Người đàn bà đối diện vẻ mặt hoảng sợ nhìn bàn tay trái của mình, một câu cũng không nói ra lời.
Bép!
Bép!
Mẹ Lý Đại Miệng không phải dạng vừa, nhằm vào mặt người đàn bà đối diện mà trái phải thay phiên tát tới tấp.
Hai người đàn bà lăn ra đất, người túm tóc, người cấu tai, không chút hình tượng quấn lấy nhau thành một cục.
Sắc mặt Tô Thanh Việt tái nhợt, chút linh khí ít ỏi trong c-ơ th-ể hôm nay đều dùng để giải r-ượu rồi.
Vừa rồi cô trích xuất sức mạnh từ trong Bản Mệnh Kim Đan bị oanh tạc rạn nứt đầy mình lúc渡劫 (độ kiếp).
So với việc cô lên tát miệng đối phương, rõ ràng ch.ó c.ắ.n ch.ó mới càng hả giận!
Không những hả giận, cô còn muốn cái miệng ch.ó này sau này không bao giờ dám nói xấu Từ Kiều nữa.
Tô Thanh Việt xách đồ ăn chín mua sẵn, vẻ mặt không cảm xúc băng qua đám đông xem náo nhiệt, lại đi mua bánh áp chảo, đi quay về.
“Thanh Việt.”
Tô Thanh Việt vừa quay đầu, một đôi mắt đẹp đẽ sáng rực đang cười mở ra với cô.
“Mau lên xe.”
Từ Kiều dừng xích lô trước mặt cô.
Tô Thanh Việt không lên, đi thẳng về phía trước.
Ánh mắt Từ Kiều lóe lên, nghiến răng, cười cợt nhả đuổi theo:
“Vợ ơi, hôm nay anh kiếm được hơn 50 tệ đấy, còn mua cho em một chiếc váy, đặc biệt hợp với em, em mặc vào chắc chắn đẹp.”
Tô Thanh Việt vẫn không thèm để ý anh, nhớ tới lời hai người đàn bà kia nói, trong lòng cô vừa nghẹn vừa bực bội không tả xiết.
Từ Kiều không biết cô bị kích thích gì, đột nhiên lại có ý kiến lớn như vậy với việc mình đạp xích lô.
Sự mệt mỏi cả ngày cộng thêm đối phương không cho sắc mặt tốt, trong lòng dâng lên sự tủi thân nhạt nhòa, lặng lẽ đi theo sau cô, không tiến lên nói chuyện nữa.
Bước vào cửa nhà, Tô Thanh Việt đặt đồ lên bàn, xoay người nhìn chằm chằm Từ Kiều, cất lời:
“Tại sao không nghe lời?”
“???”, Từ Kiều hơi sững sờ, cô đây là coi anh là đứa trẻ ba tuổi mà dạy dỗ sao, tức thì anh cũng nổi giận, nói cộc lốc:
“Lời cô là thánh chỉ đấy à, bắt tôi làm gì, tôi liền phải làm cái đó.”
Lông mày Tô Thanh Việt khẽ nhíu.
Ở địa bàn của cô, lời cô nói đúng là còn có tác dụng hơn thánh chỉ, xưa nay nói một không hai.
Cô cũng xưa nay không có thói quen giải thích với người khác, quản cậu phục hay không, trước mặt thực lực tuyệt đối cậu đều phải khuất phục.
Tuy cô khinh thường giải thích, nhưng đối đãi với Từ Kiều vẫn khác với đối đãi với người khác.
Giọng dịu lại, nói:
“Không có lần sau, tôi nuôi nổi anh, không cần anh đi kéo xe.”
“Cái gì?”
Từ Kiều luôn cảm thấy mạch não của Tô Thanh Việt này không giống người thường ở chỗ nào.
Cái gì gọi là cô nuôi nổi tôi?
Làm gì có người đàn ông đường đường chính chính để phụ nữ nuôi, đó chẳng phải là ăn bám sao.
Tô Thanh Việt lấy từ trong túi ra một xấp tiền trăm dày cộm, đặt lên bàn:
“Anh cầm lấy mà dùng.”
Từ Kiều lớn đến chừng này, chưa từng thấy nhiều tiền như thế, kích thích đến mức trong lòng vừa chua vừa chát.
Sự thật bày ra trước mắt, anh đích thực đang ăn bám người ta.
Ăn bám thì phải có thái độ của người ăn bám, ăn bám cứng, dáng ăn chưa chắc đã đẹp.
Từ Kiều c.ắ.n c.ắ.n môi, nói nhỏ:
“Cảm ơn.”
Nói xong nhét chiếc váy mới mua trong tay vào tay Tô Thanh Việt, tự mình xoay người vào phòng vệ sinh.
Rào!
Một vốc nước lạnh tạt lên mặt.
Từ Kiều nhìn mình trong gương, lẩm bẩm:
“Từ Kiều ơi Từ Kiều, mày đã lập gia đình rồi, có chút chí khí lên đi, không thể cứ sống lay lắt thế này được.”
Đồ ăn chín Tô Thanh Việt mua là thập cẩm trộn, tai heo, lưỡi heo, dạ dày heo, ruột già cũng như đậu phụ ky cần tây, v.v… trộn lẫn vào nhau, đều là thứ Từ Kiều thích ăn.
Từ Kiều hơi cảm động, Tô Thanh Việt là kiểu ngoài lạnh trong nóng, sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt gì, nhưng lại biết suy nghĩ cho anh.
Anh múc cho Tô Thanh Việt một bát canh trứng rong biển mình tự đ-ánh, trứng hầu như đều múc hết vào trong bát, trong nồi chỉ còn lơ thơ vài sợi trứng đếm được.
Tô Thanh Việt nhìn thấy hết, không nói gì.
Từ Kiều thực sự đói rồi, bánh áp chảo cuốn thịt đúng là món anh thích ăn nhất.
Bình thường thỉnh thoảng nỡ mua một lần, nhưng cũng không dám như Tô Thanh Việt, bảo người ta trộn toàn đồ ngon.
Trước hết cuốn cho Tô Thanh Việt một chiếc bánh, đưa qua, tự mình cuốn một chiếc nữa, miếng to miếng nhỏ ăn ngon lành.
Vết dầu làm đôi môi hồng nhuận của anh sáng bóng, đôi mắt nheo lại một chút hưởng thụ, dáng vẻ hạnh phúc thỏa mãn.
Khóe môi Tô Thanh Việt không tự chủ được khẽ nhếch lên.
Buổi tối, hai người rửa ráy xong, Từ Kiều hỏi Tô Thanh Việt có quần áo cần giặt không, anh luôn cảm thấy chiếm lợi ích của người ta, không làm chút gì cho cô, trong lòng thấy áy náy.
Tô Thanh Việt sững sờ, từ khi cô biết máy giặt có thể giặt quần áo, thì không để Từ Kiều giặt quần áo cho mình nữa.
Từ Kiều lúc đó đâu có ngờ cô lại không biết máy giặt có thể giặt quần áo, tưởng cô chê tốn nước tốn điện, muốn dùng anh làm lao động mi-ễn ph-í này.
Từ Kiều thấy đối phương không nói gì, mặt đỏ bừng nói nhỏ:
“Cái đó, đồ lót vớ gì đó, cũng có thể giúp cô giặt.”
Tô Thanh Việt hoàn toàn không biết tại sao phải đỏ mặt, trước kia đồ lót của cô cũng có người chuyên giặt, không cần cô động tay.
Cô gật đầu:
“Cũng được.”
Từ Kiều vò giặt quần áo của Tô Thanh Việt trong phòng vệ sinh, mặt đỏ như m-áu, vừa giặt vừa thầm c.h.ử.i mình:
“Sao mày có thể đê tiện thế này, người ta đối xử tốt với mày một chút, mày liền ba ba chạy lên nịnh nọt, ngay cả mặt cũng không cần nữa.”
Nhưng c.h.ử.i thì c.h.ử.i, anh lại không nhịn được cảm thấy rất thỏa mãn.
Tô Thanh Việt vì anh mà uống r-ượu, nhớ tới thứ anh thích ăn, còn lấy ra nhiều tiền như thế cho anh đi trả nợ cho bố.
Được người ta đối xử thế này, trong lòng mềm mại, ấm áp, rất thoải mái.
Kệ đi, đê tiện thì đê tiện, có gì mà phải làm bộ làm tịch.
Dù sao cũng không ai nhìn thấy, ra khỏi cửa nhà lão t.ử vẫn là hảo hán một người!
Lưu Đại Trụ và Cuộn Xoăn muốn đê tiện, còn không có cơ hội này đấy.
Nghĩ thế, lòng Từ Kiều lại cân bằng, nghiêm túc giặt xong quần áo, cẩn thận kéo phẳng phiu, phơi khô.
Quay về phòng ngủ, cởi giày leo lên giường.
“Thanh Việt, việc anh đều làm xong rồi, tối nay có thể ngủ gần em không?”
Giọng điệu mơ hồ một chút tủi thân, có thể không tủi thân sao, ngày nào cũng đặt miếng cá nhỏ trước mũi mèo, chỉ là không cho ăn.
Từ Kiều năm nay hai mươi mốt, chính là lúc hoocmon vượng, đồng thời tính tò mò cũng vô cùng vượng.
Anh với Đại Trụ, Cuộn Xoăn ba người bọn họ đúng là từng lén xem đĩa phim Nhật trong rạp chiếu phim, nhưng đm bộ phim đó khốn nạn lắm, chỗ quan trọng nhất quyết không cho xem.