng cho các cô, tôi ở đây nằm viện lâu như vậy các cô đối xử với tôi tốt như vậy, tôi sợ các cô hồ đồ đ.â.m đầu vào họng s.ú.n.g lại xảy ra chuyện."