Công việc của Ngụy Huy đều là anh giúp "giành" về, nhưng trong nhà xảy ra chuyện, anh tìm đến Ngụy Huy, Ngụy Huy lại coi đứa em trai là anh như ăn mày mà đuổi đi.
Tô Tuế không ngờ nội tình lại là như vậy:"Lúc đó anh không nói với anh ấy là mẹ xảy ra chuyện sao?"
"Nói rồi." Trong mắt Ngụy Tứ sự trào phúng càng đậm hơn,"Anh ta cảm thấy mẹ đang đấu lôi đài với Liễu Nhạn Lan, cố ý giả bệnh gọi anh ta về."
"Trước mặt Dương Mộng, anh ta đâu dám 'thuận theo' mẹ, khó khăn lắm mới lấy lòng được bố mẹ vợ đang lúc phải để người nhà họ Dương xem biểu hiện của anh ta."
Tô Tuế tặc lưỡi:"... Anh cả cuối cùng... không về?"
Ngụy Tứ:"Sau khi mẹ xuất viện có về một chuyến, lúc đó trong lòng mẹ có tức giận nói chuyện không dễ nghe, hai người cuối cùng cãi nhau không vui vẻ mà giải tán."
Tô Tuế cẩn thận hỏi:"... Vậy còn anh?"
Anh?
Suy nghĩ của anh không quan trọng.
Nhưng...
Ngụy Tứ nghĩ một lúc, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ nhưng mạc danh khiến người ta cảm thấy gánh nặng trĩu nặng ——
"Trong nhà có chuyện gì nữa, anh chưa từng tìm Ngụy Huy nữa."
Đã không dựa dẫm được, vậy thì không dựa, anh cũng là đàn ông, cũng có thể chống đỡ môn hộ.
Người ngoài bắt nạt nhà anh cô nhi quả phụ, anh liền khiến họ không còn gan bắt nạt nữa.
Bao nhiêu năm nay chẳng phải cũng sống tốt qua ngày sao?
Bây giờ ngày tháng trong nhà ngày càng tốt, vợ chồng Ngụy Huy ngược lại nhớ ra muốn chuyển về rồi, nghĩ đến tối nay Ngụy Huy răn dạy anh, sự đương nhiên và cao cao tại thượng khi nói anh cả ngày lêu lổng...
Ngụy Tứ:"Ha."
Ngụy Huy đây là thăng chức rồi, càng không biết mình có mấy cân mấy lạng nữa.
...
Ở một căn phòng khác, Ngụy Huy không biết mình có mấy cân mấy lạng đang gối đầu lên cánh tay trằn trọc không ngủ được.
Dương Mộng bị anh ta làm ồn đến phát bực:"Anh tráng bánh xèo đấy à? Trước đây sao em không phát hiện anh còn có tật lạ giường nhỉ?"
"Không phải lạ giường." Thực sự không ngủ được Ngụy Huy dứt khoát ngồi dậy,"Em không thấy tối nay thái độ của Ngụy Tứ đối với anh thế nào sao?"
Dương Mộng ngáp một cái:"Chú ấy thái độ thế nào? Anh làm anh cả mà còn so đo tính toán với em trai."
Sao lại không nói thông được thế này?!
Ngụy Huy tủi thân:"Anh không phải so đo tính toán với nó, anh chỉ là nhìn thằng nhóc này cả ngày không có hình dáng đàng hoàng anh thấy bốc hỏa!"
Anh ta nói như vậy, Dương Mộng càng cảm thấy cạn lời.
Âm dương quái khí học theo giọng điệu của Ngụy Huy:"Còn anh thấy bốc hỏa, chậc chậc, trước đây sao không thấy anh bốc hỏa?"
"Chúng ta vừa mới chuyển về, Tiểu Tứ rõ ràng là có ý kiến với anh, anh vừa lên đã kén cá chọn canh chỉ tay năm ngón với người ta, đổi lại là em em cũng không có thái độ tốt với anh, phiền c.h.ế.t đi được."
Nói đến người chồng này của cô ngoài chuyện này ra thì cái gì cũng tốt, chỉ là cái đầu này không biết bị làm sao, nói trục trặc thì cũng không trục trặc lắm, đối nhân xử thế đều rất được.
Nếu nói một gân, cũng không đúng, ở đơn vị cũng có thể lăn lộn như cá gặp nước.
Nhưng chính là không biết bị làm sao, anh ta là lúc nên hiểu chuyện thì không hiểu, lúc không nên hiểu thì trong lòng lại tính toán khá nhiều.
Giống như cô gái anh ta cứu trước đó, bị Từ Lệ Phân bắt gặp hai người ăn cơm riêng, nếu không phải người nhà họ Dương lén lút điều tra hai người quả thực không làm chuyện phá hoại giày rách, cục tức này của Dương Mộng suýt chút nữa thì không nuốt trôi.
Lúc ngửa bài nói chuyện này với Ngụy Huy Ngụy Huy còn khá vô tội, cứ như một tên ngốc một gân, một lòng nhận định chỉ cần không có hành động gì vượt quá giới hạn, thì đó là giao tiếp bình thường giữa bạn bè.
Còn tức giận sao từng người từng người đều không tin tưởng anh ta, đều vì chuyện chưa xảy ra mà mắng anh ta, giống như nhân phẩm anh ta không tốt có thể làm loạn quan hệ nam nữ vậy.
Tức đến mức Dương Mộng cào Ngụy Huy mấy cái.
Nghĩ không thông bình thường nhìn một người khá lanh lợi sao lại có thể lúc nên hiểu chuyện thì một chút cũng không hiểu.
Đây chẳng phải ứng nghiệm với câu tổng kết trước đó của Dương Mộng —— lúc không nên hiểu chuyện thì đó gọi là "hiểu", đó gọi là trong lòng có tính toán không dám đắc tội người khác!
Còn bên phía Ngụy Tứ này, người ta Ngụy Tứ rõ ràng là có ý kiến với người anh cả là anh ta, người bình thường không phải đều nên xoa dịu quan hệ giữa anh em trước, rồi mới vì muốn tốt cho em trai, quan tâm em trai sao?
Nhưng người chồng này của cô thì hay rồi, cũng không biết là nghĩ quá ít hay cảm thấy giữa anh em không cần xoa dịu quan hệ, vừa lên đã phê bình giáo d.ụ.c người ta.
Vẫn là câu nói đó —— lúc nên hiểu chuyện thì một chút cũng không hiểu chuyện!
Dương Mộng tâm mệt:"Chúng ta không ở bên này năm năm rồi, năm năm nay anh nói xem anh về được mấy lần, anh quan tâm đến gia đình được mấy lần?"
"Chẳng phải đều là em trai anh chống đỡ cái nhà này sao?"
Bị mẹ mình lật đi lật lại giảng đạo lý Dương Mộng bây giờ đặc biệt thấu hiểu hoàn cảnh của nhà chồng.
"Anh nghĩ xem lúc đầu hai chúng ta đi sống những ngày tháng tốt đẹp rồi, nhẹ nhõm rồi, để lại mẹ anh và em trai anh sống ở bên này, người ngoài sẽ chê cười họ thế nào? Mẹ anh tính tình nóng nảy, em trai anh bây giờ là lưu manh, đó chẳng phải đều là bị sự chỉ trỏ của người ngoài ép ra sao?"
Giống như mẹ cô nói, phàm là ngày tháng sống tốt, sống thoải mái, thì ai muốn tính cách sắc bén cực đoan? Ai không muốn bình bình hòa hòa sống qua ngày?
Nghe vợ mình nói như vậy, sắc mặt Ngụy Huy có chút không tốt, trong miệng mạc danh thấy đắng chát.
Anh ta há miệng định nói gì đó, nhưng lời đến miệng lại cảm thấy vô lực, những năm nay... anh ta quả thực không gánh vác trách nhiệm và sự đảm đương của một người làm con làm anh cả.
Dương Mộng lườm anh ta một cái:"Anh cũng đừng cảm thấy anh dăm ba bữa nhét chút tiền về bên này là tận hiếu rồi."
Ngụy Huy nghe vậy kinh hãi:"Sao em biết?!"
Anh ta hỏi xong, giật mình nhận ra mình hình như không đ.á.n.h mà khai rồi, cả người cứng đờ ở đó hận không thể tìm một cái cớ ra ngoài để chuồn mất.
Dương Mộng hừ lạnh:"Em không ngốc, một tháng lương của anh bao nhiêu em đều biết, anh có giấu quỹ đen hay không trong lòng em cũng có tính toán."
Nhưng rốt cuộc bao nhiêu năm nay cướp mất con trai của người ta Dương Mộng biểu hiện có kiêu ngạo đến đâu trong lòng cũng khó tránh khỏi có chút chột dạ.
Cho nên thỉnh thoảng chồng dùng quỹ đen tiếp tế nhà chồng, cô vẫn luôn biết, cũng vẫn luôn nhắm mắt làm ngơ.
Dương Mộng:"Em chưa từng ngăn cản anh nhét tiền về bên này, nhưng nói trắng ra, bây giờ hiểu rõ những năm nay mẹ anh sống khổ thế nào rồi, em cũng không cảm thấy chút tiền anh thỉnh thoảng nhét đó có tác dụng gì."
Cô không có cách nào lừa dối bản thân nói những năm nay chồng nộp tiền về bên này rồi cho nên cho dù người họ không đến nơi thì cũng không hổ thẹn.
Sao có thể không hổ thẹn?
Dương Mộng hạ thấp giọng:"Anh nghĩ đến bố mẹ em xem, mấy năm nay cơ thể có tốt đến đâu cũng khó tránh khỏi có bệnh vặt tai ương nhỏ, vậy còn mẹ anh thì sao? Cơ thể mẹ anh là làm bằng sắt, sẽ không ốm đau sao?"
"Cho nên những năm nay mẹ anh ốm đau đều là ai chăm sóc ai quản? Đó chẳng phải đều là Ngụy Tứ quản sao!"
"Hôm nay anh nói chú ấy không đàng hoàng, chú ấy có không đàng hoàng đến đâu cũng chăm sóc mẹ anh trắng trẻo mập mạp, không để bà cụ biến thành khuôn mặt khổ qua không chăm sóc bà cụ đến mức nằm trên giường không cử động được, đây chẳng phải đều là những việc anh không làm được sao?"
Dương Mộng nói xong đều cảm thấy người chồng này của mình tiêu tùng rồi, thân làm con trai cả, anh cả, một chút sức lực không bỏ ra, một chút tâm tư không dùng đến, kết quả khó khăn lắm mới về được còn vừa lên đã răn dạy em trai, lấy đâu ra thể diện chứ.
Nhìn ra sự khinh bỉ của vợ đối với mình, khuôn mặt vốn hơi đen của Ngụy Huy lập tức đỏ bừng đỏ bừng.
Ánh mắt anh ta né tránh đầy bụng không tự nhiên:"Nhưng Tiểu Tứ là không học cái tốt a, em xem nó đều bao nhiêu tuổi rồi, đều lập gia đình rồi, sao có thể vẫn giống như trước đây lêu lổng làm lưu manh..."