Tn70: Mỹ Nhân Khuynh Thành

Chương 55: Là Người Một Nhà, Phải Hòa Thuận Với Nhau

Sáng hôm đó.

Giang Nhu đặc biệt bận rộn.

Cô dẫn dòng nước suối linh tuyền từ trong không gian ra thế giới thực.

Một mặt là để tưới cho cây trồng trong sân, hy vọng những hạt giống đã gieo mấy ngày trước có thể lớn nhanh và tốt.

Mặt khác, cô kết nối dòng suối linh tuyền với máy bơm nước trong nhà.

Như vậy, sau này nước ăn uống sinh hoạt trong nhà đều là nước suối linh tuyền.

Giang Nhu biết rằng khi rời khỏi không gian, nước suối linh tuyền sẽ không còn linh lực, cũng không có hiệu quả thần kỳ.

Nhưng mà…

Dù sao cũng là thứ lấy ra từ không gian linh tuyền, dùng vẫn cảm thấy yên tâm hơn.

Ngoài ra, Giang Nhu cũng không quên làm bữa sáng.

Vẫn là cháo kê, trứng luộc, và cả táo lớn!

Giang Nhu gọt vỏ quả táo đỏ au, thái từng miếng thịt táo, rồi vứt lõi táo vào chuồng gà, coi như cải thiện bữa ăn cho đàn gà con.

Những miếng thịt quả trắng muốt, mọng nước, tỏa ra hương thơm nồng nàn.

Chất lượng khỏi phải bàn.

Khi cô làm xong những việc này.

Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa cũng đã thức dậy.

Chu Tiểu Xuyên không chỉ có thể tự mặc quần áo, gấp chăn, mà còn chăm sóc Chu Tiểu Hoa rất chu đáo, hoàn toàn không cần Giang Nhu phải lo lắng.

Nghe thấy tiếng động trong phòng.

Giang Nhu cao giọng gọi, “Tiểu Xuyên, Tiểu Hoa, dậy rồi thì đi rửa mặt rửa tay, rửa sạch sẽ là có thể ăn cơm.”

Sau cuộc nói chuyện hôm qua, trong lòng Chu Tiểu Xuyên, thái độ đối với Giang Nhu vẫn còn phức tạp.

Cậu biết Giang Nhu tốt với mình, còn có bí mật chung giữa hai người, nhưng trong lòng vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận cô.

Gai nhọn trong lòng con sói nhỏ, trong một sớm một chiều không thể nào nhổ ra được.

Chỉ có thể để thời gian từ từ chữa lành.

Nhưng Chu Tiểu Xuyên cũng đã có sự thay đổi.

Bây giờ cậu không còn chống đối Giang Nhu nữa, sẽ làm theo những gì cô dặn dò.

Chu Tiểu Xuyên dắt tay Chu Tiểu Hoa, ra sân rửa mặt đ.á.n.h răng.

Nước dùng xong thì tưới vào ruộng, không lãng phí một chút nào.

Giang Nhu nhìn hai đứa trẻ quay vào, đưa tay sờ đầu Chu Tiểu Xuyên, rồi lại sờ má Chu Tiểu Hoa.

“Ngoan quá! Rửa thật sạch sẽ! Sau này trước khi ăn gì, đều phải rửa tay, như vậy ăn mới không bị đau bụng.”

Chu Tiểu Xuyên vẻ mặt không quen.

Chu Tiểu Hoa thì lại rất vui vẻ, chủ động dụi khuôn mặt bụ bẫm của mình vào lòng bàn tay Giang Nhu.

Thật là đáng yêu.

Khiến trái tim Giang Nhu như muốn tan chảy.

Một cô bé như vậy, ai mà không thích cho được.

Hơn nữa ngũ quan của Chu Tiểu Hoa rất xinh đẹp, lớn lên chắc chắn sẽ là một mỹ nhân duyên dáng.

Khi ba người ăn sáng.

Chu Tiểu Xuyên nhìn thấy những miếng táo đã được thái sẵn, c.ắ.n một miếng, vị giòn tan, nước ngọt lan tỏa.

Lại là táo!

Cậu nhíu mày, lên tiếng hỏi.

“Quả táo này cô lấy từ đâu… ưm ưm ưm!”

Giang Nhu đã chuẩn bị sẵn, không đợi Chu Tiểu Xuyên nói hết câu, đã lập tức bịt miệng cậu lại.

Cô bé nhỏ thì dễ lừa, có gì ăn là vui vẻ, không bao giờ nghĩ nhiều.

Nhưng con sói nhỏ này, không chỉ thông minh mà còn tinh mắt.

Đầu tiên là trứng gà, bây giờ lại là táo, toàn hỏi những câu mà Giang Nhu không biết phải trả lời thế nào.

Cô không thể nào nói mình có không gian linh tuyền, trong đó có đủ thứ, những lời hoang đường như vậy được.

Nói ra chỉ bị người ta coi là kẻ điên.

“Cô hái trên núi đó. Trẻ con đừng nói nhiều, phải ‘ăn không nói, ngủ không nói’ biết chưa? Tức là lúc ăn cơm không được nói chuyện. Tiểu Hoa là đứa trẻ ngoan, thật là yên tĩnh. Nào, ăn thêm một miếng táo nữa.”

Giang Nhu chọn một miếng táo lớn nhất, đặt vào bát của Chu Tiểu Hoa.

Chu Tiểu Hoa vui mừng khôn xiết, đôi mắt sáng long lanh, như thể biết nói.

Giang Nhu cũng tự mình lấy một miếng, cho vào miệng, rắc một tiếng, ăn ngon lành.

Con sói nhỏ này chẳng lẽ nghi ngờ cô bỏ độc vào táo sao?

Nếu không sao lại cảnh giác đến vậy?

Vậy thì cô ăn cho cậu xem!

Chu Tiểu Xuyên nhìn vẻ mặt tức giận của Giang Nhu, sắc mặt thay đổi, dần dần dịu lại.

Cậu không còn băn khoăn về nguồn gốc của quả táo nữa, cũng lấy một miếng ăn.

Vừa giòn, vừa ngọt, ngon quá!

Khi ăn sáng.

Giang Nhu còn nói với hai đứa trẻ một chuyện.

“Từ Xuân Hương… chính là người phụ nữ trước đây chăm sóc các con, nhà cô ta có chút chuyện, sau này không có thời gian chăm sóc các con nữa. Bây giờ cô và ba các con đã kết hôn, tính ra cũng là mẹ kế của các con, nên từ nay cô sẽ chăm sóc các con.”

“Sau này chúng ta sẽ sống cùng nhau, cùng ăn, cùng ngủ, cùng ở trong một nhà, trở thành người một nhà. Các con có chuyện gì cũng có thể nói với cô, chỉ cần không phải là vấn đề nguyên tắc, cô đều có thể giúp các con.”

“Tóm lại là một câu, chúng ta là người một nhà, sau này chúng ta phải hòa thuận với nhau.”

Thái độ của Giang Nhu đối với hai đứa trẻ, vừa yêu thương lại vừa bình đẳng.

Xem chúng như những đứa trẻ, nhưng cũng như những người bạn để giao tiếp.

Chu Tiểu Hoa ngây thơ, không hiểu hết những lời Giang Nhu nói.

Tay trái cô bé cầm một miếng táo, tay phải cũng một miếng, vui vẻ vô cùng.

Chu Tiểu Xuyên thì hiểu ý.

Cậu ngước mắt lên, “Sau này chúng con không cần đến nhà người đó nữa sao?”

Giang Nhu gật đầu, “Ừ, không cần đến nữa. Dù là bữa sáng, bữa trưa hay bữa tối, đều do cô nấu cho các con ăn, yên tâm đi, sẽ không để các con bị đói đâu.”

Cô không phải là Từ Xuân Hương, không có sở thích ngược đãi trẻ em.

Chu Tiểu Xuyên ngừng ăn cháo, dừng lại một lúc.

Vẻ mặt cậu nghiêm túc, suy nghĩ về ý nghĩa trong lời nói của Giang Nhu.

Một lúc lâu sau.

Chu Tiểu Xuyên gật đầu, “Được ạ.”

Giang Nhu nghe được câu trả lời của cậu, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Không chống đối, chính là một khởi đầu tốt.

Ngày hôm đó.

Sau khi bận rộn qua buổi sáng, sân nhà họ Chu lại đón khách.

Người đến là Lâm Ngọc Lan.

Lâm Ngọc Lan không chỉ là vợ của đoàn trưởng Lương Quang Minh, mà còn là người được Dương Hồng Bình bồi dưỡng, với ý định để cô kế nhiệm vị trí chủ nhiệm phụ nữ.

Lâm Ngọc Lan xuất thân từ gia đình quân nhân, cả thân phận và bối cảnh đều rất phù hợp.

Vì vậy, nhiều chuyện trong khu tập thể, như các mối quan hệ giao tiếp, đều do Lâm Ngọc Lan sắp xếp.

Khi Lâm Ngọc Lan bước vào.

Giang Nhu vừa gội đầu xong cho Chu Tiểu Hoa.

Cô bé trước đây không được chăm sóc tốt, người bẩn, đầu càng bẩn hơn, tóc bết lại, còn có cả chấy.

Trước đây Giang Nhu đã gội cho một lần, hôm nay nhân lúc nắng đẹp, lại gội thêm lần nữa.

Cuối cùng cũng không thấy còn con chấy nào.

Cô cầm khăn khô, lau tóc cho Chu Tiểu Hoa.

Dưới ánh nắng rực rỡ trong sân.

Giang Nhu ngồi trên ghế, Chu Tiểu Hoa nghiêng đầu tựa vào đầu gối Giang Nhu, hình ảnh như mẹ con ruột.

Lâm Ngọc Lan vừa bước vào, đã thấy cảnh tượng này.

Bước chân cô dừng lại một chút, trên mặt thoáng hiện một vẻ khác lạ, một lúc sau mới hoàn hồn.

Rồi từ từ mỉm cười trở lại.

Lâm Ngọc Lan lên tiếng gọi, “Nhu à, đang lau tóc cho Tiểu Hoa đấy à?”