Tn70: Nữ Phụ Độc Ác Cần Gì Tẩy Trắng

Chương 113: Đùa Dai Quá Trớn, Vẫn Nên Hoãn Lại Chút Đi!

Cổng thôn Vương Gia.

Thẩm Nam Sơ bước chân nhẹ nhàng đi về nhà, hôm nay cô mới nhận tiền trợ cấp Bùi Chính Năm gửi về từ công xã, tiện thể ghé tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa ngon lành, tâm trạng vô cùng sảng khoái.

"Ồ, đây không phải đồng chí Thẩm sao?" Một giọng nói lanh lảnh truyền đến từ phía sau.

Thẩm Nam Sơ không cần quay đầu cũng biết là ai —— Khương Thư Ý. Người phụ nữ này nói chuyện luôn mang theo cái giọng điệu làm bộ làm tịch. Cô còn chưa đi tìm Khương Thư Ý, Khương Thư Ý đã tự dâng mình đến cửa?

Khá lắm! Trong mắt Thẩm Nam Sơ lóe lên một tia sáng.

"Thanh niên trí thức Khương à," Thẩm Nam Sơ xoay người, trên mặt nở nụ cười giả tạo, "Trời nắng chang chang thế này, không ở điểm thanh niên trí thức nghỉ ngơi, chạy ra ngoài phơi đen thui thì làm thế nào?"

"Cơ mà cũng chẳng sao, cô vốn dĩ đã đen rồi, đen thêm chút nữa cũng chẳng hề hấn gì."

[Điểm chán ghét +50]

Khương Thư Ý phát hiện Thẩm Nam Sơ hễ mở miệng là có bản lĩnh làm người ta tức c.h.ế.t. Hít một hơi thật sâu, Khương Thư Ý nén cơn giận trong lòng xuống.

"Đồng chí Thẩm nói đùa rồi, thanh niên trí thức chúng tôi hưởng ứng lời kêu gọi của lãnh đạo, tiếp thu sự giáo d.ụ.c lại của bần nông và trung nông, sao có thể sợ phơi nắng chứ?"

Đôi mắt Khương Thư Ý đảo một vòng, dừng lại trên người Thẩm Nam Sơ: "Ngược lại là đồng chí Thẩm, Đại đội trưởng Bùi đi đơn vị rồi, cô ở nhà một mình mà còn ăn diện tỉ mỉ thế này, là đi gặp ai vậy?"

Thẩm Nam Sơ nhướn mày, lời này của Khương Thư Ý rõ ràng ám chỉ cô không tuân thủ phụ đạo.

"Thanh niên trí thức Khương đây là đang quan tâm tôi đấy à?" Thẩm Nam Sơ cười có chút ác liệt, "Cô yên tâm, Chính Năm nhà tôi tuy không ở nhà, nhưng đối với tôi thì yên tâm lắm ——"

Thẩm Nam Sơ cố ý kéo dài giọng: "Thấy không? Còn chuyên môn gửi tiền về, bảo tôi mua thêm quần áo đẹp! Anh ấy nói, chỉ thích tôi ngày nào cũng trang điểm thật ~ tinh ~ tế ~"

Mặt Khương Thư Ý vốn đã đen vì nắng, giờ tức đến mức đen hơn.

[Điểm chán ghét +80]

"Thẩm Nam Sơ, cô có ý gì?" Khương Thư Ý tức đến ngứa răng.

"Tôi có thể có ý gì chứ?" Thẩm Nam Sơ chớp mắt, "Chỉ là cảm thấy cô thật kỳ lạ."

"Thẩm! Nam! Sơ!" Giọng Khương Thư Ý cao lên tám quãng tám.

"Ấy ấy, nóng nảy rồi nóng nảy rồi." Thẩm Nam Sơ cười tủm tỉm ghé sát lại, "Thanh niên trí thức Khương, cô nói xem cô..." Cô nhìn Khương Thư Ý từ trên xuống dưới, "Sao không soi gương đi? Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga?"

[Điểm chán ghét +100]

Khương Thư Ý tức đến run ngón tay: "Cô, cô..."

Thẩm Nam Sơ cố ý thở dài: "Cả ngày chỉ biết nhớ thương đàn ông nhà người khác, chẳng có chút tiền đồ nào."

Khương Thư Ý bị nói trúng tim đen, mặt lúc đỏ lúc trắng.

"Thẩm Nam Sơ, cô đừng quá đắc ý! Trong thôn ai mà không biết cô..."

"Biết tôi cái gì?" Thẩm Nam Sơ đột nhiên cao giọng, khiến mấy người dân đi ngang qua đều nhìn về phía này, "Thanh niên trí thức Khương, cô cứ nói to ra xem nào!"

Khương Thư Ý lập tức nghẹn lời. Cô ta vốn định nói Thẩm Nam Sơ lẳng lơ, nhưng lại không có bằng chứng rõ ràng.

"Hừ!" Khương Thư Ý hất b.í.m tóc, "Tôi không thèm chấp nhặt với cô!" Nói xong rảo bước bỏ đi.

Thẩm Nam Sơ gọi với theo: "Thanh niên trí thức Khương đi thong thả nhé! Nhớ đội mũ vào, kẻo cái mặt vốn đã đen lại càng đen hơn!"

Thẩm Nam Sơ đắc ý hất cằm, lắc m.ô.n.g tiếp tục về nhà. Hiệp một, thắng tuyệt đối!

...

Mấy ngày sau, Thẩm Nam Sơ hóng mát dưới gốc cây hòe già ở đầu thôn, buôn chuyện bát quái với mấy người phụ nữ. Từ xa, Thẩm Nam Sơ đã thấy Khương Thư Ý và mấy thanh niên trí thức đi tới. Mắt cô lập tức sáng lên. Quả nhiên, ra ngoài đi dạo nhiều sẽ có bất ngờ.

Ngồi thẳng người dậy, Thẩm Nam Sơ cố ý nói to:

"Haizz! Đàn ông nhà tôi không ở nhà, việc gì cũng phải tự mình làm."

Mấy người phụ nữ sôi nổi đồng tình.

Khương Thư Ý nghe thấy thế, không nhịn được sáp lại gần.

"Đồng chí Thẩm," cô ta giả bộ quan tâm, "Đại đội trưởng Bùi đi lâu như vậy không về nhà, cô một mình... không thấy cô đơn sao?"

Mấy người phụ nữ lập tức dỏng tai lên nghe. Thời buổi này, quan hệ nam nữ là chủ đề nóng hổi nhất.

Thẩm Nam Sơ ung dung ném một hạt lạc vào miệng: "Cô đơn? Sao có thể! Vừa nhìn thấy cái bụng của mình, tôi liền nhớ tới anh ấy."

[Điểm chán ghét +30]

Mấy người phụ nữ mặt đầy hâm mộ, chậc lưỡi khen ngợi tình cảm thắm thiết của Thẩm Nam Sơ.

Khương Thư Ý không cam lòng: "Trong nhà vẫn phải có người đàn ông mới được."

Thẩm Nam Sơ liếc Khương Thư Ý một cái: "Thanh niên trí thức Khương quan tâm chuyện nhà tôi như vậy, không phải là..." Cô đột nhiên trợn tròn mắt, "Trời ơi! Cô không phải là để ý Chính Năm nhà tôi đấy chứ?"

[Điểm chán ghét +30]

"Cô nói bậy bạ gì đó!" Khương Thư Ý cuống lên. Tuy cô ta thực sự tơ tưởng Bùi Chính Năm, nhưng chuyện này có thể nói ra sao? Tơ tưởng đàn ông có vợ? Cô ta chẳng bị nước bọt dìm c.h.ế.t.

"Cô không nghĩ thế là tốt rồi." Thẩm Nam Sơ lắc lư đầu, "Chính Năm nhà tôi ghét nhất là loại phụ nữ không đứng đắn. Hôm qua còn gọi điện thoại cho tôi, kể lể ở điểm thanh niên trí thức có cô nào đó cứ sáp lại trước mặt anh ấy, còn viết thư cho anh ấy, làm anh ấy ghê tởm c.h.ế.t đi được."

[Điểm chán ghét +500]

Sắc mặt Khương Thư Ý trắng bệch. Bùi Chính Năm thực sự đã nói chuyện lá thư cho Thẩm Nam Sơ nghe sao?

Thẩm Nam Sơ quay sang mấy người phụ nữ khác: "Các chị nói xem, con gái bây giờ sao mà mặt dày thế nhỉ? Rõ ràng biết người ta có vợ rồi, còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay sấn vào."

[Điểm chán ghét +1000]

Mấy người phụ nữ lén đ.á.n.h giá Khương Thư Ý vài cái, thì thầm to nhỏ. Khương Thư Ý đứng không được ngồi không xong, cuối cùng dậm chân bỏ chạy.

Thẩm Nam Sơ gọi với theo: "Thanh niên trí thức Khương đừng đi mà! Tôi còn chưa nói xong đâu!"

Hiệp hai, Khương Thư Ý thua t.h.ả.m hại!

...

Lại qua mấy ngày, Thẩm Nam Sơ cố ý ra bờ sông tản bộ, tán gẫu với mấy người phụ nữ giặt quần áo. Một lúc sau, Khương Thư Ý và hai nữ thanh niên trí thức cũng tới giặt đồ. Vừa thấy Thẩm Nam Sơ, Khương Thư Ý liền cúi gằm mặt không nói lời nào, chuyên tâm giặt đồ của mình.

Muốn trốn? Đừng hòng.

Thẩm Nam Sơ bắt đầu bài ca than nghèo kể khổ: "Có những người ngoài mặt là thanh niên trí thức, sau lưng toàn làm mấy chuyện không thể lộ ra ánh sáng."

Mấy người phụ nữ lập tức im lặng, đồng loạt nhìn về phía Thẩm Nam Sơ. Lại có dưa để ăn rồi.

Nước mắt Thẩm Nam Sơ đột nhiên rơi lã chã: "Mọi người có biết không? Trong thôn có thanh niên trí thức viết thư cho Chính Năm nhà tôi, nói... nói tôi ngoại tình! Còn bảo tôi không xứng với chồng tôi, cô ta mới là người thích hợp nhất với chồng tôi..."

Đám đông ồ lên.

[Điểm chán ghét +2000]

Sắc mặt Khương Thư Ý xanh mét. Cô ta đúng là mấy hôm trước có viết một bức thư, nhờ người gửi cho Bùi Chính Năm, ý tứ đúng là như vậy.

"Nội dung bức thư đó tôi còn nhớ rõ," Thẩm Nam Sơ lau nước mắt, "'Đại đội trưởng Bùi thân mến, non không mòn đất không lở, thiếp mới dám phụ chàng'..."

[Điểm chán ghét +3000]

Quần áo trong tay Khương Thư Ý rơi toẹt xuống chậu: "Thẩm Nam Sơ, cô nói hươu nói vượn."

Thư thì cô ta có viết. Nhưng mà, cô ta đâu có viết như thế. Thẩm Nam Sơ con tiện nhân này, vu oan giá họa cho cô ta.

"A, đồng chí Khương, sao cô biết tôi nói hươu nói vượn? Chẳng lẽ cô chính là người viết bức thư đó?" Thẩm Nam Sơ làm vẻ mặt "bé ngoan tò mò" nhìn Khương Thư Ý.

Mọi người cũng đồng loạt nhìn cô ta.

[Điểm chán ghét +3800]

Hiệp ba, Khương Thư Ý chạy trối c.h.ế.t!

...

Từ đó về sau, Khương Thư Ý hễ nhìn thấy Thẩm Nam Sơ là đi đường vòng. Thẩm Nam Sơ chặn đường mấy lần cũng không bắt được người.

Haizz ~~~ Đùa hơi quá trớn rồi! Vẫn nên hoãn lại chút đi!