Tn 80: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Tháo Hán Nhà Cô

Chương 129: Bác Đoán Xem Cháu Có Muốn Làm Việc Tốt Này Không?

Bác sĩ Từ đem tất cả những gì nghe được ngoài phòng bệnh của Quách Uyển lúc trước kể lại cho Tô Tuế, Tô Tuế nghe xong, sắc mặt đột biến.

Bác sĩ Từ đứng dậy rót cho cô một cốc nước nóng:"Chuyện là như vậy, lúc đó sau khi nghe xong tôi vẫn luôn không chắc chắn nên làm thế nào."

Kể từ khi người bạn già bị tố cáo, nói một câu không có bản lĩnh, điều bác sĩ Từ sợ nhất chính là gặp phải loại tiểu nhân vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn như nhà họ Quách.

Là sợ, cũng là từ tận đáy lòng không muốn đối đầu.

Bà lớn tuổi rồi, bao nhiêu năm nay mới muộn màng học được một đạo lý chính là—— đừng xen vào việc của người khác, phàm là chuyện gì cũng phải biết giữ mình.

Nếu không phải luôn ghi nhớ đạo lý này, bà đã sớm không thể an ổn ngồi ở đây rồi.

Bạn già đã nhà tan cửa nát, bà âm thầm có thể giúp đều đã giúp rồi, đôi khi buổi tối không ngủ được bà cũng sẽ nghĩ, giả sử có một ngày mình rơi vào kết cục như bạn già.

Vậy người nhà của bà phải làm sao?

Đời này bà duyên con cháu mỏng manh, con trai con dâu đi sớm, để lại cháu trai cháu gái do bà và hai ông bà thông gia nuôi nấng.

Hai năm trước ông thông gia mất rồi, bà thông gia chịu đả kích quá lớn đến bây giờ vẫn ốm yếu dặt dẹo chỉ còn lại một hơi thở chống đỡ.

Tình cảnh như vậy, không có tự tin không có chỗ dựa, một khi bà xảy ra chuyện ai lại có thể bảo vệ người nhà của bà?

Càng nghĩ như vậy, gan lại càng nhỏ, quá nhiều chuyện cho dù nhìn thấu cũng không dám nói toạc ra nữa.

Hôm nay cũng vậy, nếu không phải phẩm hạnh của Tô Tuế làm bà cảm động, bà cũng sẽ không thử thăm dò trao sự tin tưởng cho Tô Tuế, nhiều lời cái miệng này.

Bác sĩ Từ nhắm mắt lại:"Đó rốt cuộc là ba đứa trẻ..."

Bà thực sự là không đành lòng.

Tô Tuế lẳng lặng nghe, trên mặt không thấy biểu cảm dư thừa.

Mặc dù cô khiếp sợ sự mất trí điên cuồng của Quách Uyển và người nhà họ Quách sau khi bị ép vào đường cùng, nhưng đối với việc có nên cứu ba đứa trẻ trâu đó hay không... cô tạm thời không muốn đưa ra bình luận.

Lòng thiện lương ai cũng có, nhưng cô không muốn bị coi như s.ú.n.g để sai sử, càng không muốn bị bắt cóc đạo đức.

Bác sĩ Từ muốn cứu ba đứa trẻ đó là điều dễ hiểu, người bình thường đều sẽ có một phần thiện tâm đó, chỉ có điều bác sĩ Từ đã tìm sai người.

Cô đối với ba đứa trẻ trâu đó vừa không có nghĩa vụ cũng không có hảo cảm.

Thậm chí trong nguyên tác ba đứa trẻ trâu đó đã mắc nợ hãm hại nguyên thân cả đời, đến cuối cùng còn chơi một vố sói mắt trắng không phụng dưỡng mẹ già.

Nói như vậy đi, Tô Tuế sau khi xuyên qua sở dĩ không xử lý ba đứa trẻ trâu đó, là vì có nhân tính.

Cô lớn thế này rồi không thể đi hãm hại ba đứa nhãi ranh vóc dáng còn chưa cao bằng con ch.ó lớn đứng lên.

Nhưng không có nghĩa là cô chính là thay mặt nguyên thân tha thứ cho bọn chúng rồi.

Cũng không có nghĩa là cô phải thánh mẫu lấy danh nghĩa—— đời này ba đứa trẻ vẫn chưa chọc đến cô, để đi bảo vệ, đi cứu ba đứa nhãi ranh đó.

Nếu cô thay mặt nguyên thân nhẹ nhàng tha thứ cho ba con sói mắt trắng kiếp trước đã hút m.á.u rút tủy nguyên thân, nguyên thân sẽ đau lòng biết bao?

Cô xuyên vào thân xác nguyên thân lại khiến nguyên thân đau lòng, chẳng phải đại biểu cô cũng thành sói mắt trắng rồi sao?

Hiểu sự im lặng của Tô Tuế thành sự khó xử, bác sĩ Từ có chút xấu hổ lên tiếng trước giải vây.

"Là do tôi suy nghĩ không chu toàn, cô gái cô đừng nghĩ nhiều tôi không có ý ép cô cứu người, cô có nỗi khổ của cô tôi hiểu."

Không phải giả mù sa mưa nói những lời này chèn ép Tô Tuế lùi để tiến ép Tô Tuế giúp đỡ, bà là thật sự có chút hối hận chuyện hôm nay làm thành thế này.

Chuyện chính bà đều thấy khó xử lại muốn cưỡng ép lên một cô gái trẻ vừa mới mang thai, rốt cuộc là bà lớn tuổi rồi... mềm lòng, cũng già hồ đồ rồi.

Bà không muốn đắc tội tiểu nhân, lại chưa từng cân nhắc qua hoàn cảnh của Tô Tuế, chưa từng suy xét xem Tô Tuế có bằng lòng vô duyên vô cớ kết thù với loại tiểu nhân như Quách Uyển hay không.

Dù sao Tô Tuế và Quách Uyển sống cùng một đại tạp viện, Quách Uyển nếu muốn hại Tô Tuế có thể còn đơn giản hơn hại một bà lão như bà.

Tô Tuế hơi nhíu mày:"Bác nghe nói chồng cháu là một người rất có năng lực? Cũng là Quách Uyển nói ạ?"

Cô có chút không nghĩ ra, Quách Uyển sao lại nói lời tốt đẹp về Ngụy Tứ, chuyện này không giống chuyện Quách Uyển sẽ làm ra.

"Lúc các cô khám bệnh cô ta nhìn thấy rồi." Nếu vừa rồi lời đều đã lọt đến mức đó rồi, bác sĩ Từ cũng không sau đó mới phản ứng lại mà chú ý cái gì miệng kín hay không kín nữa.

Dứt khoát nói cho rõ ràng, cũng coi như là bù đắp một hai cho sự mạo muội vừa rồi của bà khi làm khó một cô gái nhỏ.

"Cô ta nhìn thấy hai vợ chồng cô qua đây khám bệnh, biết cô m.a.n.g t.h.a.i xong liền để lộ khẩu phong nói chồng cô..."

Tô Tuế nghe lời nghe âm, hơi suy nghĩ một chút liền hiểu Quách Uyển sẽ nói gì.

Cố ý nói đùa hỏi:"Nói chồng cháu là một người 'rất có năng lực'?"

Bác sĩ Từ ngượng ngùng cười cười.

Tô Tuế lập tức thấu hiểu:"Cháu hiểu rồi, cô ta không nói ra được lời tốt đẹp."

Cách diễn đạt EQ thấp là nói Ngụy Tứ là một tên lưu manh, dù sao chắc chắn lời gì khó nghe Quách Uyển nói lời đó.

Nhưng cách diễn đạt EQ cao lại là—— Ngụy Tứ là một người rất có "năng lực".

Tô Tuế nhịn không được "phụt" một tiếng bật cười, nụ cười này, bầu không khí hơi ngưng trệ vừa rồi lập tức nhẹ nhõm hơn không ít.

Nói thật, vừa rồi bác sĩ Từ lợi dụng sự lương thiện của Tô Tuế, trong ngoài lời nói muốn đẩy cô ra mặt cứu người, hành động như vậy khiến Tô Tuế có chút không thoải mái.

Nhưng thân là vãn bối không tiện nói cái sai của trưởng bối.

Huống hồ em bé trong bụng cô sau này còn không tránh khỏi phải làm phiền bác sĩ Từ, Tô Tuế liền càng cảm thấy khó xử.

May mà bác sĩ Từ cũng là một người thông minh, sau khi phản ứng lại vừa xin lỗi vừa biết "nói đùa", Tô Tuế không phải người hẹp hòi, tự nhiên sẽ không nắm c.h.ặ.t chuyện vừa rồi không buông.

Cô cười hỏi:"Cho nên Quách Uyển vừa rồi ở sau lưng đã bôi nhọ cháu và chồng cháu một trận ra trò ạ?"

Bác sĩ Từ giơ ngón tay cái lên với cô.

Người ta đều nói một lần m.a.n.g t.h.a.i ngốc ba năm, không ngờ cô gái trước mắt này lại là điểm một cái liền thông.

Tô Tuế lắc đầu cười khổ:"Cô ta một ngày thật sự không rảnh rỗi, vừa phải tính kế nhà chồng mình lại vừa phải bớt chút thời gian phá hoại cháu một chút."

Thảo nào vừa rồi bác sĩ Từ vừa lên tiếng đã nhắc nhở cô để cô sau này đề phòng Quách Uyển một chút, đừng qua lại quá nhiều với Quách Uyển.

Cô còn tưởng là bác sĩ Từ nghe nói Quách Uyển muốn hại cô, không ngờ là nghe nói Quách Uyển ở sau lưng nói xấu chồng cô, người già thành tinh nhận ra điều không đúng.

Cảm thấy tính cách như vậy của Quách Uyển sau này chắc chắn sẽ bất lợi cho cô, lúc này mới đặc biệt nhắc nhở cô.

Nghĩ như vậy, Tô Tuế ngược lại hiểu được sự "mạo muội" vừa rồi của bác sĩ Từ.

Người như bác sĩ Từ thực ra không có tâm địa xấu gì, ngược lại, thuộc kiểu có một bầu nhiệt huyết tốt mà không biết dùng thế nào.

Ví dụ như cảm thấy cô có thể gặp nguy hiểm, tìm được cơ hội liền muốn nhắc nhở cô một chút.

Cùng một đạo lý, biết ba đứa nhãi ranh nhà họ Bùi sắp xảy ra chuyện, bác sĩ Từ cũng muốn mau ch.óng tìm cách cứu ba đứa nhãi ranh đó.

Chỉ có điều quá qua loa, nhắc nhở cô nhắc nhở một cách qua loa, vừa lên tiếng đã nói cũng không sợ cô không tin.

Muốn cứu ba đứa nhãi ranh đó cũng nghĩ một cách qua loa, chỉ vì biết cô quen Quách Uyển, vì nghe nói Ngụy Tứ là lưu manh thế lực lớn cảm thấy Quách Uyển không chọc nổi liền muốn tiết lộ chuyện này cho bọn họ để bọn họ kiến nghĩa dũng vi.

Tâm là tốt.

Nhưng mỗi một chuyện đều làm quá mạo muội rồi.

Tô Tuế là đ.á.n.h giá bác sĩ Từ trong lòng như vậy, không hề biết rằng trong mắt chính bác sĩ Từ... bà hiện tại so với những năm đầu đã là trầm ổn lạnh lùng hơn rất nhiều.

Bà cố ý nói chuyện không dễ nghe để mình không được người ta ưa thích.

Làm người lạnh lùng tự nhiên sẽ không bị cuốn vào những chuyện thị phi lộn xộn đó.

Biết giữ mình cho nên ngoài mặt chưa từng vươn tay viện trợ với người khác chỉ âm thầm nghĩ cách.

Bà tưởng mình đối nhân xử thế đã đủ lạnh nhạt lý trí rồi, lại không ngờ cô gái trước mắt chỉ giao thiệp sâu với bà một lần này đã nhìn thấu "gốc gác" của bà rồi.

Không hiểu Tô Tuế tại sao lại nhìn mình như vậy, bác sĩ Từ đẩy đẩy cặp kính lão trên sống mũi, dặn dò:"Dù sao tự cô để tâm một chút, người m.a.n.g t.h.a.i phải đặt bản thân mình lên vị trí đầu tiên."

Đại khái là vì nhìn thấu con người bác sĩ Từ, Tô Tuế cố ý trêu chọc bà lão:"Vậy chuyện ba đứa con riêng của Quách Uyển, liền không cần cháu quản nữa ạ? Cháu bảo vệ tốt chính cháu là được rồi ạ?"