Không ai biết tại sao Ngụy Xuân Tuyết kết hôn lại có thể khiến mối quan hệ chị em dâu nhà Từ Lệ Phân gần gũi hơn rất nhiều.
Ngay cả Ngụy Huy cũng lén hỏi Dương Mộng, hỏi trong nhà có phải đã xảy ra chuyện gì mà anh không biết không.
Dương Mộng không hiểu ý của Ngụy Huy, trả lời lạc đề, kể cho Ngụy Huy nghe một lượt về việc đám cưới của Ngụy Xuân Tuyết hôm đó buồn cười đến mức nào…
“Anh không biết đâu, người mà Ngụy Xuân Tuyết gả cho nói là tuổi lớn, em còn thắc mắc tuổi lớn thì lớn đến mức nào.”
Cô cười, giơ tay lên đầu Ngụy Huy ra hiệu: “Đây, đây và cả đây nữa, đều hói cả, anh nói xem, hói thì hói đi, không còn mấy sợi tóc thì cạo sạch đi có phải tốt hơn không? Nhìn còn tươm tất.”
“Kết quả là người ta không biết nghĩ sao, cứ nhất quyết phải vuốt mấy sợi tóc còn lại ở bên cạnh sang chỗ hói, che cũng không che được mà cứ phải che.”
Nghĩ đến cảnh tượng lúc đó, Dương Mộng không nhịn được cười.
Cô nắm lấy Ngụy Huy, tiếp tục kể những chuyện mà Ngụy Huy “không biết”: “Hơn nữa, vị trưởng khoa Khấu đó không biết có phải uống nhiều rượu không, hay là vì tuổi già, lúc mời rượu tay cứ run lẩy bẩy.”
Đưa tay ra trước mặt Ngụy Huy, Dương Mộng bắt chước y như thật.
“Chính là run như thế này, một ly rượu mà ông ta làm đổ mất nửa ly, quan trọng là không ai dám cười ông ta.”
“Còn Ngụy Xuân Tuyết nữa.”
Cô không kể chuyện Ngụy Nhiên tìm Ngụy Xuân Tuyết để trút giận bao năm.
Dù sao Ngụy Nhiên là vì ăn nhờ ở đậu, nhìn sắc mặt người khác mới có mâu thuẫn với Ngụy Xuân Tuyết, cũng là ăn nhờ ở đậu, trước đây Ngụy Huy ở nhà mẹ cô không phải cũng là ăn nhờ ở đậu, còn phải nhìn sắc mặt anh chị cô sao?
Cho nên bốn chữ “ăn nhờ ở đậu” trong mối quan hệ vợ chồng của họ luôn là một chủ đề bị né tránh.
Dương Mộng chỉ kể chuyện cười về việc Ngụy Xuân Tuyết sau khi bị Ngô Vi đưa về cùng lão già đi mời rượu.
“Ngụy Xuân Tuyết lúc đó mặc bộ đồ, em nói thế này nhé, nếu để cho vui thì khuyên mẹ mặc vào dịp Tết, mẹ cũng không thèm mặc.”
“Quần áo vừa rộng vừa to vừa cồng kềnh, còn cái mặt trang điểm nữa, trời ơi, cùng màu với câu đối, anh nói xem màu đó bôi lên mặt có nhìn được không?”
“Ngụy Xuân Tuyết lúc đó cười còn khó coi hơn khóc, em thấy cả hội trường, người thực sự vui vẻ từ trong lòng ngoài chú rể già ra thì chỉ có bố anh và mẹ kế của anh thôi.”
Ngụy Huy: “…”
Điều này khiến anh biết nói gì đây, anh hỏi không phải là chuyện gì đã xảy ra trong đám cưới của Ngụy Xuân Tuyết mà anh không biết, anh hỏi rõ ràng là giữa vợ anh và em gái anh đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng nói đến đây rồi anh lại không nhịn được tò mò…
Ngụy Huy: “Bố em vui từ trong lòng?”
“Chứ còn gì nữa!” Dương Mộng đẩy anh một cái, “Sao, em còn nói dối được à?”
“Hơn nữa bố anh là người thế nào anh còn không biết sao? Không phải em nói khó nghe, anh hồi nhỏ theo mẹ lớn lên là tốt rồi, nếu không em cũng không dám gả cho anh.”
“Bố anh, em cũng coi như đã hiểu rõ rồi, không có tình thân, trong mắt chỉ toàn lợi ích, không phải em nói quá, hôm nay em nói thẳng ở đây, vì lợi ích, bố anh đừng nói là con gái, ngay cả mẹ già cũng không nhận.”
Ngụy Huy lắc đầu, rõ ràng là không đồng tình với câu nói này của Dương Mộng.
Nhưng không ngờ lúc này ở nhà họ Ngụy, câu nói mà Dương Mộng vừa nói đã trở thành sự thật…
Bà cụ nhà họ Ngụy đang lăn lộn khắp sàn nhà tố cáo con trai bất hiếu.
“Mẹ già này vất vả nuôi mày lớn từng này, kết quả về già mày lại đuổi tao về quê? Ngụy Hữu Tài, mày không phải là người!”
Vẫn biết mẹ mình vô lý nhưng bao nhiêu năm qua mẹ anh cũng chưa từng vô lý trước mặt anh, đến nỗi bây giờ đột nhiên bị mẹ lăn lộn c.h.ử.i bới, Ngụy Hữu Tài cũng khá bất lực.
Anh ra hiệu cho Ngô Vi, bảo Ngô Vi đóng c.h.ặ.t cửa lại, kẻo mẹ anh gào lên để người ngoài nghe thấy lại bị cười chê.
Che giấu “chuyện xấu trong nhà”, anh thì ngồi xổm xuống trước mặt mẹ, nhỏ nhẹ nói.
“Mẹ, không phải mấy hôm trước mẹ còn nói nhớ họ hàng ở quê sao?”
Bà cụ vẫn tiếp tục lăn lộn: “Vậy thì mày đón họ lên đây đi, mày để mẹ già này lủi thủi về quê thì ra làm sao?!”
Ấn vào thái dương đang đau nhói, Ngụy Hữu Tài bất lực: “Con có bao giờ nói để mẹ lủi thủi về quê đâu?”
“Con đang nghĩ sẽ sắp xếp cho mẹ một căn nhà lớn ở quê, không phải trước đây mẹ còn nói nhà mình điều kiện không tốt, ở quê bị người ta coi thường sao?”
“Bây giờ nhà mình điều kiện tốt rồi, mẹ về đó muốn khoe khoang thế nào thì khoe khoang, khoe khoang với những người quen cũ đó trong lòng không vui sao?”
Vui.
Nhưng người già thành tinh, bà cụ nhà họ Ngụy đâu dễ bị lừa như vậy.
Động tác lăn lộn dừng lại, đôi mắt già nua đục ngầu của bà nhìn về phía Ngô Vi đang đứng bên cạnh không nói gì, cười lạnh.
“Con trai ngoan của mẹ, rốt cuộc mày muốn để mẹ già này về quê khoe khoang, hay là thấy mẹ già này ở đây chướng mắt người khác nên muốn đuổi đi?”
“Sao sớm không cho tao về quê, muộn không cho tao về quê, tao cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa mà mày lại mở miệng đòi đuổi tao về?”
Hơn nữa, quê với không quê gì, bà và lão chồng c.h.ế.t tiệt của bà hồi trẻ đã đến thành phố này lập nghiệp, từ lâu đã coi mình là người địa phương, bây giờ sắp c.h.ế.t lại bắt bà cuốn gói ra đi…
Ánh mắt bà cụ nhà họ Ngụy hung dữ, đây là đứa con bất hiếu thấy bà già này già mà không c.h.ế.t nên thấy phiền rồi sao?
Ngồi trên đất, bà không hề nhượng bộ: “Tao không về, mày muốn về thì tự mày về, tao khoe khoang cái gì? Tao khoe khoang với ai?”
“Những người trạc tuổi tao còn sống được mấy người cũng không chắc, tao về làm gì?”
“Mẹ!” Ngụy Hữu Tài không ngờ bà cụ lại cứng đầu như vậy, nhưng bên kia đã hứa với Ngô Vi rồi, anh lại không tiện nuốt lời.
Nuốt lời thì dễ, nhưng lỡ sau khi nuốt lời, Ngô Vi trở mặt làm ra chuyện gì thì phải làm sao?
Ngụy Xuân Tuyết dù sao cũng không phải con ruột của anh, bây giờ đang là lúc cần đến Ngụy Xuân Tuyết, dù là nể mặt Ngụy Xuân Tuyết, bây giờ anh cũng phải chiều theo ý Ngô Vi một chút.
Suy nghĩ một lát, trong lòng đã có quyết định, anh cũng không lằng nhằng nữa, trực tiếp quyết định: “Mẹ, chuyện cứ quyết định như vậy, con mua vé cho mẹ, mấy hôm nữa sẽ cho người đưa mẹ về quê ở vài ngày.”
“Mẹ yên tâm, con chắc chắn sẽ đón mẹ về sớm, mẹ cứ coi như về thăm người quen cũ, đừng nói khó nghe như vậy, làm gì có chuyện không còn mấy người sống, không thể nào, không phải mấy hôm trước mẹ còn viết thư cho người ở quê sao?”
Đứng dậy lấy áo khoác, Ngụy Hữu Tài ra hiệu cho Ngô Vi: “Con còn có việc ở cơ quan, em chăm sóc mẹ cho tốt.”
Bà cụ nhà họ Ngụy: “Đêm hôm thế này cơ quan mày có việc quái gì!”
Giọng bà không nhỏ, nhưng dù giọng có lớn đến đâu cũng không gọi lại được trái tim lang sói của đứa con bất hiếu, nhất thời tức đến mức muốn lăn lộn trên đất thêm hai vòng nữa.
Tiếng đóng cửa vang lên, phòng khách chìm vào một sự im lặng khó xử.
Ngụy Xuân Tuyết vừa mới cưới, Ngụy Xuân Lâm và vợ đi xem phim chưa về, trong nhà chỉ còn lại Ngô Vi và bà cụ đối mặt nhau, tránh ánh mắt dò xét của bà cụ, Ngô Vi cười gượng.
“Mẹ, con đỡ mẹ dậy rồi đi nấu cơm.”
Không ai trả lời.
Ngô Vi: “Mẹ?”
“Mẹ?” Sắc mặt bà cụ âm trầm, “Cô đừng gọi tôi là mẹ, tôi đâu dám nhận? Tôi không bằng cô, cô, Ngô Vi, thủ đoạn cao tay biết bao, ý định để tôi về quê là do cô nghĩ ra phải không?”